THẠCH ĐÀ

 

                       

THƯƠNG NGƯỜI XA XỨ LẠC LOÀI TỚI ĐÂY

 


            Tôi học năm cuối đại học, ba tôi viết thư: nhớ d́a nghe con ! Tôi hiểu ư ông, không đâu bằng quê hương. Cỏ đồng nhà dù cằn khô vẫn là đồng đất quê hương. Con dế xa nhà, xa đồng đất quê hương dễ sứt đầu, mẻ trán, găy càng. Gáy đồng nhà vẫn tốt hơn gáy đồng lạ.


Tôi về quê. Sáng sáng cùng bạn bè uống cà phê. Tối tối một ḿnh xem tin tức tuyển nhân sự. Vài tháng thất nghiệp người đầy mặc cảm, thương ba má bán miếng đất nhà để ḿnh ăn học, giờ nằm dài thất nghiệp làm uể oải tinh thần đám đàn em trên con đường học tập.

 
Anh Trí nói: đi xin việc mày phải giả nghèo giả khổ người ta mới động ḷng thương ! Ư anh muốn là tôi dùng khổ nhục kế. Nhưng đây đâu phải thời bao cấp. Đây là thời buổi kinh tế thị trường, phải hậu duệ, quan hệ, tiền tệ, rồi mới tới trí tuệ. Chị Hương tôi nói: d́a nói ba má lo một số tiền, tao xin việc cho. Nhà tôi nghèo, lo ăn học đă khó khăn, tiền đâu lo chạy vạy xin nhiệm sở. Ba tôi nói: nó nhận tiền mày cho mày dạy một thời gian rồi đuổi ra tuyển thằng khác. Hăy đi bằng đôi chân của ḿnh con ạ !


Sau một thời gian suy nghĩ, tôi quyết định đi phương Nam. Cà Mau là đất cuối trời đang c̣n cần nhân sự trong ngành giáo dục. Tôi dạy học ở vùng cuối đất. Ba má tôi chạy xe máy một ngàn cây số vào thăm tôi. Bốn bề sông nước, trường học tuềnh toàng, nhân t́nh bất ổn. Ông nói: mày trụ ở đây không lâu đâu !


Rồi tôi cưới vợ có con. Tưởng ổn định cuộc sống an cư lập nghiệp nơi cuối đất. Rồi tôi đụng chuyện bất ổn với một vài người dân ở đây. Tuổi trẻ mà, do thiếu kinh nghiệm sống. Tôi bỏ dạy, về quê chạy bàn cà phê và làm thơ, thỉnh thoảng nhớ vợ con và Cà Mau. Bà nói : mày nhớ vợ con phải không ? Bà nói nho nhỏ : “ đến đây th́ ở lại đây, chừng nào bén rễ xanh cây mới về. “


8 /9/2018
THẠCH ĐÀ
(Cà Mau )


 

 

art2all. net