
Không biết hôm nay anh mơ một ngày
mấy lượt
Mỗi lần đọc thư em lại cười mỉm một
ḿnh
Cali khi nào cũng mây trắng trời
xanh
Gió rừng phong thoảng về hương rất
lạ
Em có gởi chút ǵ cho anh không đó
Mà sao anh nghe ngây ngất trong
ḷng
Ngày xưa rất xưa anh thường buồn bă
mênh mông
Chỉ một ḍng thư em đă đổi thay tất
cả
Anh bỗng thấy đời đáng yêu chi lạ
Sợi tóc bạc màu cũng nở nụ cười vui
Bởi t́nh yêu đâu nằm ở bên ngoài
Chúng nằm trên từng ngón tay em gơ
nhẹ
Mỗi nốt nhấn là bước chân khe khẽ
Nhón trên đường tinh trắng sách
không mầu
Những ḍng thơ anh tuôn nhịp dâng
mau
Như ḍng suối trôi mát em từng ngụm
Rừng em sống sẽ nhớ anh nhiều lắm
Bởi hồn anh thường đến đó dạo chơi
Từng thấy em nằm mộng giấc buông
lơi
Trong giấc ngủ đầy trăng sao t́nh
tự
Em không nhớ ? Làm sao em biết được
Những lời trao anh giữ măi trên
trời
Có trăng vàng làm chứng đấy em ơi
Anh nói dối xin thời gian ngừng lại
Đặng Lệ Khánh