TIN VĂN

 

Nguyễn Quốc Trụ

 

Vít M̃i Ngày

 

 

 VÍT M̃I NGÀY / APRIL 2, 2018

 

 

30 Thng Tư năm nay, 2018, Gấu, thay v chửi VC, th bn giới thiệu cuốn cẩm nang bỏ ti Về Bạo Cha, On Tyranny, hai chục bi học từ thế kỷ 20, của Timothy Snyder, trn my fb đ từng giới thiệu lai rai.
 

Cu đề từ, Trong chnh trị, bị lừa l kể như xong - no excuse, khng c l do để m bo chữa - p dụng y chang v xứ Mt, nhưng khủng hơn nhiều, bởi l v khng chỉ dn Mt, m ngay cả ng Trời cũng bị Vẹm lừa, khi cho giống Mt c mặt ở trn ci đời ny. Chng được sinh ra, l để chống Tẫu, trn Tin Văn, GCC đ từng lải nhải hoi hoi về vụ ny, khi nhắc tới cu của Gide, khi nghe tin Thnh Cam Địa bị lm thịt, Cha bị đnh bại, Gide phn.
 

Tương tự, Cha bị Vẹm bịp, khi cho giống Mt ra đời!

 

 

 

 

______

 

Viết, Thng Tư


GCC v căn nh Mt ở kế bn Biển Đng


Ở ngoi đ, lc ny, ngay giữa trưa,
Căn nh kỳ cục, lng ngng ny c cảm tưởng
N l 1 người no đ
Bị chiếu tướng
Một người đ
Nn thở, ở dưới nước, cm như hến, v cầu vọng;


Căn nh cảm thấy tủi nhục về chnh n
Tủi nhục v ci mi nh qui đản, tch mẹ ra lm hai đng trong, đng ngoi
V ci vm cổng giả-Gothic,
Tủi nhục hai vai hai vầng nhật nguyệt ci con mẹ g đ
Tủi nhục ci c nối vng tay nhớn dị hợm của n


Nhưng người đn ng ở đằng sau ci gi vẽ th tn nhẫn
Hắn hung bạo như nắng, v tin tưởng
Căn nh phải lm 1 điều g đ rất khủng khiếp
Với những con nguời đ c thời sống ở trong đ


Bởi l v by giờ n trống rỗng một cch th thảm
Hay ni tục, đo cn g nữa, ci gọi l gia ti của mẹ
N phải lm 1 điều g đ với bầu trời
Bởi l v, bầu trời, th cũng trống trơn
V cũng trống trơn, l ci nghĩa của bầu trời!


Chẳng cn cy cối, hay bụi rậm.
Căn nh phải lm 1 điều g đ chống lại đất
Tất cả những g hiện cn, th chỉ l cặp đường rầy
Chạy thẳng mi ra xa.

Chẳng c xe lửa no chạy trn đ


By giờ kẻ lạ ngy ngy trở lại chốn ny
Tới 1 lc căn nh bn nghi ngờ
Rằng người đn ng ny th c đơn, sầu no
V, ngay cả, tủi nhục


Chẳng mấy chốc, căn nh bn bắt đầu
Nhn thẳng thắn vo người đn ng
V, một cch no đ, lạ lng sao, ci tấm canvas trống rỗng
Bn lừ khừ cựa quậy, tm lấy ci dng vẻ của một tay no đ, suy nhược, tức tối,
Một kẻ no đ nn thở ở dưới nước


V rồi th tới 1 ngy, người đn ng giản dị biến mất
Anh ta l ci bng cuối cng chuyển động trn đường rầy,
tạo thnh 1 lối đi
Qua cnh đồng bao la, tối thui


Người đn ng sẽ vẽ những căn nh lớn khc bỏ hoang
V những cửa sổ bạc phếch của 1 tiệm c ph
V những mặt tiền của những nh kho được kẻ chữ một cch tồi tn
Ở những ven ba những thnh phố nhỏ
Chng lun lun c cng một dng vẻ, hay cảm nghĩ


Ci nhn cực trần truồng của 1 kẻ no đ
Bị chiếu tướng
Một kẻ no đ, 1 tn Mt đặc Mt, lng ngng, rụt r
Một kẻ no đ, một cch no đ, lại bị bỏ lại một mnh,
V khng cn chịu nổi nữa


( Edward Hirsch: The Living Fire, New and Selected Poems)

 

------------

 

Edward Hopper and the House by the Railroad (1925)
Edward Hirsch
 

Out here in the exact middle of the day,
This strange, gawky house has the expression
Of someone being stared at, someone holding
His breath underwater, hushed and expectant;


This house is ashamed of itself, ashamed
Of its fantastic mansard rooftop
And its pseudo-Gothic porch, ashamed
of its shoulders and large, awkward hands.


