đặng lệ khánh

BỐN MƯƠI NĂM ! DỄ SỢ CHƯA TỀ !


"Bạn thân mến,

Bạn vừa qua các thủ tục tại trại Pendleton để bắt đầu xây dựng "Cuộc Sống Mới" tại Hoa Kỳ. Tôi mong mỏi việc thích ứng vào xă hội Mỹ của bạn được tiến triển êm đẹp.

You processed through Camp Pendleton on the way to your New Life in the United States. I hope that your adjustment into American society is progressing smoothly.

Thân ái,

N.G.W Thorne

Senior Civil Coordinator"

 


         

     Những lời trên, ḿnh cắt từ đống giấy tờ kèm trong tập hồ sơ khi ra trại tị nạn để về vùng cực bắc nước Mỹ, bắt đầu cho cuộc đời tha hương. C̣n cái h́nh căn lều trong trại tị nạn là của một tờ báo ở Willmar, trông chẳng khác ǵ cái lều mà bọn ḿnh ở suốt trong thời gian chờ nhập cư. Một lều như vậy chứa chừng hai hay ba gia đ́nh, tùy ít hay nhiều người. Gia đ́nh ḿnh 9 người, ḿnh nhớ ở chung với một cặp vợ chồng trẻ. Trong lều sắp sẵn giường bố, mền len, nệm và drap giường trắng tinh. Chỉ có một hay hai ngọn đèn bóng trên trần soi sáng ban đêm. Cặp vợ chồng trẻ dùng khăn trải giường làm màn che quây quanh hai cái giường bố kê sát nhau làm chốn riêng tư. C̣n bọn ḿnh th́ cứ để trống vậy, tối ngủ trùm chăn kín mít v́ tuy vào tháng 6, tháng 7 mà thung lũng Pendleton lạnh run người lúc đêm về.

Những ngày ở trại - một tháng ở Guam, một tháng ở Pendleton - gia đ́nh 9 người của ḿnh hoàn toàn không biết ḿnh sẽ về đâu, làm ǵ trong những ngày sắp tới.

Khi bước ra khỏi căn nhà bé tí nhưng ấm cúng ở Saigon, tụi ḿnh chỉ mang theo vài bộ áo quần, ít gói ḿ gói, và... một nồi cơm vừa mới nấu xong. Căn nhà này nằm trong khu gia binh hạ sĩ quan HQ, ngang 3 thước, dài 9 thước khi được cấp. Hàng xóm ḿnh như vậy sĩ quan và hạ sĩ quan cùng sống bên nhau rất đề huề.

Nhớ lại những ngày ấy cũng vui lắm nha. Hàng xóm bên phải ḿnh là gia đ́nh của một hạ sĩ. Anh đóng quân xa, lâu lâu mới về. Mỗi lần về th́ vợ mang bầu. Nhà th́ nhỏ mà con th́ đông, chị vợ phải đi làm quanh mới đủ lo ăn cho con. Mấy đứa nhỏ cũng ngoan, không nghe chúng la khóc, quấy rầy hàng xóm bao giờ. Nhà chị có treo cái vơng, thỉnh thoảng ḿnh nghe tiếng vơng kẽo kẹt, nhưng không nghe chị ru con. Chị giúp ḿnh giặt áo quần, lau nhà cửa, bất cứ ǵ khi mẹ ḿnh cần đến. Ḿnh th́ chồng đóng quân tuốt ngoài Trung, lương tiền c̣n chưa đủ hút thuốc, em út c̣n đi học, con cái phải vào trường, ḿnh cũng phải đi làm. Đi suốt ngày nên hàng xóm là ai ḿnh cũng không rơ mấy. Mà có rơ cũng đâu có dư giă để giúp họ. Chồng ḿnh chẳng mấy khi về, con ḿnh c̣n nhỏ đâu có nhớ. Thằng bé thứ ba lúc ấy mới 2 tuổi, dễ thương lắm, thường chạy qua nhà ông bà thượng sĩ trước mặt chơi với con của họ, bắt chước bạn gọi ông thượng sĩ bằng bố. Cả nhà ai cũng cười ḿnh !

