THẠCH ĐÀ

 

CHA TÔI
 

          Cha tôi là thợ máy trên tàu biển. Sau đó ông là thợ máy xưởng ô tô Bắc Phú khánh. Sau năm 1986 ông chạy xích lô, ba gác. Về già ông chạy xe ôm.

Cha tôi học hết lớp 5 (bây giờ) rồi nghỉ. Do ông nội tôi tù đày, nhà nghèo đông con nên ông nghỉ học sớm vào đời. Chính v́ thấy bạn bè được đi học và thèm đi học, dù nhà nghèo ông vẫn khuyến khích chúng tôi vào sư phạm. Để được mặc áo dài trắng thướt tha và được xă hội gọi bằng ông thầy. Dù đam mê của tôi là làm thơ, làm báo.

Cha tôi thích đọc: Pháp Bảo Đàn Kinh của Lục Tổ Huệ Năng, Hư Vân Ngữ Lục và văn Nam Cao. Ông dạy tôi: hăy viết văn như Nam Cao. Ông đă nói đúng và tôi không thực hiên theo. Nên chỉ viết những câu thơ nên vần nên điệu, buồn vu vơ, yêu đương mộng mị. Mà làm thơ khó nuôi cảm xúc khi sự từng trải và va đập của cuộc sống làm thơ cũng chết luôn.

Cha tôi thích hai thằng bạn mà tôi chơi. Đó là Lê Thiếu Nhơn và Trần Hoàng Nhân, cả hai đứa đều là nhà báo. Ông nói: thằng Nhân mập bỗ bă nhưng thẳng thắn. Thằng Nhơn tinh tế và sâu sắc. Dĩ nhiên, trong khoảng nh́n người tôi không bằng ông.

Dù ông đă bán một mảnh đất để nuôi tôi đi học đại học, tôi chỉ là “con nai vàng ngơ ngác “ trước cuộc sống và đường đời. Chắc có lẽ do kiếp trước ḿnh kém tu “ phước đức dẫn đường thông minh lộ “.

Anh em tôi bệnh, cha tôi đều chăm sóc. Lúc nhỏ, ông hay mua báo Nhi Đồng và Thiếu Niên tiền phong cho tôi đọc. Tôi viết mấy câu vè, ông mừng ra mặt. Gặp hai nhà báo đàn anh tỉnh Phú Yên là Phan Thanh Và Huỳnh Hiếu, ông khoe: tôi có thằng con biết làm thơ! Sau đó Báo Phú Yên giới thiệu tôi ở mục mầm bút. Không biết người khác ra sao th́ tôi chẳng biết chứ tôi nếu bỏ làm thơ th́ bớt dở hơi và lận đận, thất bại và thất bại … Người xưa nói: lập đức, lập trí, lập công, lập ngôn. Chưa lập trí mà đă đ̣i lập ngôn làm sao đúng quy luật cuộc sống.

Cha tôi chạy xe đậu tài ở bến Bích Hợp. Ông thường chạy từ 11h đến 14h. Ông nói: giờ đó ít ai chạy, khỏi tranh giành với ai !

Hè 2016, ông chạy xe máy chở má tôi từ Tuy Ḥa vào Cà Mau. Chặng đường dài một ngh́n cây số, hai ngày hai đêm vào thăm gia đ́nh tôi. Bạn bè tôi nói: ông già mày c̣n sung, u70 mà chạy dữ, thanh niên chưa chắc làm được !!! Tôi có viết một bài thơ tặng ông. Báo Phú Yên đă đăng.


CHA TÔI
(kính tặng Cha )


Cha tôi , người thợ máy của tàu viễn dương
Người đạp xích lô trên hè phố Tuy Ḥa
Người chạy xe ôm ở bến xe liên tỉnh
Nhưng cao hơn tất cả …
Là chiều sâu văn hóa
Sau vẻ thô ráp, lấm láp, bụi bặm

Khi bạn ở gần núi
Bạn không thấy núi cao
Những người ở nơi khác
Đánh giá cao ngọn núi quê bạn

Cha tôi chỉ để lại một tấm ḷng
Đối với tôi đó là tài sản.

10/11/2006


Mỗi năm, hè về tôi lại về Tuy Ḥa để thăm gia đ́nh. Buổi sáng cùng ông ngồi uống trà, hút vài điếu thuốc, nhắc lại một vài kỷ niệm, lai rai cùng vài người bạn, thế mà vui, nạp đầy năng lượng để bớt nhớ quê, để lại tiếp tục ruổi rong tha hương. Cầu mong ông có sức khỏe và sống lâu với con cháu.


3/2018
THẠCH ĐÀ
(Cà Mau )

 

 

art2all. net