|
Lầm Thiên Đường (Wrong Heaven) Rabindranath Tagore Đặng Lệ Khánh chuyển ngữ
từ bản dịch
Anh Ngữ của
Palash Baran
Pal
Chàng đúng là một kẻ biếng lười. Làm việc th́ không làm chứ làm chơi th́ khối tṛ. Chàng hay đổ đất vào mấy cái khuôn gỗ nhỏ, xong rồi trang hoàng chúng với mấy cái vỏ ṣ, vỏ ốc. Trông xa cứ như là một bức tranh sương khói với những đàn chim soăi cánh; hoặc như một cánh đồng mấp mô với đàn ḅ đang nhai cỏ; hoặc như là cảnh đồi núi chập chùng với ngọn suối hay đường ṃn quanh co lượn qua. Ba má chàng thường khiển trách chàng. Và chàng cũng thường nghĩ là chàng nên bỏ hết mấy tư tưởng điên điên khùng khùng kia đi. Khổ là những tư tưởng điên khùng ấy lại nhất định từ chối không chịu để chàng yên.
--- 2 ---
Có nhiều thằng bé suốt năm chả chịu học hành ǵ tuốt mà cuối năm vẫn thi đậu như thường. Điều đó h́nh như cũng đúng với chàng. Suốt đời chàng chỉ toàn theo đuổi những chuyện vô bổ. Ấy vậy mà sau khi chàng qua đời rồi, chàng nghe rằng chàng đă được cho phép vào Thiên Đường! Chính Thần Hộ Mạng của chàng đă đưa chàng lên đến tận Cơi Trời, nhưng các thiên thần lại nhầm lẫn đưa chàng vào thiên đường của những kẻ tham công tiếc việc. Chốn thiên đường ấy có đủ hết, chả thiếu thức ǵ, chỉ thiếu có chút thời gian nghỉ ngơi thôi. Nơi ấy, ông nào cũng bảo: "Thiệt là không có giờ mà thở nữa", và mấy bà th́ nói: "Gặp bồ sau nhá, ḿnh phải quay lại làm việc đă". Và ai cũng bảo :"Th́ giờ quư lắm đấy". Chả ai chịu nói: “Th́ giờ chả có giá trị ǵ". Ai cũng than: "Nhiều việc quá chừng luôn", mà lại khoái chí về điều ấy lắm. Nhạc chủ đề của nơi này là "Tôi làm việc mệt lắm rồi". Chàng rơ ràng là không thích hợp nơi nào hết ở chốn này, nhưng cũng chả biết đi đâu. Chàng cứ bước lang thang hết đường này qua đường khác, làm vướng víu cái đám đông đang đi lại tất bật. Chàng trải chiếc khăn xuống bên lề con đường và ngồi xuống. Người ta lại bảo chàng đang ngồi trên những luống đất đă được gieo hạt giống, v́ vậy chàng cứ phải luôn luôn tránh qua một bên, và rồi phải bỏ chỗ của ḿnh mà tiếp tục đi.
--- 3 ---
Có một cô gái hằng ngày đến lấy nước nơi nguồn suối thiên đường. Âm thanh mỗi bước chân của nàng nghe giống như những nốt nhạc líu ríu đuổi nhau trên chiếc đàn thùng sitar. Tóc nàng được kết thành bím rất gọn, thế mà vẫn có những sợi tóc lại tự động chui ra khỏi mối, x̣a xuống trước trán nàng như thể để được thoáng nh́n đôi mắt nàng đen nhánh, đẹp long lanh. Cái anh chàng lang thang th́ đang đứng gần đó, im sững như một thân cây bên cạnh ngọn suối nguồn lặng lờ. Cô gái cảm thấy thương hại chàng ta quá, y như nàng công chúa chợt thấy một kẻ ăn xin khi nh́n qua cửa sổ ḥang cung. “Tội chưa! Ông không có việc ǵ làm ư?” Chàng thở dài sườn sượt mà nói: "Tôi không có th́ giờ dành cho việc làm!". Cô gái không hiểu được ư chàng. Nàng hỏi: "Ông có muốn làm việc không? Em có thể đưa việc cho ông làm". Chàng đáp: “Có chứ, tôi muốn làm việc do chính tay cô đưa. V́ vậy mà tôi chờ ở đây.” “Ông muốn làm việc ǵ?” “Tôi tự hỏi không biết cô có cho tôi mượn một trong mấy cái b́nh mà cô chứa nước chăng.” “Ông làm ǵ với mấy b́nh ấy? Muốn đi khiêng nước à?