But the man behind the easel is relentless.
He is as brutal as sunlight, and believes
The house must have done something horrible
To the people who once lived here


Because now it is so desperately empty,
It must have done something to the sky
Because the sky, too, is utterly vacant
And devoid of meaning. There are no


Trees or shrubs anywhere--the house
Must have done something against the earth.
All that is present is a single pair of tracks
Straightening into the distance. No trains pass.


Now the stranger returns to this place daily
Until the house begins to suspect
That the man, too, is desolate, desolate
And even ashamed. Soon the house starts


To stare frankly at the man. And somehow
The empty white canvas slowly takes on
The expression of someone who is unnerved,
Someone holding his breath underwater.


And then one day the man simply disappears.
He is a last afternoon shadow moving
Across the tracks, making its way
Through the vast, darkening fields.


This man will paint other abandoned mansions,
And faded cafeteria windows, and poorly lettered
Storefronts on the edges of small towns.
Always they will have this same expression,


The utterly naked look of someone
Being stared at, someone American and gawky.
Someone who is about to be left alone
Again, and can no longer stand it.

 



Edward Hopper, House by the Railroad (1925)
Oil on canvas, 24 inches x 29 inches. Museum of Modern Art, New York City.

 

 

 

 

 

________

 

Fear of the night
by Mark Strand

 


Sợ Đm


Alcetus: Tớ bảo cậu ny, Melissus
Nhn trăng đng lc ny
Tớ nhớ tới giấc mơ tối qua
Ngồi ở cửa sổ
Nhn bầu trời
V, bất thnh lnh
Mặt trăng bn bắt đầu rớt
N nhắm ngay tớ,
Tới gần, gần hơn nữa
Tới 1 lc
N bể như ci dĩa kế bn nh
Rồi bốc lửa, ro xo xo
Như cục than rớt xuống nước
N biến thnh đen thui, v cỏ bn được ht
Ci g g cỏ lạ, như trong nhạc họ Trịnh
Chng ht rong ngỏm đng ngy 1 Thng Tư!
V đ l cch m con trăng đi đứt
V c thể sự tnh cn qu cả thế nữa
Tớ nhn ln trời
Mở ra toc hoc
C 1 ci lỗ hổng ở trn bầu trời
Đng ci chỗ con trăng l kh tr ngụ
Tớ bảo cậu, Melissus
Tớ sợ chết khiếp
V vưỡn cn sợ


Melissus: Tại lm sao m lại sợ?
Ni cho cng, con trăng cũng c thể rớt, why not?


Alcetus: Đng thế
Hy nhn những ngi sao
Chng rớt hoi
Suốt H di


Melissus: Nhưng c hằng h sao
Một dm rớt, so what?
Cn cả đống
Nhưng chỉ c một trăng
Trăng của ai
Trăng 1 phương
Cắm thuyền sng lạ một đm thơ,
Trăng thượng tuần cao sng ngợp bờ....
Chẳng ai nhn thấy con trăng rớt
Trừ khi hắn mơ!


[Theo Leopardi]

------------

 

 

Fear of the Night
after Leopardi

ALCETUS: I'm telling you, Melissus,
Looking at the moon just now
Reminds me of a dream I had last night.
I stood at the window, looking at the sky,
And suddenly the moon began to fall.
It carne straight at me, getting nearer
And nearer until it crashed
Like a bowl beside the house.
Then it burst into flame, then fizzled
Like a hot coat dropped in water.
It turned black, and the grass was singed.
And that was the way the moon went out.
But there was more to it than that.
When I looked up, I saw an opening in the dark.
It was the hole from which the moon
Had rolled down out of the sky.
I'm telling you, Melissus,
I was scared and still am.

MELISSUS: And why shouldn't you be?
After all, the moon could fall at any time.

ALCETUS: That's right, look at the stars,
They fall all summer long.

MELISSUS: But there are lots of stars,
And if a few of them fall, so what?
There are thousands left.
But there is only one moon in the sky
And no one has seen it fall but in dreams.

 

 

 



 

 

 


 

 

art2all.net