|
Có Bích Huyền, Ta luôn có một “mùa cũ êm vui”…
- Đào Đại Dương -
Ta luôn t́m kiếm điều ǵ đó có thể biến mỗi ngày b́nh thường thành những ngày thật đẹp…
Trong đời sống, có đôi lúc một ánh mắt, một nụ cười cũng làm chúng ta xao xuyến, có đôi khi một giọng nói, một giọng đọc cũng làm chúng ta bâng khuâng, cũng gieo vào ḷng người những t́nh cảm thương yêu tŕu mến, gần gũi và tin cậy.
Bích Huyền là một giọng nói, giọng đọc như thế. Giọng nói thật êm dịu, thật ấm áp và ngọt ngào qua các chương tŕnh văn học nghệ thuật gửi đến thính giả trong và ngoài nước hàng tuần trên các làn sóng phát thanh trong suốt nhiều năm qua. “Câu chuyện thơ-nhạc” của đài tiếng nói Hoa Kỳ, hay “Một thoáng hương xưa” của đài Chân Trời Mới, những cái tên quen thuộc như tên người phụ trách các chương tŕnh được trông đợi hàng đêm ấy. Bích Huyền lâu nay vẫn miệt mài ǵn giữ cho “hương sắc Việt” không nhạt phai theo năm tháng, không ch́m khuất trong lăng quên.
Hăy một lần t́m lên ngọn đồi cao, nh́n xuống thành phố bên dưới khi lên đèn – mỗi ngọn đèn là một căn nhà, một gia đ́nh nho nhỏ! Ta tự hỏi họ đang làm ǵ trong căn nhà – Họ đang ăn cơm chiều? Hay là đang cùng nhau nghe một chương tŕnh ra-đi-ô do Bích Huyền thực hiện… Tất cả những trạng thái, h́nh ảnh ấy đều đưa ta vào với cơi ḷng bao dung hơn, độ lượng hơn…Ta đang có cái hạnh phúc của Người được trở về…Về quê xưa để ngồi lại dưới chân cầu sóng vỗ nh́n ḍng sông đời ḿnh êm đềm xuôi chảy. Về quê xưa để ngồi lại trên thềm nhà cũ, lắng nghe những cảm xúc, lắng nghe những thoáng hạnh phúc trong tiếng mưa rơi từng giọt, từng giọt trên những bậc thềm xưa. “Huế - Sài G̣n - Hà Nội”, những bài hát, bài thơ hoài niệm về một dĩ văng xa xôi, một quê hương biền biệt, bao giờ cũng làm người ta bâng khuâng tiếc nhớ những ngày vui mơ hồ.
Kỷ niệm – với Bích Huyền – là một món quà bất ngờ…Qua Bích Huyền, qua “Thềm Xưa” và những “Thềm Xưa” – Ta như được lời nhắn nhủ ngọt ngào: Chỉ cần biết tiếp nhận t́nh Người, th́ ở đâu, Ta cũng có thể sống sâu sắc, không lưu lạc nữa …
.oOOo.
Chúng tôi, từ Biển Media & Arts, trong một buổi chiều muộn, đă gặp gỡ và thực hiện cuộc phỏng vấn dưới đây với Bích Huyền. Xin trân trọng sẻ chia đến cùng quư vị:
Quay lại với hơn 15 năm gắn bó với VOA trong các chương tŕnh "Một Thoáng Hương Xưa" và rồi "Câu Chuyện Thơ Nhạc" trên các đài Radio Bolsa 106.3 FM (tại Nam California) và Chân Trời Mới, hôm nay, một ngày tháng Chín, chớm Thu thôi, Bích Huyền thấy rằng những đóng góp văn hoá, phát thanh của ḿnh đă đạt được những điều thuở ban đầu đưa ra chưa ạ? Lẽ yêu thương lớn nhất chắt lọc từ hơn 15 năm gắn bó với phát thanh của Bích Huyền là ǵ ạ?
Sao chỉ là nhẹ nhàng thôi, 15 năm qua, nhiều chương tŕnh thực hiện ở quá khứ, thính giả của Bích Huyền vẫn c̣n nhắc, hoặc "sống t́m"? Nhiều chi tiết, rất cặn kẽ, họ vẫn nhớ y nguyên... V́ sao vậy?
Điều ǵ trong
cuộc sống, kích thích cảm xúc của Bích Huyền để vun xới tới
những chủ đề của chương tŕnh rồi thực hiện chúng? Có cần phải
theo trào lưu khán giả, hoặc đặt hàng từ quư đài không ạ?
Văn - Nhạc -
Thơ và đời sống - cứ quấn quưt với nhau trong các chương tŕnh
Bích Huyền thực hiện! Chúng là tất cả, là tất yếu đấy chứ! Này
nhé, riêng với Nhạc thôi, xin hỏi, theo Bích Huyền: Âm nhạc có
biên giới không? (Ư cháu muốn hỏi là giữa âm nhạc trước và
sau 1975 hoặc âm nhạc hải ngoại và trong nước đấy ạ.)
Thính giả "trong nước" đối thoại với các chương tŕnh Bích Huyền thực hiện như thế nào ạ ? Hẳn, là người thực hiện và thâu nhận nhiều liên lạc, thư từ, emails - Bích Huyền chia sẻ vài nhận xét về tư duy họ, sự chấp nhận hay "chống đối" nếu có từ họ ạ ...Khán thính giả từ trong nước có bao giờ là lư do Bích Huyền cho ra đời thêm nhiều chủ đề chương tŕnh nữa không?
