k h ô n g   t i n

đặng lệ khánh


Chúng ta đă đến vườn Sự Thật
Có rất nhiều bóng tối vây quanh
Chúng ta đă đi vào Thư Viện
Sách ngả nghiêng ngửa mặt làm thinh

Chúng ta đă dọc theo lịch sử
Hỏi triều nào bền vững vạn niên
Trên mảnh đất chúng ta đang đứng
Thuộc vào ai từ thuở lập thiên

Có điều ǵ mà không thay đổi
Có rồi không từng mỗi sát na
Ta có nhau chắc ǵ trăm tuổi
Nhớ về nhau bóng dáng không nhoà

Từ cửa sổ pḥng em nh́n thấy
Đôi chim câu dưới nắng vàng xuân
Miệng đang ngậm một cành cây nhỏ
Hớn hở t́m một chốn dừng chân

Em không tin đêm dài biền biệt
Em không tin người sẽ xa người
Em tin ở đất trời xoay chuyển
Có hôm nay là đủ, vậy thôi

Ta lại cùng rong chơi ngày tháng
Có vườn hoa rực sáng tin yêu
Có sông dài chảy ra biển lớn
Và đồng xanh lồng lộng cánh diều

Đặng Lệ Khánh

 

th́ thầm với thơ


thơ văn

art2all.net