|
TIN
VĂN
Nguyễn Quốc Trụ
Viết Mỗi Ngày
VIẾT
MỖI NGÀY / APRIL 11, 2018
:
Trại Cấm Sikew, 1 trong những ngày sắp rời Trại, sau khi đậu thanh lọc.
Gấu Cái đang rời khu C, trở về lại khu A, nơi vợ chồng Gấu cư ngụ. Khu A
nhỏ, chỉ là 1 căn nhà gỗ khá lớn, và tầng trên, được chia ra thành từng
lều, mỗi lều gồm 1 cái mùng. Đêm giăng ra, ngày cuốn lại. Bên ngoài khu
A, là 1 khu sinh sống dành cho người Việt ở Thái. Cũng 1 trại tù, có thể
nói.
Đám cưới Gấu, chỉ có Dirck & Sawada [UPI] mừng quà. Và, “bản tin” của
X́n Phóng- Tran Phong Giao - trên tờ Văn, th́ thật khó mà coi là lời
chúc mừng, với cái tít “nên vợ nên chồng”, nhưng h́nh như Gấu Cái rất ư
hài ḷng, trước đám bạn bè ở quê, ở trường nữ trung học Mỹ Tho, ở trường
Sư Phạm Vĩnh Long, Gấu đoán thế!
Lần thanh lọc ở Trại Cấm Sikiew, cc 1994, tay sinh viên người Thái hỏi,
khi bà lấy thằng cha mắt lé, th́ nó đă viết văn chưa, Gấu Cái bèn dơng
dạc trả lời, thằng khốn lúc đó đă là nhà văn nhớn rồi, và chính câu hỏi
khiến Gấu Cái, ra khỏi pḥng thanh lọc, là đă biết hai vợ chồng sẽ qua
được cửa ải gay cấn, và sẽ có cơ may làm lại cuộc đời nơi xứ người.
Những cặp ở Trại thường là gán ghép, tạm bợ, không phải thực sự vợ
chồng.
Dirck cũng là người gợi ư, mày có muốn “bỏ chạy cuộc chiến” qua Tokyo
làm cho UPI không. Rồi, khi Gấu làm thêm cho RCA/Manila, đám nhân viên
Phi Luật Tân cùng làm trên Đài VTD cũng gợi ư, muốn qua Manila không,
sau khi ăn ḿn VC...
Granta 100

Ta sẽ nhớ mi vô cùng khi ta ngỏm
Đáng yêu nhất của những nụ cuời
Mềm mại nhất ở trên giường
Khi cả hai c̣n trẻ
Quách Tường của ta ơi
Hăy nhớ rằng khi ta ngỏm rồi
Mi cứ vưỡn c̣n sống hoài
Trong tim và trong hồn của ta
X́ Lô thân thương,
X́ Lô, cô Út sinh ngày 13 tháng 4 năm 1975. Sau này những lúc gia đ́nh
quá khổ sở, bố mẹ cô vẫn thường than thở, phải chi không có cô chắc là
gia đ́nh đă đi Mỹ từ những ngày tháng Tư năm đó rồi. Bữa nay sinh nhật
thứ 21, bố mẹ chỉ có cô ở bên. Mấy anh chị của cô ở quá xa, biết ngày
nào gặp lại. Bố mẹ chỉ c̣n biết cầu nguyện tất cả đều khỏe mạnh, an
lành. Bố mẹ chỉ mong X́ Lô được hạnh phúc.
Người ta nói, những đứa trẻ sinh ra từ một gia đ́nh vợ chồng không ḥa
hợp, nói rơ hơn, những đứa trẻ bất hạnh thường dễ thành công trên đường
đời nếu chúng vượt qua được những mặc cảm tuổi thơ. Có lần cô nói, từ
khi con qua đây, mới đó mà đă gần nửa năm, gạt nỗi nhớ anh chị qua một
phần trái tim, mỗi lần thấy bố mẹ vui đùa con ứa nước mắt v́ sung sướng.
Suốt tuổi thơ chúng con chưa hề biết đến những giọt nước mắt hân hoan
hạnh phúc đó.
Thật cũng may, cuối cùng bố mẹ lại t́m thấy nhau, cho dù bố mẹ biết rất
rơ, nếu cuộc đời được làm lại từ đầu, th́ mọi chuyện vẫn y nguyên như
vậy. Chắc là bố sẽ lo cho mẹ thêm một chút xíu, nhờ vậy mẹ sẽ bớt đi một
chút, niềm tủi thân.