Gọi là nhà chứ thật ra chỉ là một dăy pḥng sát vách nhau, trống hoắc. Khi lấy nhà th́ tường chưa tô, chưa sơn. Vợ chồng ḿnh phải đi vay tiền với lăi cao về mua sơn, mua vôi tô quét, xây bể đựng nước để tắm giặt, làm vách ngăn thành pḥng khách, pḥng ngủ, lót nền nhà xong mới ở được. Ít năm sau lại xây thêm pḥng phía sau mới đủ cho gia đ́nh 8 người. Đang xây thêm cái gác lửng th́ chạy, bỏ lại tất cả, kể cả albums gia đ́nh là thứ ḿnh tiếc nhất. Người nào vào chiếm nhà ḿnh ở th́ rất khỏe v́ chẳng thiếu thứ ǵ, dù nhà bé nhỏ, lại c̣n được hưởng mớ áo dài lụa đủ màu, quần tây, sơ mi, và một thùng gạo đầy ăn suốt tháng chưa hết. Luôn cả dàn mướp hương sau nhà mà mẹ ḿnh chăm bón, và một hồ rau muống xanh um nữa chứ.

Tụi ḿnh, chiều 29/4, mỗi người một bọc hành lư, đi với một người bạn sĩ quan, theo đường trong ra bến tàu Saigon. Tối đến mới leo lên được tàu lớn, ra biển.

Lâu rồi, ḿnh cũng không c̣n nhớ những ngày đó tâm trạng ḿnh ra sao, có lo lắng, buồn rầu hay không. Nhưng ḿnh nhớ chắc là ngày hôm sau, ngoài khơi,  khi quốc kỳ VN bị hạ xuống, và tất cả súng ống đều phải buông th́ ai cũng khóc. C̣n th́ h́nh như ḿnh phú cho trời, đến đâu hay đó. Tính ḿnh không mấy khi lo xa, chỉ lo đối phó với cái hiện tại thôi. Dĩ nhiên là những tuần trước đó, lúc sở đóng cửa, ḿnh ngồi nhà lo sốt vó, tối nào cũng nằm giọt ngắn giọt dài, nhất là lúc nghe pháo kích gần nhà, con ḿnh sợ quá la khóc om ṣm, đến sau này đă lớn nó vẫn c̣n nhớ như in. Mà lạ ghê, nghe tin tức trong radio biết bao nhiêu là điều đen tối, ḿnh không nhớ ǵ, chỉ nhớ có mỗi bài hát "Đốt Lá Trên Sân" của Phạm Duy. Thật là kỳ cục, trong lúc lửa cháy trong ḷng, và ngoài phố, như vậy mà lại nhớ khói t́nh yêu !!

Ḿnh đi, ngoài ông xă là một quân nhân, và các con, ḿnh c̣n có cô em Út, cậu em kế út, mẹ ḿnh, và chị chồng.

Cô Út sau trận Mậu Thân rời khỏi Huế lên Bảo Lộc ở với bà chị đầu. Năm 72 Bảo Lộc bị pháo kích, cô găy chân. Bà chị mất chồng, mất con, trở về Huế. Cô Út xuống Saigon ở chung với ḿnh, đi học.

Cậu em trai kế út học đại học Huế và cô chị kế đă ra trường đang đi dạy,  tháng 3 Huế di tản, hai chị em chạy từ Huế vào tới Saigon mất gần cả tháng,  khi th́ đi bộ, khi th́ nhờ xe, khi th́ mượn được xe vespa của ông anh họ lúc vào được đến Nha Trang. Hai chị em vào đến Saigon được ít lâu th́ cô chị lấy chồng dọn ra. Lúc Saigon mất, cô kẹt lại v́ trại gia binh đóng cổng, cô không vào được. Mẹ ḿnh th́ từ Huế vào với ḿnh từ lúc ḿnh có cháu đầu ḷng.

Chị chồng ḿnh th́ đang thất nghiệp nên dọn vào ở với gia đ́nh ḿnh luôn.

Ba đứa con, 6, 5, và 2 tuổi, đứa th́ chạy lúp xúp đeo tay bà, tay mẹ, đứa th́ được bố bồng trên tay chạy từ trại gia binh ra bến tàu Saigon.

Ḿnh c̣n một người em kế ḿnh từ Cam Ranh vào Saigon đi học khóa tu nghiệp ǵ đó. Cam Ranh mất, cậu ở trọ nhà ḿnh. Những ngày gần cuối, chính phủ Saigon c̣n kêu gọi quân nhân trở về đơn vị, người nào ở Saigon th́ tập trung ở B́nh Dương. Cậu giă từ ḿnh đi theo lời kêu gọi và ḿnh mất liên lạc từ đó. Nếu không, chắc cậu cũng tháp tùng ḿnh rồi, đâu có mất xác lúc c̣n tuổi hai mươi !