“ “Ồ không. Tôi muốn vẽ h́nh lên đó. “ Cô gái cảm thấy bực ḿnh. Nàng nói: “Em không có nhiều th́ giờ. Em phải đi đây”. Thế nhưng kẻ bận việc làm sao căi cho lại kẻ rỗi việc. Ngày nào họ cũng gặp nhau gần nơi con suối, và ngày nào chàng ta cũng chỉ nói có một điều ấy thôi. “Sao cô không cho tôi mượn cái b́nh, tôi muốn vẽ tranh lên đó.” Cô gái chịu thua. Nàng đưa cho chàng cái b́nh nước. Chàng bắt đầu vẽ quanh chiếc b́nh --- những tảng mầu thật đẹp, những nét cong thật xinh. Khi chàng vẽ xong, cô gái nhấc chiếc b́nh lên. Nàng cầm nó trong tay, xoay đủ hướng ngắm nghía. Xong, nàng cau mày nói, “Cái này có nghĩa ǵ?” Chàng đáp “Chẳng có nghĩa ǵ hết“. Nàng ra về với chiếc b́nh của nàng. Mỗi khi không có ai chung quanh, nàng lại ngắm chiếc b́nh. Nàng nh́n hết góc này đến góc khác, đủ mọi độ ánh sáng. Những lúc mọi người đă ngủ say, nàng lần ra khỏi giường, thắp ngọn đèn lên, và ngồi yên lặng trước chiếc b́nh. Đây là vật đầu tiên nàng thấy trong đời chẳng mang một ư nghĩa nào cả. Ngày hôm sau, khi nàng đi đến chỗ suối nước, nàng không đi vội như trước. Đôi chân nàng bước lững thững, như thể chúng đang suy tư về một điều ǵ đó, một điều chẳng cần mang một ư nghĩa ǵ hết. Chàng vẫn đứng bên cạnh gịng suối như bao giờ. Cô gái hỏi : “Ông muốn ǵ?“ Chàng đáp, “Tôi muốn làm việc khác cho cô “. “Việc ǵ?” "Nếu cô muốn, tôi có thể dệt những sợi đủ màu sắc, và làm dây cho cô kết lên tóc." "Như thế để làm ǵ?'' “Chẳng làm ǵ cả.” Chẳng bao lâu, những dây băng, đủ màu, đủ kiểu được hoàn thành. Từ đó, cô gái tốn nhiều thời giờ hơn trước gương soi để kết bím tóc. Cứ thế, giờ này chồng chất giờ khác, và công việc bị để bừa ra chẳng xong...
--- 4 ---
Nơi thiên đường những kẻ tham công tiếc việc, giữa mênh mông không gian của làm việc, làm việc, và làm việc, dần dần hiện ra những chỗ trống lớn. Chỗ trống này dần được lấp bằng những bài ca và những lời thổn thức. Mấy ngài điều hành đâm ra lo lắng. Một buổi họp được nhóm lên. Họ nói với nhau: ”Chưa bao giờ trong lịch sử nơi này lại xảy ra cái chuyện như thế." Vị Thiên Thần phải nhận lỗi ḿnh. Ngài nói : “Tôi đă đem nhầm một người vào sai chỗ thiên đường “. Anh chàng bị đem nhầm ấy liền được gọi đến trước quan ṭa. Nh́n thấy chàng bước vào ṭa án, đầu quấn khăn đủ màu, đeo thắt lưng óng ánh, ai cũng nhận thấy là chàng quả thật không thích hợp với chốn này. Ngài chánh án phán: "Nhà ngươi sẽ phải trở về trần thôi ". Chàng cúi xuống lượm màu, lượm bút, lượm giá vẽ lên. Chàng thở một hơi dài khoan khoái và nói: “Được rồi, gặp quư ngài sau nhé. ” Cô gái bước đến và tuyên bố: “Em cũng muốn đi nữa.” Vị Quan Toà già nua ngạc nhiên đến sững sờ. Lần đầu tiên trong đời ông mới mục kích một sự việc chẳng mang một nghĩa lư ǵ hết trọi .
|