n h à   t ô i

 

(21 phút )

thơ nhạc bích huyền

NÓI CHUYỆN VỚI TÁC GIẢ BÀI THƠ "NHÀ TÔI",

Thi sĩ Yên Thao


Bích Huyền thực hiện (1998)


*Bích Huyền (BH) : Thưa thi sĩ Yên Thao, bài thơ Nhà Tôi của thi sĩ cũng như Đôi Bờ, như Đôi Mắt Người Sơn Tây, như Màu Tím Hoa Sim... BH đă hơn một lần nhắc tới trong chương tŕnh Thơ Nhạc do BH phụ trách trên Đài VOA. Những bài thơ nổi tiếng ấy đă theo làn sóng người di cư từ Bắc vào Nam năm 1954...


*Nhà thơ Yên Thao (YT) : Cảm ơn chị Huyền. Cảm ơn về sự ưu ái của chị về bài thơ Nhà Tôi. Đây không phải là lời nói xă giao mà là xúc động thật sự của người làm thơ đă có được một bài thơ qua gần nửa thế kỷ rồi. C̣n một năm nữa là đúng một nửa thế kỷ mà vẫn c̣n người nhớ, nhất là người đó lại ở phương trời xa như chị Huyền.


*BH : Không phải chỉ có một ḿnh BH nhớ bài thơ ấy đâu ạ, mà c̣n rất nhiều người yêu thơ ở trong miền Nam nữa. BH xin cảm ơn thi sĩ cũng như cảm ơn những người chủ trương Giai Phẩm Mùa Thu Hà Nội. BH đă chép bá thơ Nhà Tôi trong tờ Giai phẩm này, phát hành năm 1964 tại Saigon. H́nh như thế, năm đó... nếu BH nhớ không lầm !


*YT : Không biết có phải từ tập san đó hay sau này sao chép qua lại nên sau 1975, tôi có được đọc bài thơ Nhà Tôi, người ta có in sai nhiều từ, chị Huyền ạ !


*BH : Thật là một điều đáng tiếc. Thế nhưng chắc thi sĩ cũng thông cảm, v́ đây chỉ là một bài thơ được truyền miệng, được ghi nhớ trong trí tưởng... cho nên sự sai lạc hẳn là phải có.
Thưa thi sĩ YT, những từ ngữ dùng sai đó là những chữ nào ạ ?
 

*YT : Trong đoạn đầu có câu :" Màu trăng vôi lồm lộp mấy khung tường " Màu trăng" chứ không phải "Màu trắng". Vâng, đây là màu của ánh trăng trải trên những khung tường. Và từ "mùa" trong câu "Má trắng mịn thơm thơm mùa lúa chín". Trong miền Nam có sách in là "mùi lúa chín".


*BH : Cảm ơn thi sĩ. Vâng, màu trắng và mùi lúa có vẻ rơ ràng và cụ thể quá, phải không ạ ?
Từ ngữ "Màu trăng" và "Mùa lúa chín" mà thi sĩ dùng để diễn tả ư thơ, theo BH đây là những từ ngữ rất thơ. Bát ngát một trời thơ. Rất đẹp.
Thưa thi sĩ, BH c̣n thấy có nơi dùng sai một chữ nữa trong câu cuối bá thơ "Nhà tôi ở cuối thôn Đoài... " "Đoài " viết hoa như một danh từ riêng ạ. Đúng ra là "thôn đồi":
Nhà tôi ở cuối thôn đồi
Có giàn thiên lư có người tôi thương.
..


*YT : Xin chị BH nếu có dịp một lần nữa phổ biến bài thơ Nhà Tôi trên đài VOA, hoặc trên báo chí ở nước ngoài, lưu ư hộ tôi những từ sai ấy.


*BH : Dạ vâng. Bây giờ th́ xin thi sĩ cho biết một chút về... "lư lịch" của ḿnh cũng như về xuất xứ của bài thơ Nhà Tôi ?


