Nguyễn Tâm Hàn

 

Hai thằng bạn

 

 

 

Kể cũng lạ ... cái cơi tâm khó hiểu
T́nh hai thằng chỉ mỗi chữ ... đồng môn
Ngày xa xưa thuở cắp sách đến trường
Ḿnh với hắn ... chả một lần tṛ chuyện
Tuổi trẻ lớn lên giữa cơn quốc biến
Nước cuốn theo ḍng mỗi đứa một nơi
Năm mươi năm chả gặp hắn trong đời
Ngay tên cũng không c̣n trong trí năo
Khi tóc đă thay mầu trên bước đường tha hương chao đảo
Bụng được no đầy nhưng tâm lại khao khát một t́nh thâm
Có những đêm ngồi giữa trăng khuya một bóng âm thầm
Ḿnh chợt thấy chính ḿnh xa lạ
Chả biết muốn ǵ ...
Chỉ thấy trống vắng, cô đơn, tơi tả
Một thoáng heo may len lén trong hồn
...
Thế rồi câu thơ vui đùa qua lại

Đứa ở Hoa Kỳ thằng trôi dạt tận Bắc Âu

Chữ Đồng Môn đă kéo hai kẻ gần nhau

Chút t́nh cũ chợt nổ bùng nắng hạ

….

Chưa lần gặp nhưng chẳng hề thấy lạ

Giữa xuân nồng tay siết chặt bàn tay

Không tiệc tùng

Chẳng bia rượu ngấy say

Bữa thanh đạm ngồi gật gù mời nhau nâng chén

Mầu trà lạt không hợp gu thằng bạn

Nhưng sá ǵ … hắn cũng phải quen thôi

Trà đậm ư … dành chữ đậm cho người

Trà lạt uống mà đậm t́nh mới thấm

Vương khói thuốc truyện thế gian lẩm cẩm

Sáng, trưa, chiều toàn lời phiếm lăng nhăng

Ấy thế mà 8 bữa đă qua nhanh

Như dự tính ngày hắn rời đă tới

Tiễn bạn ra xe ḷng buồn vời vợi

Quay vào nhà … bước thơ thẩn vườn sau

Nơi hắn vẫn ngồi ghế yên lặng đối nhau

Ḿnh đứng đó ḷng bâng khuâng trống vắng

Chút nghèn nghẹn… bước chân dường trĩu nặng

 

NguyễnTâmHàn 04/21/2011

(Kỷ niệm tiếp Uyên Giang Nguyễn  Đ́nh Lữu)

 

 

 

 

Trang thơ Nguyễn Tâm Hàn

 

art2all.net