Đặng Lệ Khánh

 

1200 ĐÓA HỒNG

VÀ LÁ THƯ NGỎ GỞI BÀ CLINTON

 

 

Ngày 11 tháng 11, 2016, 1200 đóa hồng đă được gởi đến tư gia của bà Clinton tại Chappaqua, New York, sau khi bà thua cuộc đua vào Nhà Trắng. Bà đă chia sẻ số hoa này cho tất cả nhân viên, chính thức và t́nh nguyện, làm việc tại các văn pḥng vận động ở Brooklyn, như một lời cám ơn.

Và sau đây là một lá thư ngỏ gởi cho bà Clinton của Benjamin Miller, một nhân viên trong ban vận động tại Trung Tâm Javits ở New York.

 

Bà Hillary kính mến,

Vâng, mọi chuyện đă kết thúc.

Sau bốn mươi năm làm việc cần mẫn không ngừng, Bà xứng đáng được có đôi ngày nghỉ ngơi. Bà hăy đi tới một băi biển nào đó, gọi một ly rượu pha có cài một lát trái cây mỏng trên vành. Tôi đă thấy Bà dắt chó đi dạo trong rừng. Như thế cũng tốt.

Tự thán không phải là việc của bà. Bà biết rằng làm như thế chỉ vô ích. Suốt bao nhiêu năm khi người ta t́m cách làm cho bà suy sụp, khi họ nói xấu độc địa về bà ở sau lưng, bà chưa hề nhỏ một giọt nước mắt. Bà không bao giờ để cho những tên chuyên ăn hiếp ở sân trường đụng tới được bà.

Bà tự vạch ra cho ḿnh một sứ mạng. Bà muốn giúp người.

Và thế là bà dấn thân nhằm làm cho thế giới này thêm tươi đẹp. Chúng tôi đều biết rơ cuộc đời của bà. Từ Quỹ Bảo Vệ Trẻ Con đến Thượng Nghị Sĩ New York đến Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ. Bà đă hết ḿnh phục vụ cho đất nước và người dân. Và chúng tôi đă cám ơn bà ra sao ? Bằng bẻ cong sự thật và những dối trá trắng trợn.

Tôi biết mọi chuyện đă khép lại lúc 22:00 giờ đêm Thứ Ba, nhưng phải đợi đến sáng hôm sau tôi mới chịu chấp nhận. Thời gian ấy tôi đang ở tại Trung Tâm Javits ở New York, mắt đăm đăm nh́n cái lan can bọc quanh cái sân khấu mang h́nh dáng đất nước Hoa Kỳ. Hai trong những cộng tác viên của tôi hỏi tôi rằng chúng ta có cơ may nào để thắng hay không. Họ là những người rất nhiệt thành nên tôi cảm thấy chạnh ḷng, tôi đă dối phăng với họ là chúng ta vẫn c̣n hy vọng. Thời gian di chuyển chậm chạp. Tất cả chúng tôi đều mong muốn chính Bà là người đứng trên bục hội trường đêm Thứ Ba kia như một biểu tượng cho phụ nữ khắp nơi trên thế giới. Nhưng thay v́ vậy, hôm nay, bà là biểu tượng của một công việc c̣n dang dở.

Bà cũng thấy đó, cuộc vận động này đâu có nhắm vào mục đích nói về cá nhân của Bà. Nó muốn đề cập đến những ư tưởng mà Bà hướng tới. Nó muốn nói về T́nh Thương và Sự Chấp Nhận. Nó nói về những Bà Mẹ, những người Chị, những đứa Em, những Người Con Gái. Nó muốn nói về Bảo Vệ Sức Khỏe, về Quyền Công Dân, và về Phồn Thịnh Kinh Tế cho đất nước chúng ta. Nó nhắm đến việc bầu lên một Nữ Tổng thống đầu tiên.

Điều chua xót là cuộc tranh cử này bị lái qua, chú mục hoàn toàn vào cá nhân của bà. Cả cái tốt lẫn cái xấu. Nó trở thành cuộc tranh căi về mấy cái emails, về giọng nói của bà, về màu áo quần bà mặc, về những bài diễn thuyết tại Wall Street.