Như con biết đấy, gia đ́nh ḿnh, ngoài chú Sĩ đă tử trận, bố c̣n một
người chị và một đứa em trai út ở miền Bắc. Trong những năm chống Mỹ cứu
nước, chú Bảo bị qui thành phần có mẹ và anh di cư nên không được quyền
đi bộ đội, sau đó chú làm công nhân cho nhà máy đường Việt Tŕ, nhờ vậy
mà c̣n sống. Bá Hiền lấy chồng có được một đứa con gái. Chồng vào Nam
chiến đấu mất tích. Qua đây gần một nửa thế kỷ, bố mới nhận được tin tức
của chị và em. Đúng là nửa thế kỷ, bởi v́ khi ông Nội mất tích ngay từ
năm 1945 v́ tai họa đảng phái, bà Nội phải đem mấy đứa con gửi mỗi đứa
một nơi, bố không gặp bá Hiền, chú Bảo kể từ ngày đó.
Con đă đọc thư chú Bảo th́ biết gia đ́nh ḿnh ở ngoài Bắc. Đó là quê
hương mà bố phải từ bỏ, theo bà Nội vào Nam, và khi chú Sĩ chết, bố tự
nhủ sẽ chẳng khi nào trở về. Đấy là một phần lư do tại sao bố lấy mẹ. Bố
muốn các con có một quê hương Miền Nam, các con sẽ cần tới nó như bố cần
tới mẹ vậy.
Trước tháng tư năm 75, ngoài công việc của một công chức, bố c̣n làm
thêm cho một hăng thông tấn nước ngoài. Khi hiệp định Paris chấm dứt
chiến tranh Việt Nam được kư kết, bố thôi làm cho họ, tính bỏ Sài-g̣n
đưa gia đ́nh về một tỉnh lỵ. Nhưng biến cố 30 tháng 4 năm 75 đă xóa sạch
mọi dự tính. Ngày 28 hay 29 tháng 4 bố không c̣n nhớ rơ, thành phố đang
trong cơn hỗn loạn, bố gặp lại người sếp cũ, (1) lúc này làm cho tờ báo
Time, tới Sài-g̣n làm phóng sự về cuộc di tản. Lúc đó cơ quan DAO của Mỹ
đă đóng cửa, không c̣n máy bay C.130, anh ta bảo chỉ có thể đi bằng trực
thăng ra Đệ Thất Hạm Đội, và như vậy chỉ một ḿnh bố đi được thôi. Bố
không thể bỏ mẹ và các con trong lúc mấy chục binh đoàn Cộng Sản Bắc
Việt đang chờ sẵn ở ngoại ô thành phố và viễn tượng biển máu đang chờ
đợi người dân Sài-g̣n. Chết một đống c̣n hơn sống một người, Bá Hiền
viết thư qua cho biết, ngày xưa bà Nội đă nói với Bá như vậy, lần về đón
Bá cùng đi vào Nam, nhưng Bá không đi v́ c̣n mê phong trào. Bố đă ở lại.
Phải chi ngày đó bố chạy theo người Mỹ, gia đ́nh ḿnh đă không gặp những
cảnh ngộ đói khổ, tủi nhục như hầu hết những gia đ́nh Miền Nam khi Cộng
Sản Bắc Việt thắng trận. Nhưng chính những ngày tháng sống dưới chế độ
Cộng sản, những ngày tù đầy, những nỗi đói khổ mà gia đ́nh ḿnh đă trải
qua khiến bố mẹ hiểu nhau hơn. Vả lại, sự thành đạt ở nước người nhiều
khi phải trả một giá quá đắt. Chắc chắn một điều, con không thể quên
tiếng Việt. Đó là khí giới hữu hiệu nhất để chống lại sự tha hóa mà đôi
khi người ta lầm lẫn là hội nhập. Và để chống lại sự cô đơn, niềm lăng
quên, và tuyệt vọng.
Hôm nay là sinh nhật của con, đúng ra chẳng nên nhắc chuyện đau buồn
nhưng tháng Tư vẫn luôn luôn làm những ngựi như bố mẹ cảm thấy bứt rứt.
Có lẽ đă đến lúc bố mẹ đem cất kỹ lá cờ phủ trên quan tài chú Sĩ vào một
nơi thật yên ổn, thật thiêng liêng là trái tim của ḿnh...
(1)
Mới nhận mail của Dirck, liền tức th́:
From:
Date: Thursday, July 21, 2005 11:36:18 PM
To: Nguyen_Quoc_Tru
Subject: Re:
It's wonderful to hear from you Tru. How are you?
We missed you at the reunion in Saigon in May.
Cuộc hội ngộ vào tháng Năm, the reunion in Saigon in May, là vào năm
1985, khi VC kỷ niệm Mười Năm Đại Thắng Mùa Xuân. Mời mấy anh kư giả Mẽo
tới, trong có Dirck.
Dirck Halstead, hiện làm trang TheDigitalJournalist
art2all.net |