Bích Huyền: Nhờ cái “không biên giới” đó mà trong quá khứ Bích Huyền nhận được nhiều những tape, CD nhạc ở khắp mọi nơi kể cả Hà Nội Sàigon và một số tỉnh nhỏ thuộc miền Nam (khi sự giao thiệp c̣n khó khăn hạn chế, thính giả vẫn cố gắng t́m cách gửi ra hải ngoại tới Bích Huyền, không như thời đại Internet bây giờ sự liên lạc dễ dàng nhanh chóng quá.)Và phải kể đến những món quà từ quê hương vượt đại dương, đặc sản mỗi miền khi nơi đây c̣n hiếm hoi. Điều thú vị nhất là Bích Huyền có quyền được phát trong chương tŕnh của ḿnh những bài t́nh ca rất hiếm, rất đẹp của các nhạc sĩ trong nước như Việt Anh, Lê Quang, Phú Quang, Trần Tiến…, phát thanh những tiếng hát ở trong nước mà không bị ngăn cấm hay chống đối như Lê Dung, Ánh Tuyết, Ngọc Tân…từ những năm đầu của thập niên 1990.
Nhờ cái “không biên giới” đó mà Bích Huyền được các bạn thính giả học sinh, sinh viên trong nước cảm nhận được lén lút chờ nghe trong kư túc xá sinh viên, có những em vẫn c̣n liên lạc cho đến bây giờ dù đă là Tiến sĩ, đi dạy, đi làm. Bích Huyền lại c̣n được các bậc thi sĩ, nhạc sĩ thời tiền chiến đón nghe và những lá thư “mang ơn” thơ văn của họ đă được sống lại khi BH nhắc đến trong chương tŕnh, những thơ văn bị chết một cách tức tưởi sau vụ án Nhân Văn Giai Phẩm mà cho đến sau 75 kéo dài đến đầu thập niên 1990 vẫn c̣n truyền miệng … Những câu hỏi phỏng vấn, câu trả lời phải viết tay, gửi qua bưu điện.
Lẽ ra, với tuổi
êm đềm như lúc này, Bích Huyền như bao người khác sẽ thích thú
làm những cuộc viễn du đó đây, sống với thiên nhiên và thưởng
thức thắng cảnh. Rất hiếm thấy Bích Huyền du lịch, phải chăng,
15 năm hơn với những cuộc "viễn du" trên radio, trên các diễn
đàn và độ reo rắc của những ǵ Bích Huyền góp nhặt, đă đủ và cần
thiết cho nhu cầu chu du đó đây của ḿnh rồi, thưa Bích Huyền?
Ngày quyết định
chia tay, trong chương tŕnh cuối trên VOA, góc trời phát thanh
b́nh yên và đều đặn nhất của Bích Huyền, hẳn phải có rất nhiều "lưu
luyến". Hăy cùng chúng tôi quay về và ôn lại thời gian đấy đi
ạ! Chiều về hoặc khi đêm buông, Bích Huyền có thấy chạnh ḷng
không? Có nhớ không những "yêu thương hằng ngày" thuở ấy? Có
khóc không ạ?
Vâng, rồi mọi
người vẫn ǵn giữ (ít nhất là trong kư ức họ) về những chương
tŕnh Bích Huyền thực hiện ở quá khứ, và hiện tại! Khi nhóm trẻ
thuộc Biển Media & Arts bày tỏ ư định thực hiện chuỗi Audio
albums "Thềm Xưa" - golden collections - của Bích Huyền, Cô có
cảm thấy ấm ḷng và b́nh yên không? Ít nhất là thế hệ sau ḿnh,
đă muốn lưu giữ lại những ǵn giữ đă từng trong tay Cô...
Được như thế, Bích Huyền không bao giờ quên những tinh hoa của văn học nghệ thuật mà Bích Huyền cảm nhận được, có được là từ các văn nhân, thi sĩ, nhạc sĩ, các giọng hát mà các Trung Tâm sản xuất đă ghi lại, phổ biến, các kỹ thuật viên của các đài đă thu thanh chương tŕnh Thơ Nhạc, các đài phát thanh Bích Huyền được cộng tác phổ biến vang xa…Bích Huyền xin ghi khắc với tấm ḷng biết ơn vô cùng. Sau hết là cảm ơn ḷng yêu thương của thính giả bốn phương. Nếu không các văn nhân thi sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ, những Trung Tâm băng nhạc, những chuyên viên kỹ thuật, không có thính giả yêu thương đón nghe .v.v… th́ “Câu chuyện Thơ Nhạc”ch/tŕnh “Một Thoáng Hương Xưa” sẽ không bao giờ có trong đời sống Bích Huyền. Việc làm của các bạn trẻ trong Biển Media & Arts rất đáng trân trọng. Cảm ơn các bạn. Rất ấm ḷng và b́nh yên lắm!
Cho cô con gái yêu thương của Bích Huyền - Uyển Diễm và các cháu, các con trong/ngoài gia đ́nh (hoặc xa hơn, cho thế hệ đi sau Cô) - Bích Huyền gửi gắm ǵ qua "Thềm Xưa" lần này? Làm sao để họ có thể có được những "lối cũ chẳng sao quên" đúng nghĩa như Bích Huyền đă từng có?
Trân trọng cảm ơn Bích Huyền cho cuộc tṛ chuyện này ạ!
Tháng Chín, tháng của mùa thu bắt đầu, 2012 Đào Đại Dương
__________________
Kính mời tham dự: Thềm Xưa Đài VHN/TV (Góc Brookhurst-Edinger) Từ 2g-5g chiều ngày 29/9/2012
Thương, quư, Đại Dương
|