|
Thái Cát
BẾN
NƯỚC MƯỜI HAI

Vẫn
biết ḿnh là một cái thằng xấu trai nhất nước. Vẫn biết ḿnh là một
cái thằng ngang ngược nh́ đời. Nửa thế kỷ trước xứ Huế dạo chơi.
Trường Sư Phạm, Trường Văn Khoa tươi cười ngạo nghễ. Chút từ chương,
thằng con trai xứ Huế. Cũng học đ̣i mang điệu thể thư sinh. Cũng bày
đặt nghiêm trang dân trí thức học tŕnh. Cũng giữ kẻ lối đàn anh
gương mẫu. Tuy đói rách nhưng giữ tṛn tiết tấu. Vẫn ung dung theo
dấu vết nho phong. Nét đạo mạo khéo che tấm thân gầy lỏng khỏng!
Biết thân phận nên lấy tư duy làm trọng. Chỉ dám nghênh ngang trong
đối phú lao xao. Nên bài làm chẳng hề được điểm cao. May mà lúc ra
trường được có tên trên bảng. Bốn năm sách đèn, bạn bè đều ngán. Cái
anh chàng ba vạn lấy làm không. Nói năng bốp chát, muôn sự chẳng
đồng. Trời cắc cớ gán cho cái ngông nhất hạng.
Nhận nhiệm sở hơn một năm sáu tháng. Gió cao nguyên ru hát điệu t́nh
tang. Ṿ rượu cần bể theo nhịp hạ màn. Sờ Hai Ngoài vội vàng lời di
tản. Tấm sà rông vẫn treo nguyên trên dốc bản. Cái Âu Cơ thanh thản
dính kề bên. Theo nhau kết giải thề nguyền. Cùng cất bước đến bên
chân trời mới.
Năm mươi năm sau rủ nhau ra bến đợi. Kể chuyện đời … Ngày ấy … Rất
xa xưa! Chuyện vui. Chuyện buồn. Chuyện nắng. Chuyện mưa. Chuyện sớm.
Chuyện trưa. Chuyện dây dưa nghe bắt dị. Chuyện cũ cũ chẳng ai nghe
nữa hí. Chuyện tào lao kể chút tí cho vui. Chuyện kể đi. Chuyện kể
lại hết cả hơi. Kể hết chuyện để rồi nh́n nhau cười khúc khích. Mấy
mụ Huế kéo chuyện dài bằng thích. Từ chuyện ông Ninh Thích vuốt đuôi
trâu. Đến chuyện ông Hai Hót kéo rê chiếc cần câu Ngài Ngự. Ôi thôi
đủ thứ. Vừa kể vừa cười. Ba cái chuyện lạ đời tào lao xịt bộp. Thầm
thầm th́ th́. Bí bí, mật mật. Ngồi ṿng quanh nhưng mắt liếc canh
chừng mấy anh “dôn tra” khó chịu. Im thin thít khi trông h́nh như
mấy anh có dáng điệu lăng văng đến gần. Tuy cười cười nhưng không
được mấy thân thân ngụ ư nói làm ơn đi chỗ khác.
Nhớ hồi đó … Chiều vàng rơi khúc nhạc… Tuy thèm yêu nhưng v́ sợ nên
phải khước từ. Mong nhận được thư để chung nhau cho điểm. Rồi chung
nhau đặt cho cái biệt danh lạ hiếm. Tuy chẳng dễ thương nhưng nghe
cũng hiền lành. Nặng nề lắm chỉ là anh ba mươi tư rưỡi! Đứng riêng
lẻ em hiền như ḍng suối. Lượn quanh đồi in bóng dưới thông xanh.
Làn nước trong veo róc rách hiền lành. Êm ái giao ḥa riêng từng anh
đá cuội. Nhưng đến lúc mấy em ngồi tụm lại, th́ ôi thôi, khỏi nói
nhiều lời. Sự tinh ranh lém lĩnh khác đời. Tài diễn kịch, cách mỉm
cười hết biết!
Nửa thế kỷ có năm mươi cái Tết. Hơn một trăm năm mươi cái tháng xuân.
Tháng th́ nhuận nhưng Tết th́ không nhuận. Đời chông chênh sướng,
khổ biết bao lần. Tṛn lục giáp mới tiến dần vào từ tại. Một chút
riêng tư, âm thầm giữ măi. Tàn lụi tháng ngày nhưng hoài niệm chẳng
tàn phai. Rất mực dịu dàng, thơ mộng, của bất cứ riêng ai. Thân già
úa nhưng mối cảm hoài luôn tươi trẻ. T́nh quay ngược lại hai hay ba
thế hệ. Trong già đời bồng bột cứ thăng hoa. Trong bâng khuâng vang
vọng mấy lời ca. Vẫn ích kỷ dù thiết tha dâng hiến.
Nhắc lại làm chi những bâng quơ kỷ niệm. Chút mộng, chút mơ của tuổi
hoa niên. Một chút dư dư bên chuyện sách đèn. Rất mong manh nhưng
không bao giờ quên hết được.
