THẠCH ĐÀ


TẤT CẢ LÀ CON SỐ KHÔNG


 

khúc một 

Anh có căn bệnh mất ngủ. Mỗi đêm anh chỉ chợp mắt mười lăm phút rồi thức tới sáng. Anh uống thuốc nam, thuốc bắc, thuốc tây đều vô hiệu. Anh tập thể dục, thiền, yoga, uống sữa, tắm nước nóng đều vô hiệu. Thôi th́ sống chung với căn bệnh mất ngủ. Trong cuốn Quẳng gánh lo mà vui sống, nhà tâm lư người Mỹ khuyên mọi người: mất ngủ không quan trọng, lo lắng về sự mất ngủ mới sinh bệnh. Thôi th́ không ngủ được th́ đọc sách. Sách văn chương, sách tâm lư, kinh phật, anh đều ngốn ngấu. Anh đọc trên báo có ông nông dân ở Quảng Ngăi mất ngủ ba mươi năm, nửa đêm thức dậy trồng rừng. Rừng bạt ngàn vậy mới ḱ công, biến bất lợi thành có lợi, điều mà không ai muốn vậy !


khúc hai

Anh dạy học từ lâu lắm rồi. Lớp khai quốc công thần của trường. Giáo viên già đă nghỉ hưu. Lớp đàn em giờ lên làm lănh đạo ráo trọi. Anh vẫn giáo viên bộ môn –giáo viên quèn. Bè bạn không quen nói: Nh́n tướng ông tôi nghĩ chắc làm lănh đạo. Anh cười: Lănh đạn th́ có !

Anh sống bằng đồng lương chan chát. Không dạy kèm, phụ đạo, tăng giờ, thi đua. Không làm thêm ngoài giờ. Tiền thuốc, tiền sinh hoạt cá nhân trang trải thiếu trước hụt sau. Anh cũng muốn làm thêm để có thu nhập nhưng mọi thứ đă có mâm có bát. Đành chặc lưỡi bằng ḷng với cái ḿnh có vậy. Tính anh không thích bon chen.

Anh có viết văn làm thơ. Gởi báo không có báo nào đăng. Thời buổi này người ta đăng người có danh phận. Anh vô danh tiểu tốt. Một cái tên như người dân tộc thiểu số mà đấy là bút hiệu về địa danh quê hương anh.

Không đăng báo được th́ ta đăng blog vậy ! Hằng ngày anh chăm chỉ đưa bài lên blog. Mở blog ra xem không có người đọc, không một người lai văng.

Chức vụ không, tiền bạc không, danh vọng không, tất cả chỉ là con số không trước mặt anh !!!


Khúc ba

Anh làm ǵ mà như người thất t́nh ? vợ anh hỏi.

Th́ thất t́nh em chứ thất t́nh ai! Anh nói.

Thôi đi tắm rồi ăn cơm! Thơ với thẩn!

Ba ơi ! Hôm nay cô giáo khen con v́ con học toàn mười điểm.

Ừ! Cố gắng lên nhé.

Thất thế ở cuộc đời làm anh co cụm. Rúc lại vào thế thủ anh hờ hững. Anh không quan tâm đến ai, đến ngoại cảnh. Cuộc sống của anh tẻ nhạt làm sao!


khúc bốn

Căn bệnh mất ngủ của anh tự nhiên hết hẳn. Chắc có lẽ do thấm thuốc. Anh cũng không biết nó hết v́ nguyên nhân nào. Anh ít suy nghĩ, ít căng thẳng, ít bực bội trước khi ngủ. V́ thế giấc ngủ đến nhẹ nhàng hơn!

Khi anh ngồi viết những ḍng này, phía nhà hàng xóm cất lên tiếng chửi xoe xóe, tiếng roi vút vùn vụt. Nhà đó có thằng bé mười bốn tuổi, bán vé số nhưng suốt ngày nó ngồi ở pḥng game. Đến chiều vé số vẫn c̣n đầy tay và túi chỉ c̣n dăm đồng bạc lẻ.


THẠCH ĐÀ

 

art2all.net