Ngồi nghĩ lại, ḿnh thấy ḿnh may mắn rất nhiều. Đi đông vậy mà không lạc nhau, không bị tai nạn, chẳng mất mát ǵ ( bởi có đem ǵ đâu mà mất, hoặc đă mất hết rồi c̣n chi nữa !), mà cũng chẳng thấy ai lo lắng ǵ đến ngày mai. H́nh như tới một lúc nào đó, con người ta chai đi, mặc kệ cho đời đẩy tới đâu th́ đi tới đó. Với lại, c̣n cả hàng ngàn người cùng chung số phận đang sống, đang thở chung quanh ḿnh, việc ǵ mà phải lo chuyện chưa đến.

Ở Guam và ở Pendleton, ḿnh để con ở lều với mẹ, t́nh nguyện làm việc văn pḥng, dịch giấy tờ và làm thông dịch viên cho đồng bào tị nạn. Ḿnh làm việc chỉ v́ ḿnh muốn làm việc thôi chứ cứ quanh quẩn trong lều đợi sắp hàng kiếm cơm th́ sẽ nghĩ quẫn quanh. Lúc ấy ḿnh chẳng nghĩ ǵ đến lương tiền, vậy mà đến lúc ḿnh ra trại, họ trao cho ḿnh cái b́ thư. Giờ th́ ḿnh chẳng nhớ được bao nhiêu, nhưng ít ra cũng có ít tiền để tiêu trong những ngày đầu tiên nơi đất mới.

Trong trại tị nạn, khi làm thông dịch viên, ḿnh cũng có nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Một trong những kỷ niệm ấy ḿnh đă kể trong chuyện "Cây Vĩ Cầm". C̣n một chuyện nữa, ḿnh cứ mang trong ḷng hoài dù không có ǵ nghiêm trọng.

Đó là một buổi trưa. Trời nóng lắm. Khí hậu thung lũng, giữa núi đồi, ngày nóng, đêm lạnh. Mọi người đă lănh thức ăn xong, ai về lều nấy. Mấy người làm chung đi nghỉ ngơi đâu mất, chỉ có một ḿnh ḿnh ngồi giữ chùa cái văn pḥng. Một người đàn bà c̣n rất trẻ, chắc là nhỏ hơn ḿnh, tay cầm b́nh sữa xăm xăm đi vào. Cô ch́a b́nh sữa không, xin ḿnh chế giùm sữa để đem về cho con. Cô bảo cô mới tới, chưa được phát sữa. Ḿnh thật t́nh bất ngờ v́ đây là văn pḥng chứ đâu phải nhà bếp. Mà dù trong tủ lạnh của văn pḥng có sữa, ḿnh cũng không thể mở ra lấy cho cô v́ có phải của ḿnh đâu. Ḿnh không quyền biến, ḿnh biết vậy, nhưng ḿnh chỉ nghĩ tới cái lư lúc đó chứ không nghĩ đến cái t́nh. Ḿnh là nhân viên, chung quanh không có ai, mở tủ lạnh lấy đồ của người khác, ḿnh không làm được. Ḿnh xin lỗi cô, nói với cô ḿnh không có quyền hạn ǵ. Ôi chao, cái nh́n của cô mới sắc làm sao ! Ḿnh c̣n nhớ đến tận giờ. Ḿnh chắc cô bĩu môi, cho ḿnh là thứ có trái tim bằng đá, gặp trẻ đói mà không giúp. Những cái nh́n với muôn h́nh vạn trạng, sau này ḿnh gặp nhiều lắm. Có cái nh́n khinh khỉnh, có cái nh́n nghi ngờ, có cái nh́n trách móc v.v... nhưng thật là khó quên cái nh́n của người mẹ trẻ. Dĩ nhiên là cô đi quanh th́ thế nào cũng t́m ra sữa cho con v́ trong cái trại tị nạn này, thức ăn không hề thiếu. Cô chỉ đi nhầm nơi mà thôi. Có thể cô đă quên, có thể cô vẫn c̣n nhớ, nhưng ḿnh th́ không quên bao giờ.

