Đặng Lệ Khnh

 

Tm sự với người ở đu đ

 


Mỗi buổi sng khi chăn cn hơi ấm
Mnh nhn qua khung cửa sổ bn giường
Tm đi nh trăng vng cn st lại
Rơi rớt trn người một thong dư hương

Mnh lắng nghe tiếng chim ku ru rt
Chng gọi bnh minh hay chng gọi tnh yu
Đm lặng cm đang vẫy tay chia biệt
Mơ của mnh cũng vội v bay theo

Một ngy mới đang mở tung cửa lớn
Nắng đi quanh đnh thức l trong vườn
Một ngy mới sao giống y ngy cũ
Niềm vui cn lạc lối giữa m sương

Tm hồn mnh nằm yn như nước đọng
Trong ao t thăm thẳm của thời gian
Trn mặt nước in nền trời xanh ngắt
Ru cng bn dưới đy cứ thnh thang

Mnh gọi thơ đưa tay cho mnh nắm
Vạt o thơ mỏng như khi chiều hoang
Nhẹ vỗ về lay niềm vui thức dậy
Chạm mặt hồ gợn đi sng lan man

Nỗi buồn mnh khng mu nn khng thấy
Nhẹ tnh tnh nn thường chẳng nặng lng
Khng hnh dng nn mnh khng vẽ được
Cứ lượn lờ như cnh bướm hư khng

Mnh lại sẽ một ngy đi quanh quẩn
Đường thời gian vun vt giữa v cng
Trong khu vườn xinh xinh hoa vẫn nở
Chỉ mnh ngồi vơ vẩn nghĩ mng lung

Rồi trưa đến, rồi chiều thong thả lại
Mnh cuộn trn trong hạnh phc trong veo
Với nỗi buồn khng tn, với nỗi vui khng tuổi
Nn khc cười cũng mỏi mệt cm theo

Mnh cũng biết mnh chẳng nn than thở
Sống một ngy l ơn phước một ngy
Đợi đm rằm thao thức chờ trăng sng
Cầu cho my đừng thắt những vng vy

Người đang ở đu giữa đm tri lặng lẽ
Đang mỉm cười nghe chuyện một người dưng
Tay vi lấy cy bt mu tưởng tượng
Vẽ ln trần một mi tc điểm sương ?

Đặng Lệ Khnh

 

 

 

Th Thầm Với Thơ

 

art2all.net