Tuyệt Vời


 


Đêm, Người T́nh tuyệt diệu
Có tấm ḷng bao dung
Ngồi nghe tôi kể lể
Niềm đau với nụ hồng

Tôi và Đêm mơ màng
Dưới trời nhung dịu dàng
Cùng nghe trăng gió thở
Hương cỏ quyện miên man

Chàng thắp ngọn nến sao
Không gian nhạc nhẹ trao
Ngàn lá chừng xao động
Điệu luân vũ chiêm bao

Đầu tựa lên vai chàng
Tôi vui khóc nhẹ nhàng
Từng giọt nước mắt nhỏ
Xuống ngực chàng sao băng

Tôi nghe từ thăm thẳm
Tiếng quá khứ mù sương
Chàng ân cần mở cửa
Thả bay hết nhớ thương

Chàng cho tôi mộng mơ
Lung linh nắng cùng mưa
Chàng thổi thêm hi vọng
Thơm ngát đời nên thơ

Trong tay chàng tôi ngủ
Một giấc rất hiền ngoan
Chàng th́ thầm trong gió
Ru tôi ḷng tịnh an


Đặng Lệ Khánh