Chuyện rất t́nh cờ, không ai biết trước. Khi đi t́m cành sen trắng
Tĩnh Tâm. Cầu Hồng Cừ vẫn lặng lẽ âm thầm. Tà áo trắng của ngày xuân
năm ấy. Chút ước mơ, nhưng vẫn không được thấy. Mảng bờ thành. Cổng
phủ cũ. Mấy hàng cây. Bước thẩn thơ lần theo lối quen gầy. Rêu phong
úa vẫn như ngày hồi đó. Bia Quốc Học vẫn c̣n trông thấy rơ. Chút
hương xưa lùa theo gió quay về. Lá cây xanh dịu ngọt tỉ tê. Vỉa hè
vắng đi về quen tà áo. Thả bước lang thang. Áo mơ vờn áo trắng. Văn
Khoa buồn cao ngẳng mấy tầng lầu. Mụ điên hiền xưa ngồi viết chừ ở
đâu? Chắc tra lắm, hay đă về nước Chúa! Cửa vẫn mở nhưng không c̣n
sách vở. Giảng đường xưa đă biến đổi ra răng? Vẫn chưa quên thoải
mái một hành lang. Mấy cửa sổ nh́n sang sân Khoa Học. Có chi mô mà
thoáng dim đôi mắt. Mũi cay cay, ngăn chặn tiếng thở dài. Cầu Trường
Tiền thiếu tà áo em bay. Sân cư xá bụi nhiều hơn ngày cũ. Bờ đập đá
sóng vẫn đùa từng lũ. Chợ Cống buồn v́ thêm chiếc cầu ngang. Ngẩn
ngơ nhớ con đường Nguyễn thị Giang. Xưa! Xưa lắm! Có mấy hàng rau
muống. Những con cá rô bơi quanh bờ ruộng. Em tan trường về anh lửng
thửng xuống t́m thơ! Bến nước Xuân Thủy: Nước rẽ đôi bờ. Gió ươm
mộng tà áo vàng mơ tha thướt.
Cầu Trường Tiền thấy quê hơn ngày trước. Cổng Văn Khoa hết lă lướt
dáng kiều thơm. Mắt nhung đen xa vắng lúc giận hờn. Câu phú lục theo
tiếng đờn lơi nhịp. Cầu Ưng B́nh rước chân qua vô nhịp. Ly chè quen
không chịu kết hương xưa. Rất xa xưa, lời gọi gió trong mưa. Xin trả
lại những ǵ vừa hoàn tục.
Sợi tơ trời bay ngược vùng biển bạc. Bám vào cành ướt át đẫm mù
sương. Đảo bông hồng cách cả một đại dương. Chốn thiên đường bên bờ
biển Thái B́nh an lạc. Tiếng Hải Âu vẫn ồn ào, thanh thoát. Bỗng tự
nhiên nghe than oán ngậm ngùi. Tà áo mơ xưa chợt trẻ lại rồi. Ôi!
Tiếc quá! Nhớ thương hồi xưa ấy!
Nhánh Phượng Vỹ sa mạc mù gió quấy. Nóng nhừ người, mắt chẳng thấy
người mơ. Cần một chút dịu êm. Cần một chút hương thơ. Cần một chút
Văn Khoa để tránh xa mấy cái sừng ḅ vó ngựa.
Paris mưa, sông Seine buồn, nước không trong mấy bữa. Cơn lụt được
mùa nhưng thiếu gót chân son. Một chút riêng tư, khép nép lối ṃn.
Bóng bạch nga vẫn đang c̣n hoài vọng.
Thương biết mấy: Phú Xuân và Phú Mộng. Rồn tre xanh soi bóng nước
Kim Long. Sông Kẻ Vạn nhập ḍng cùng Bạch Yến. Ghé sông Đào và ngược
bến Hương Giang. Mái nh́ nửa mảnh chèo khoan. Dă Viên êm ả một làn
nước trong.
Biển cả Melbourne ầm ́ vang vọng. Nước vẫn mướt xanh và sóng vẫn dịu
êm. Lũ chim Penguin vẫn vào băi mỗi đêm. Trạm xe buưt vẫn chẳng cần
thêm người soát vé. Đang lúc giữa đông, đêm về rất trẻ. H́nh dáng
xuân th́ làm nḥe ướt rũ tà áo mơ xưa!
Lạ chưa?!
Trang thơ t́nh chưa bao giờ được viết. Th́ có đâu mà kẹp sách trao
tay? Cây muối nhỏ giờ đây ai có biết? C̣n lặng im khép nép những
cành gầy?! Gốc phong sương quen thân viên gạch xám. Có nhận ra ai đă
đứng gần đây? Mấy mụ Huế nay đặt bày nh́n lạm. Thôi cũng đành! Nhận
tạm bến mười hai. Noái thiệt cho nghe: Ngày xưa mô có dám. Thân phận
tre c̣m làm đũa cũng chưa xong. Choài mần chi cho thêm khổ cái thân
c̣ng! Bốn năm chẵn: Buồn ḷng lầu cư xá! Bây chừ sống lêu bêu nơi xứ
lạ. Viết vài hàng tưởng thong thả đùa chơi. Có ngờ đâu mấy mụ Huế lạ
đời. Xúm lại bắt tuân theo lời mấy mụ. Trường Văn Khoa bây chừ tuy
đổi chủ. Nhưng …Thôi … Th́ đây! H́nh dáng cũ ngày nào. Giữ lấy hí!
Ráng ôm vào kỷ niệm!
Thái Cát
California - June 25, 2016
art2all.net
|