gió mùa em

Cao Nguyên
 



 

 

Anh đang trên con đường vào thu giữa điệp trùng những ngọn núi tiếp giao trong vùng Monticello của thành phố Charlottesville - thành phố hiện đang c̣n dẫn đầu trong mười thành phố tốt nhất nước Mỹ về môi sinh và những thắng cảnh đẹp - phía nam Virginia.
Qua khỏi Apple Hill, đường một chiều uốn lượn vút lên theo các triền đồi. Kiếng xe cứ loáng lên những vạt nắng đủ sức chui qua những tán lá rợp bên đường. Chen trong nắng là sự dàn trải đủ sắc màu của lá chớm thu.
Xe chạy nghiêng theo triền dốc để lên những tầng đồi rợp vàng của nắng trộn lá. Ḍng nghĩ anh theo lá rùng ḿnh chuyển động trong sự tĩnh lặng của không gian vượt cao khỏi tầm những tiếng thở nặng của cuộc sống đời thường.
Những tế bào diệp lục đang thoái hóa trên phiến lá cơ hồ lao xao trong anh nỗi khát khao nhẹ nhàng của một tiếng rơi vào hố thẳm của chính ḿnh.
Nếu không có những chiếc lá thỉnh thoảng chao xuống đậu trên mặt hồ, tưởng chừng anh có thể vớt được những đám mây trôi bồng bềnh trong nước.
Chân mây gợn vàng pha tím, cái màu dẫn dụ tâm ta bước qua lằn ranh hiện thực đi vào quá khứ biết nuông ch́u những đam mê.
Cái khung cảnh tuyệt vời vào thu ở chỗ anh như thế, nhừng anh quá tệ, không viết được một đoản khúc hay.
Phải chi em đang ở đây, để đẩy những ḍng chữ thoan thoát bay ru vàng cả mây và phiến lá trong một vùng trời nước trong xanh.
Sao em viết dễ quá, một tiếng rơi nhỏ nhặt bên đời cũng làm thành một trường khúc đủ cám dỗ anh nhập vai vào ḍng nghĩ của em.
Anh th́ chỉ biết nghĩ, những ư nghĩ chân thành với bối cảnh, nhưng khi viết, c̣n phải lo kiểm soát từng con chữ theo mấy ngón tay vụng về của anh trên bàn phiếm. Gơ th́ chậm mà ư tưởng cứ chạy đi không cách ǵ cưỡng lại. Cố níu, những mắt xích sự kiện đă không c̣n liên tục, thế là hỏng.
Em đă từng la anh về cái tội lười biếng kiểm soát con chữ, nên những ǵ anh viết, theo anh - có ư th́ hỏng lời, mà theo em - được lời th́ mất ư.
Mà anh, em biết, vốn là người "tự ái khiếm thị", nhắm mắt và tin ở ḿnh, nên chi suốt đời sẽ không bao giờ viết được một "tác phẩm" theo cách gọi của em. Đành thôi, (cái nết đánh chết cái đẹp), vậy mà em đă "bằng ḷng" anh về cái "nết" ấy!? Cũng ngộ.
Thế là anh tự tin viết và gởi đi. Biết là khi đọc, em sẽ cười khúc khích về một anh chàng ngố đang ngắm cảnh trời đất vào thu mà c̣n vớ vẩn về một dấu yêu xa.

Đă bảo, đi đâu anh cũng thấy em mà.

Bởi em như gió, anh như lá
xanh, vàng - anh, tùy gió - mùa - em.

Cao Nguyên


THO

HOME