 

 

Tụi ḿnh được nhà thờ Vinje Lutheran Church bảo trợ. Lúc c̣n trong trại, nói chuyện qua điện thoại với Mục Sư Robert Ostergaard, nghe tiếng ông cười ḍn dă, ḿnh thấy yên tâm và có cảm t́nh với giọng cười vô tư ấy liền. Khi gặp mặt, ḿnh thấy giọng cười đi đúng với con người. Ông thân thiện, b́nh dân, thoải mái, khác với Mục Sư Dean Larson, lớn tuổi hơn, điềm đạm, nghiêm trang, từ tốn.

Sở dĩ gia đ́nh ḿnh ở lâu trong trại tị nạn Pendleton cả tháng, giữa tháng bảy mới đi v́ gia đ́nh ḿnh 9 người, nhất định không chịu tách ra đi mỗi người một nơi như mấy nhân viên lo bảo trợ đề nghị. Nơi xứ người, không t́m cách lại gần nhau th́ thôi, c̣n tách ra làm chi.

Ra khỏi trại, mỗi người được tặng một số tiền nhỏ để ăn đường hay uống nước. Lúc ấy ngớ như mán về thành phố. Lên phi trường, đói bụng, vào nhà hàng, món nào cũng mắc quá trời. Đọc menu chỉ nh́n giá cả thôi chứ món ăn đâu biết món ǵ với món ǵ. Nói chuyện văn chương th́ c̣n lơm bơm chứ bacon, sausage, sunny side up, pancake, hash browns, hot links... h́nh thù ra sao, mặn ngọt thế nào làm sao biết. Thế là gọi thứ nào rẻ nhất. Nhà hàng thấy ḿnh gọi sao th́ đưa vậy, chỉ mấy cọng bacon nằm chơ vơ, đành dành cho con ăn. Chắc v́ đói như thế nên khi tới phi trường Minneapolis, phải đi xe buưt về Willmar, một thành phố nhỏ cách đó gần 100 miles với 17 ngàn dân, ḿnh ói mật xanh mật vàng, mặt tái mét.

 

 

Đi đón gia đ́nh ḿnh, ngoài ông mục sư Larson, c̣n có mấy gia đ́nh trong nhà thờ, tất cả 18 người. Bà Marilyn Tiede phân trần với báo chí: "Họ mệt lắm, dĩ nhiên rồi ", nhưng "in good shape". Chắc là bà thấy cái mặt xanh mét của ḿnh.

Thêm một chuyện buồn cười nữa là tại phi trường Minneapolis, thấy mọi người mệt mỏi quá, bà Tiede đề nghị mọi người nghỉ ngơi và xả hơi. Bà hỏi ḿnh có cần vào powder room không. Ḿnh nói không, ḿnh có trang điểm vẽ mặt vẽ mày ǵ đâu mà cần vào pḥng đánh phấn. Bà nghĩ ngợi rồi hỏi ḿnh có cần đi bathroom không. Ḿnh cũng nói không, v́ nghĩ ai lại đi tắm nơi công cọng như thế. Bà lại hỏi ḿnh có cần vào restroom không. Ḿnh cũng lắc đầu v́ ngồi ngoài nghỉ cũng được, đâu cần phải nghỉ ngơi trong pḥng. Nhưng rồi khi thấy W.C. th́ ai cũng cần vào cả. Th́ ra, tất cả những chữ ấy đều đồng nghĩa như nhau mà ḿnh đâu có hay. Mỗi lần nghĩ đến vụ ngớ ngẩn này, ḿnh không khỏi tức cười. Ḿnh c̣n nhớ trên máy bay th́ họ để là lavatory  nữa. Thật là lắm chuyện, có mỗi một cái pḥng vệ sinh mà đặt lắm từ.

 


Tụi ḿnh được đưa về ở tạm tại căn nhà nghỉ mát của ông bà Hogan, chủ một tiệm áo quần sang trọng trong thành phố. Căn nhà xinh xắn, nằm trên đất rộng thênh thang với cỏ xanh mướt và cây cao bóng mát, sát bên hồ có cầu ván dành cho thuyền để lái chơi quanh hồ. Bà Hogan và mấy cô con gái nhỏ nhắn, xinh đẹp, nên áo quần tắm họ để lại tại nhà nghỉ mát cho tụi ḿnh tha hồ dùng, tụi ḿnh mặc vừa y. Đó là những ngày thần tiên, ngày ngày ra hồ bơi lội, nằm chơi trên cỏ hay vào mở máy nghe các bản nhạc thời thượng, xem TV, đọc sách. Đó là thời của nhạc anh em nhà Carpenters, nhạc rất hay mà ca sĩ vừa trẻ, vừa đẹp. Người trong nhà thờ đem gạo đến cho gia đ́nh ḿnh v́ biết bọn ḿnh chỉ thèm cơm chứ chưa quen với bánh ḿ, khoai tây ngày ba bữa.