*YT : Tên cúng cơm của tôi là Nguyễn Bảo Thịnh, sinh ngày 21-1-1927 quê Đông Ngạc, huyện Từ Liêm, Hà Nội. Nhà tôi tên Đỗ Thị Phú (chứ không phải là Hà) sinh 17-1-1929, quê Đại Gia, huyện Phú Xuyên, tỉnh Hà Tây. Chúng tôi gặp nhau trong kháng chiến chống Pháp, cưới nhau ở Phú Thọ ngày 1-11-1953. Tôi và Phú đều là học sinh thoát ly gia đ́nh đi kháng chiến. Bài thơ "Nhà Tôi" không phải là viết về chúng tôi. Chuyện thế này :

Năm 1949, tôi công tác văn nghệ tại Quân đội liên khu 3, theo một đơn vị đánh vào một đồn binh Pháp đồn trú cạnh sông ở một làng đồi. Trong lúc đợi chờ giờ nổ súng, tôi tṛ chuyện với anh em và được biết ở đơn vị này có một cậu quê ở ngay làng đồi đó. Phía bên ấy đang c̣n mẹ và vợ. Cậu ta lấy vợ được chừng tháng th́ chiến tranh bùng nổ. Chàng trai lên đường đi kháng chiến, chia tay người vợ trẻ...

Trong câu chuyện, mấy lần cậu ta nhắc tới giàn thiên lư của nhà ḿnh. Tôi rất thích câu chuyện và viết nên bài thơ "Nhà Tôi". Có lẽ người viết đă hoà nhập được với người kể nên bài thơ được đông đảo anh em lính thuộc và nhanh chóng được phổ biến cả vào các chiến trường Nam Bộ. Không chỉ lính xuất thân từ nông thôn, cả những lính thành phố cũng t́m thấy thấp thoáng trong bài thơ những nét hợp với ḿnh.

Rất nhiều người nghĩ đó là tôi viết về tôi, Bà xă tôi cũng nghĩ thế.

Không biết khi đă rơ sự thật này, những người yêu thơ có giảm đi sự mến mộ đói với bài thơ không ?


*BH : Thưa thi sĩ, BH nghĩ rằng sự mến mộ bài thơ Nhà Tôi càng tăng thêm. Vâng, chỉ là tâm sự của một người lính trẻ thôi nhưng v́ sự rung động tuyệt vời của bài thơ khiến cho ai đọc rồi cũng thấy như thấp thoáng có ngôi nhà của ḿnh, có những người thân yêu của ḿnh ở trong bài thơ.

Không nhất thiết chỉ là người lính đâu, thưa thi sĩ Yên Thao ! Như BH chẳng hạn, rất yêu bài thơ này. Mỗi lần đọc bài thơ là mỗi lần trong ḷng lại dâng lên một niềm xúc cảm vô cùng. H́nh ảnh ngôi nhà của bố mẹ BH tại huyện Duyên Hà, tỉnh Thái B́nh lại hiện ra rơ rệt. Rồi những lúc líu ríu cùng bố mẹ anh chị em chạy giặc Tây, thương cho người em trai ốm yếu không đủ sức khoẻ chạy loạn phải ở lại nhà... Rồi cảnh trên bờ đê nhập nhoạng tối, lố nhố bóng người bồng bế, gánh gồng. Tiếng súng, tiếng em bé thơ khóc, khói lửa chiến tranh... in sâu trong đầu óc trẻ thơ của BH. Đoạn đầu của bài thơ, đọc rồi muốn khóc :


Tôi đứng bên này sông
Bên kia vùng giặc đóng
Làng tôi đấy xạm đen màu tiết đọng
Tre cau buồn tóc rũ ướt mưa sương
Màu trăng vôi lồm lộp mấy khung tường
Nếp đ́nh xưa, người hỡi đau ǵ không ?


Sau đó th́... ngôi nhà đẹp và ấm cúng của gia đ́nh BH đă bị bom cày nát mất rồi !


*YT : Tôi đă hiểu v́ sao chị BH yêu bài thơ của tôi. Cảm ơn những xúc động chân thành của chị.