Bà không trở thành là phụ nữ đầu tiên đứng đầu quốc gia của chúng ta, nhưng xin bà đừng một giây nào nghĩ rằng bà đă thất bại trong cuộc đổi thay ḍng chảy của lịch sử. Một ngày kia chúng ta sẽ có một Nữ Tổng Thống. Dù đó là người nào đi nữa, họ cũng sẽ tri ân phần nào là nhờ Bà.

Trong nhiều phương diện, điều này đă chung đúc nên sự nghiệp của bà. Bà đă rót nước mà không thể uống. Bà đă tranh đấu, không phải cho ích lợi của riêng bà nhưng cho những kẻ khiếm quyền. Đôi khi bà thua, nhưng bà tiếp tục đấu tranh. Tôi tưởng tượng rằng lúc này, hẳn bà cũng sẽ không bỏ cuộc.

Nhưng tôi hy vọng ít nhất bà cũng nên xả hơi đôi chút. Hăy thuê một chiếc RV, đi thăm một vài Công Viên Quốc Gia. Hăy dừng chân ghé vào một quán ăn b́nh dân nào đó và cười ngất khi thấy chiếc áo của Ông Bill bị vấy đầy mù tạt. Hăy bỏ th́ giờ chơi với cháu ngoại. Hăy đi câu cá.

Và hăy để riêng những giọt nước mắt cho chúng tôi – những nhân viên, những người t́nh nguyện, những người ủng hộ bà – được khóc. Chúng tôi sẽ khóc, sẽ ôm chặt lấy nhau, sẽ viết những lời bàn thật dài trên Facebook. Chúng tôi sẽ dọn cái văn pḥng của chúng tôi ở Brooklyn, cất vào thùng tất cả mọi thứ ngay cả những vật nho nhỏ mà chúng tôi đă góp nhặt suốt thời gian vận động tranh cử. Và quan trọng hơn hết, chúng tôi sẽ chờ thời gian để lành lặn và dể lắng nghe nhau. Nhưng rồi chúng tôi sẽ trở lại làm việc. Trở lại với công việc mà chúng tôi đă quyết chí phải đạt cho được ngay lúc Bà tuyên bố sẽ ra tranh cử - để tạo lập một quốc gia luôn công nhận giá trị của từng cá nhân sống trên đó, cũng như cho họ có cơ hội cất lên tiếng nói của riêng ḿnh.

Bà đă giúp cho đời sống chúng tôi trọn vẹn hơn khi ư thức rằng chúng tôi có mục đích và có chỗ tựa. Chúng tôi sẽ bảo vệ di sản ấy của bà. Trong ṿng hai năm, bốn năm, hai mươi năm, chúng tôi sẽ ǵn giữ di sản ấy cho những thế hệ tương lai. Chúng tôi sẽ trải rộng khắp nước bằng sự có mặt của những luật sư, những người tranh đấu, và sẽ từ từ vực dậy. Tại những văn pḥng vận động địa phương, trong những biệt thự làm việc của chính quyền tiểu bang, chúng tôi sẽ đem hết khả năng, sửa soạn cho những cuộc bầu cử trong tương lai.

Trong tuần lễ đầu khi tôi gia nhập ban vận động, tôi đă mua một trong những cái kim cài ve áo h́nh chữ H. Tôi đă cất kỹ nó trong cái hộp và chỉ cài nó có hai lần thôi: lần Bà được chấp nhận là ứng viên tổng thống cho đảng Dân Chủ vào tháng Bảy và hôm Thứ Ba. Ngày Thứ Tư, tôi đă bỏ nó vào lại trong hộp.

Cây kim cài này sẽ lại được mở ra dùng, vào thời điểm thích hợp.

 

Benjamin Miller

Đặng Lệ Khánh trích và dịch theo :

http://www.nbcnews.com/card/hillary-clinton-receives-1-000-roses-after-election-loss-n682966

http://qz.com/836072/this-campaign-was-never-about-you-a-former-hillary-clinton-campaign-staffer-on-the-candidates-powerful-legacy/?utm_source=YPL&yptr=yahoo

 

 

trang Đặng Lệ Khánh

art2all. net