Hàng ngày có người đến để chỉ vẽ cho mọi người về đời sống xă hội và những khó khăn sẽ gặp, những nghề nghiệp có thể thích hợp cho từng người, nhưng họ không nói đến những cơ hội có thể giúp ḿnh thăng tiến . Công việc của họ là lo kiếm việc để ḿnh tự túc, không phải nhờ vào cọng đồng hay chính phủ .

 

 

Đầu tháng tám, gia đ́nh ḿnh dọn về căn nhà thuê đầu tiên, người lớn bắt đầu đi làm, trẻ con th́ sửa soạn đi học.

Hai đứa con lớn của ḿnh, đứa vào lớp 1, đứa vào Kindergarten. Trẻ con ḥa nhập nhanh lắm. Ngày ngày chúng leo lên xe buưt đậu ngay trước cửa nhà, đến trường. Sau bữa học, về nhà là chạy biến qua nhà hàng xóm nằm sau lưng nhà ḿnh chơi với bạn. Nhà tuy cũ, vừa mới được đem đâu đó về đặt lên cho tụi ḿnh thuê, nhưng có sân rất rộng để bọn nhỏ có nơi chạy nhảy mà không phiền hà ai cả.

 

 

Mẹ ḿnh th́ dĩ nhiên không đi làm. Bà giúp ḿnh trông cháu. Ḿnh được thuê làm phụ giáo ở trường trung học, giúp các em Việt Nam ghi chép bài vở và dạy kèm thêm toán, anh văn. Ông xă ḿnh làm ở nhà thương tâm thần. Bà chị chồng làm ở nhà hàng. Em trai ḿnh phụ cho một hăng sơn, vẽ quảng cáo. Lương hồi đó tối thiểu chỉ 2 Mỹ Kim một giờ. Ḿnh được trả 3 mỹ kim, và ông xă được gần 4 Mỹ Kim, cao nhất, v́ việc của ông ít người kham và làm ban đêm. Từ một Duyên Đoàn Trưởng trong HQVN, qua làm nhân viên trong bệnh viện tâm thần trong ṿng mấy tháng, đời sống từ vật chất đến tinh thần bỗng nhiên đảo lộn và xoay như chong chóng. Nhưng đó là chuyện ngoài lề. Riêng ḿnh th́ rất vui v́ được làm việc trong môi trường giáo dục, giữa các em Việt Nam, và học được nhiều điều từ những giáo sư địa phương, rất ân cần và kiên nhẫn.

 

   

Đông 1976 - Hè 1977

 

Willmar là thành phố nhỏ, nằm ở tiểu bang Minnesota, có đủ bốn mùa xuân hạ thu đông, dù mùa xuân và mùa thu rất ngắn. Mùa hè th́ nóng không nói được và mùa đông th́ dài lê thê. Tiểu bang Vạn Hồ này đúng là có rất nhiều hồ, mùa hè đi câu cá giải khuây, mùa đông đi bắt cá ở các rạch nhỏ, đem về ướp ngoài tuyết. Mấy tên đàn ông theo người trong nhà thờ đi câu cá ở hồ đóng băng, dựng lều, đốt lửa, khoen một lỗ nhỏ xuyên qua lớp băng đá, và ngồi chờ cá đớp mồi. Đàn bà th́ ở trong nhà, nh́n qua cửa kính, nh́n trời đất trắng xóa mông mênh và... nhớ nhà vô kể.

 

 

Mùa đông, dù đẹp đến đâu, cũng chỉ là một mùa lạnh giá. Nh́n đất trời một màu ảm đạm, ḷng người tha hương thấy buồn da diết, nhưng trẻ con th́ chẳng cần biết đâu là quê nhà. Chúng vô tư đùa giỡn với tuyết và với bạn.

