nhắn nhủ

 đặng lệ khánh

 

 

nhớ rửa mặt


hãy đi rửa hết bụi trần
một ngày giả dối bâng khuâng chuyện người
trở về với chính mình thôi
một hồn nhẹ hẫng giữa đời ngu ngơ
tâm còn mơ mộng nơi xa
bay theo mây nổi, sao sa nửa vời
rửa đi nhé những lời vui
những câu hò hẹn đến người không quen
rửa hết đi sắc mầu hoen
từng trang chữ viết , từng nguồn thơ xanh
gội cho sạch tóc tội tình
gối đây em nhé , một mình , em mơ

***

nhớ trang điểm

em nhớ tô đôi mắt
dấu những nét quầng thâm
đêm đêm nằm thao thức
(có phải nhớ ta không )

nhớ thoa hồng chút phấn
cho ánh lòng reo vui
dầu muộn màng năm tháng
tình vẫn đậm ngọt bùi

tô son mầu thật nhạt
cho mầu đừng chóng phai
nhẹ như lời chân thật
thơm như nắng ban mai

tóc còn vương mùi gối
nhớ cài ít mơ qua
lùa lược vào tóc rối
chải mượt hồn thiết tha

điểm trang vào buổi sáng
sau một giấc ngủ vùi
bước chân vào thư quán
thấy thơ em mỉm cười

***

nhớ soi gương

em hãy nhớ soi gương
nhìn em giùm ta nhé
một khuôn mặt bình thường
mà sao ta nhớ thế

nhìn em như ta nhìn
với một trời ảo tưởng
quên đi sợi thăng trầm
trên tóc mầu giả tướng

lọc mắt em bằng mộng
để chỉ thấy niềm vui
trên nếp hằn khoé mắt
một ngấn lệ ngừng rơi

em soi gương có thấy
hình ta phản chiếu không
trên má hồng em đấy
thoang thoảng chút xuân nồng

Đừng khơi nhiều sáng quá
Người đang độ cuối thu
Hồn chiều dâng tím ngắt
Qua gương chợt ảo hư

***

nhớ viết thư

em nhớ viết cho tôi dăm ba chữ
đọc lúc buồn thương nhớ quảng đời qua
em hỏi tôi em làm sao biết được
nỗi đau tôi giăng nửa trái đất xa

Khi em thấy mây mờ quàng đỉnh núi
Là hồn tôi đang mất hướng mù tăm
Khi nào thấy nắng lê dài vào tối
Là lúc tôi đang khóc rất lặng câm

Khi em thấy mưa lan man đầy ngõ
Kỷ niệm tôi đang chảy suốt một dòng
Khi em thấy sương long lanh trên cỏ
Là niềm vui tôi sắp vỡ trong lòng

Khi em nhìn tấm lịch còn như mới
Là buồn tôi còn nặng với tháng ngày
Khi em gỡ tờ cuối năm tiếc nuối
Hạnh phúc tôi vừa cạn giọt rượu cay

Tôi suốt đời cứ thương vay khóc mướn
Vay tình em và thương quá đi thôi
Em nhớ viết cho tôi dăm ba chữ
Lúc tôi buồn và cả lúc em cười

Đặng Lệ Khánh



THƠ

HOME