thơ TRẦN MẠNH HẢO

 

 

TRÁI TIM MẮC CẠN

Dòng đời con nước vèo qua
Trái tim mắc cạn trong tà áo bay
Cỏn con một sợi lông mày
Mà đem cột trái đất này vào anh

 

HOÁN VỊ

Mai rồi em có còn tin
Phút giây ở lại muôn nghìn thì qua ?
Tim mình trong ngực người ta
Tim người ta đập rung da thịt mình …

 

MẶT TRỜI VÀ HẠT SƯƠNG

Mặt trời quá vĩ đại
Hạt sương quá nhỏ nhoi

Mặt trời không mang nổi
Dù một hạt sương rơi

Nhưng trong hạt sương ấy
Có bao nhiêu mặt trời

 

ĐỪNG SỢ MẤT NGỦ

Ta đã ngủ triệu năm
Trước ngày oa oa khóc
Ta còn cả triệu năm
Để ngủ hoài trong đất

 

KHÓC

Nửa đêm chợt thức mơ đâu mất ?
Tỉnh ra chỉ thấy ướt mi thôi
Cả đời khi thức không hề khóc
Nằm ngủ say rồi lệ mới rơi !

 

KHÔNG

Không có trời cao không đất sâu
Không không kết thúc không ban đầu
Không trăng sao ấy không người ấy
Không biết đời tôi đặt ở đâu ?

 

KIẾN VÀ TRĂNG

Kiến con đi đón trăng rằm
Trăng chui vào mắt kiến nằm trăng chơi
Trăng to giữa biển giữa trời
Vẫn tìm mắt kiến làm nơi ẩn mình

 

ĐỈNH NÚI

Chờ mãi trăng mới tròn
Ngồi thưởng rằm lại tiếc
Giá cứ còn trăng non
Để mai đừng trăng khuyết

&&&&

TU HÚ THƠ

Chim tu hú gọi mùa hè lưu lạc
Tu hú sao không làm tổ bao giờ ?
Tâm hồn anh gửi trong hồn người khác
Trứng đẻ nhờ, đời ấp nở thành thơ…

 

EM VÀ ĐÊM

 

Thức đêm mới biết rằng đêm ngắn

Chỉ có em thôi mới thật dài

Hôn em từ gót chân lên trán

Hôn mới nửa chừng đã sớm mai

 

CHÉM

 

Ta đứng trong trời đất đổi thay

Từ đâu một nét mác lông mày

Chém ngang hồn vía tan ngày tháng

Một vết thương dài suốt trả vay

 

 

 

ĐỘNG TĨNH

 

Cứ ngỡ đã tìm ra tĩnh lặng

Chao ôi đêm lắng hết thôn làng

Chợt đâu chiếc lá rơi trong vắng

Nghe giật mình hơn mọi tiếng vang  !

 

 

 

 

VỀ MỘT CHIẾC LÁ VÀNG

             

Suốt ngày sao lá không rơi ?

Ngỡ anh đã ngủ khẽ rời cành êm

Vì sao lá níu cây thêm ?

-          Sợ anh buồn, lá chọn đêm lìa cành !

 

 

 

 

NỖI BUỒN LÁ

 

Mới trên cành cao vót

Thoắt nằm dưới chân người

Ta vẫn ngồi dưới gốc

Sợ gì chuyện rụng rơi !

 

Gió và suối

Em là cơn gió qua rừng
Anh làm dòng suối trập trùng phóng theo
Gió qua rừng,gió bay vèo
Anh còn bị mấy con đèo vướng chân.

Hoa dại

Hoa cỏ đẹp bên đường
Anh thờ ơ chẳng thấy
Bởi suốt đời anh khôn
Còn hoa này hoa dại

Sợ

Năm mươi năm trước ta không có
Năm mươi năm sau ta chưa sinh
Đời ta phỏng có gì đáng sợ ?
Chỉ tại lòng ta mắc phải mình .

Vơ vẩn

Một giọt đèn khêu một nỗi ai
Vòm đêm trôi khuất cửa song ngoài
Chòm sao gió bật tung hàng cúc
Ngực trời cài vội nút sao mai .

Hỏi

Nhà thơ sao giống chim tu hú
Cả đời không tổ cứ lang thang
Em hỡi lòng em còn chỗ trú
Để đổi thi ca lấy đá vàng ?

Nắng mưa, mưa nắng

Nắng trộn vào mưa,mưa trộn nắng
Trời đất mà như tóc muối tiêu
Ngày trộn vào đêm,năm trộn tháng
Anh trộn vào em hết mọi điều.

 

Đi Tới

Đã đi là không tới
Đã tới là không đi
Ngồi giữa trời đất ấy
Một mình mình chia ly

 

Dầu Vậy

Tình em như gió đến cây anh
Buộc gió trời kia với lá cành
Mai rồi gió thổi về trăm ngả
Vòm anh đâu thể hóa trời xanh .

 

Một Lần

Thà vắt lòng tôi như vắt chanh
Yêu một lần thôi ném cũng đành
Còn hơn để chín không ai hái
Chua chát nào mong lọt mắt xanh

 

SAO

Ngôi sao như vệt khóc

Chảy thành dòng thơ anh

Sao băng hay roi quất

Vết thương đêm chưa lành .

 

CON ONG

Chỉ một lần yêu rồi ong chết

Chính con ong ấy mới nhân tình

Đôi mắt dao cau em vừa liếc

Anh là ong mật sắp hi sinh ?

 

 

KIếM TìM

 

Hóa thân anh chắc chưa sinh ?

Tìm hoài mình lại gặp mình trời ơi

Nếu em thử biến thành tôi

Để hai người kiếm một người - chúng ta

 

 

TUổI

Tuổi ta bằng tuổi Adam ấy
Mấy vạn năm rồi vẫn trẻ thơ
Tuổi ta là tuổi toàn nhân loại
Hàng vạn năm sau tuổi vẫn khờ .
 

KHÔNG Đề

Giữa biển màu hoàng thảo
Biết mùa thu chưa phai
Trái tim nào độc đạo
Mình với mình là hai .



MƯợN THƠ TRầN Tử NGANG

"Trước không thấy người trước
Sau chẳng thấy người sau ..."
Bởi em làm lóa mắt
Ta thấy gì nữa đâu

 

Tự Ru

à ơi từng nỗi tai ương
Ngủ đi nghìn vạn dặm đường chông gai
Dường như biển rộng sông dài
Dồn vào một sợi tóc mai trên đầu ?
 

Khi ấy

Biển bỗng cạn dần, núi hết cao
Sông không chảy nữa,thác thôi gào
Khi tôi chờ mãi em không tới
Nắng cũng đen dần đêm mất sao .