 

 

 

Chỉ sau hai mùa đông lạnh cóng là đành giă từ thành phố nhỏ với nhiều ân t́nh. Vợ chồng, con cái, chị em chất đồ đạc lên hai chiếc xe cũ, với 600 Mỹ Kim trong túi dành dụm được trong suốt hai năm, làm chuyến xuôi nam, từ Willmar, Minnesota, cực bắc nước Mỹ, về San Jose, tây nam của Hoa Kỳ, băng qua các tiểu bang South Dakota, Nebraska, dừng ở Colorado thăm mấy người Việt quen đang sống quây quần ở đó, say ngất ngưỡng mấy ngày trời không khác ǵ những nhân vật trong thơ Cao Tần, rồi lại tiếp tục ngày nghỉ, đêm lái qua Utah, Nevada, để về San Jose, nơi có một số bạn HQ đă được bảo trợ về đó, đang được đi học lại để góp tay phát triển Thung Lũng Điện Tử Silicon Valley mà những người có tâm hồn thi ca th́ gọi là Thung Lũng Hoa Vàng. Chuyến đi kéo dài gần hai tuần, kể cả những ngày ghé lại Denver.

Di chuyển nơi ở mà như đi chơi. Túi không tiền nên ban ngày ghé vào các công viên có bàn nướng thịt, có pḥng vệ sinh, vào siêu thị mua thức ăn, nước uống rồi trải mền trên cỏ, ăn bánh ḿ thịt nướng, nằm lăn quay dưới bóng cây ngủ cho tới chiều mát mới lái xe đi. Khi nào cần mới thuê motel để có chỗ tắm giặt. Hệ thống xa lộ của Mỹ hồi đó rất an toàn, đường rộng răi, vắng vẻ, người dân tử tế, không bị cảnh sát khó dễ hay người địa phương ṭ ṃ, kỳ thị.

Tụi ḿnh sống tại Minnesota đúng hai năm, đến đó vào tháng bảy 1975, và rời đó cũng vào tháng bảy 1977. Dù chỉ hai năm ngắn ngủi so với 40 năm xa quê, ḿnh chẳng bao giờ quên được những ngày đầu tiên nơi đất lạ. Và tuy chỉ có hai năm, nhưng biết bao nhiêu là thăng trầm trong đời sống vật chất cũng như tinh thần. Ḿnh chỉ tiếc một điều là ḿnh không tỏ được ḷng tri ân của ḿnh đến những người trong nhà thờ Vinje. Họ đă bỏ th́ giờ, tiền bạc và với t́nh nhân loại, họ nâng đỡ gia đ́nh đông đúc của ḿnh để ḿnh không bị bỡ ngỡ, trầm cảm. Họ không bao giờ chứng tỏ họ là kẻ văn minh, ḿnh là dân nhược tiểu. Họ làm cho ḿnh tin được ở t́nh người. Ḿnh bỏ thành phố ấy mà đi, họ cũng bị chạm tự ái, nhưng đành vậy chứ biết sao. Chim lạc bầy th́ phải bay t́m đàn, nếu không th́ sẽ héo hon, như cây thiếu nước. Sau khi gia đ́nh ḿnh đi, lần lượt những gia đ́nh khác cũng rời thành phố, dọn về California. Về sau, thỉnh thoảng cũng gặp những người quen cũ, nhưng như nước sông trôi, như bèo tan hợp, gặp đó rồi xa khuất.

Bốn mươi năm đă qua rồi, thời gian ở đất người c̣n dài hơn thời gian ở đất mẹ. Vậy mà cứ mỗi tháng tư th́ những h́nh ảnh cũ lại dậy lên như mới. Ḿnh chẳng muốn nhớ đến thời gian c̣n ở Saigon, ngày ngày đọc báo, xem tin tức, thấy từng đoàn người lũ lượt kéo nhau thất thểu từ cao nguyên về đến đồng bằng như rồng rắn mất đầu. Ḿnh không muốn nhớ đến cảnh giày saut áo trận lăn lóc. Ḿnh không muốn nhớ đến những ngày ngồi trên boong tàu, ôm con nh́n biển mênh mông, và người mênh mông. Ḿnh chỉ gạn lọc lấy những điều vui để dành vào ngăn kư ức, để mỗi tháng tư lại đem ra mà nhớ với một nụ cười.

Ừ, năm nào cũng vậy, vậy mà đă 40 năm, dễ sợ chưa tề.

 

Đặng Lệ Khánh

_______

Mời đọc :
Mùa đông quê người

 

Th́ thầm với thơ

art2all.net