*BH : Ở bên này có bán một CD ngâm thơ thu tại Việt Nam, tựa đề là "Những bài thơ bất tử", trong đó nghệ sĩ Bảo Cường diễn ngâm bài thơ Nhà Tôi. Ông ấy ngâm hay lắm nhưng rất tiếc lại ghi tên tác giả là Nguyễn Bính. Thi sĩ có CD đó chưa ạ ?


*YT : Tôi không được biết, nếu chị sẵn và tiện th́ gửi cho xin, tôi rất cảm ơn. Tôi chỉ biết có một bài hát từ Mỹ do Anh Bằng viết nhạc, Mạnh Đ́nh ca dưới tiêu đề "Chuyện giàn thiên lư" đang khá phổ biến ở trong nước. Ai cũng cho là thơ của tôi phổ nhạc dù Anh Bằng có cải biên một số lời, rút ngắn lại. V́ người ta đă cải biên, đổi tên bài, không nhắc ǵ đến tác giả thơ nên bản quyền của tác giả thơ cũng mất luôn. Có anh em bảo tôi viết thư cho Anh Bằng, song tôi không biết địa chỉ, mà cũng nghĩ viết làm ǵ ? "Thế gian lẫn lộn đúng sai vẫn thường", quan tâm chỉ thêm mệt! Tuy nhiên đề nghị chị dịp nào gặp Anh Bằng cho Yên Thao gửi lời hỏi thăm. Chắc Anh Bằng cũng thích bài thơ ấy nên mới viết nên "Chuyện giàn thiên lư".


*BH : Vâng, BH sẽ liên lạc với nhạc sĩ Anh Bằng để chuyển lời thăm của thi sĩ. Thưa thi sĩ Yên Thao, sinh hoạt văn học nghệ thuật của thi sĩ hiện nay ra sao ạ ?


*YT : Hiện nay tôi là chủ nhiệm Câu Lạc Bộ Thơ Trào Phúng Hà Nội. Tôi ít làm thơ trữ t́nh (chỉ khi nào xúc cảm thật mới làm). Thơ trào phúng Yên Thao kư dưới nhiều bút danh : Nguyễn Bảo, Cử Yên, Lang Bang, Thái Dương...


*BH : Dự định của thi sĩ trong những năm tới là ǵ ạ ?


*YT : Tôi đang tiến hành in một tập thơ trữ t́nh. Khi nào có sách, nhất định không quên gửi tặng chị về đài VOA.


*BH : Xin cảm ơn thi sĩ Yên Thao có nhă ư tặng sách và xin cảm ơn thi sĩ đă dành cho BH buổi chuyện tṛ lư thú này.


*YT : Mong được tiếp tục trao đổi qua thư với chị. Khi nào có diều kiện về thăm lại đất nước, nhờ chị quá bộ tới nhà chơi. Chắc nhà tôi cũng thích lắm v́ qua chị, chúng tôi có thể biết tin tức về anh chị Đỗ Thúc Vịnh. Nhà tôi vẫn luôn nhắc đến. Hồi xưa anh Vịnh hay kể chuyện cổ tích và chép những bài thơ hay cho cô em bé bỏng Đỗ Thị Phú. Nay th́ anh Vịnh đă đi xa... Đời người thật ngắn ngủi quá, phải không chị Huyền ?


*BH : Vâng, cũng v́ thế mà BH luôn nhủ ḷng sống sao cho ư nghĩa. Một lần nữa xin cảm ơn thi sĩ Yên Thao. BH sẽ giới thiệu bài thơ Nhà Tôi trong Câu Chuyện Thơ Nhạc do BH thực hiện trên làn sóng VOA, hàng tuần vào 10g tối thứ sáu (giờ VN). Xin gửi lời thăm chị và hy vọng có một ngày không xa được về thăm VN, đến Hà Nội để được nhà thơ Yên Thao dẫn đến thăm nơi xưa có "Nhà tôi ở cuối thôn đồi, có giàn thiên lư có người tôi thương"...

Bích Huyền
1998

 

Thơ Văn

art2all. net