mang theo hồn người

 đặng lệ khánh

 

 

Đi về phương đông đã mang theo
Tâm người ấm áp ướp rất nhiều
Hương thơm phảng phất lời thương quý
Và tiếng cười dòn rất dễ yêu

Cột hồn-cho-mượn thắt ngang lưng
Để còn thong thả nuí chen rừng
Môĩ bước thấy hồn đong đưa nhẹ
Khúc khích đất trời cũng bâng khuâng

Quàng hồn-cho-mượn lên đôi vai
Để tóc tha hồ loáng thoáng bay
Và nắng chứa chan miền nhiệt đới
Nhỏ xuống từng giòng mặn mồ hôi

Rót hồn vaò ly trà đậm đặc
Mơ màng thức suốt những canh daì
Tự bảo tại đông tây giờ khắc
Hai phương trời nhớ góp làm đôi

Mai mốt trở về hồn dã dượi
Theo chân đi dọc ngược thơì gian
Tìm laị sử xưa đâỳ mộng mị
Huyền hoặc như tình mãi bạt ngàn


Đặng Lệ Khánh


 


THƠ

HOME