|
Nguyễn Tâm Hàn
Nhớ về một người bạn
Lần đầu tiên tôi gặp hắn khi trong tay cầm tấm bản đồ lên pḥng 3 của
một tiểu đoàn TQLC họp hành quân nơi ấp Tam Hiệp trong Đặc Khu RừngSát.
Bước vào Trung Tâm Hành Quân Tiểu đoàn là một lều vải căng trên một khu
đất trống sát bờ sông tôi thấy một anh Trung Úy mặt hơi quen quen. Hắn
cũng chợt nh́n thấy tôi chắc cũng có chút ǵ ngờ ngợ nên thấy cặp chân
mày hắn hơi nhíu lại. Tôi cũng không khác ǵ, đầu hơi cúi xuống, mắt lim
dim lục lọi trong kư ức. H́nh ảnh một thằng bạn cũ chợt hiện ra, tôi
ngước đầu nh́n hắn th́ cũng đúng lúc hắn nh́n tôi cười “Hàn phải không
?” Hắn hỏi . “ Mày là thằng Tiền ?” . Tôi không trả lời mà hỏi ngược lại.
Thế là hai thằng bạn cũ nhào tới siết chặt tay nhau giữa những cặp mắt
ẩn chút ṭ ṃ của các sĩ quan hiện diện. Hắn cho biết hắn là trường ban
3 của Tiểu đoàn. C̣n tôi lúc đó là Sĩ quan Hành Quân, trưởng đoàn giang
đĩnh thuộc Giang đoàn 22 XungPhong tăng phái hành quân cho tiểu đoàn của
hắn trong vùng. Sau nhiều lần hành quân chung với các đại đội trực thuôc
tiểu đoàn của hắn, tôi măn nhiệm kỳ, bàn giao trách nhiệm lại cho một sĩ
quan khác thay thế. Nơi giữa vùng rừng śnh lầy, sau một cái bắt tay
thật thắm thiêt hai thằng bạn chia tay nhau từ đó…..
***
Khỉ … cái xứ ǵ mà tháng Sáu c̣n lạnh thế này. Tôi vừa lẩm bẩm trong
miệng vừa chậm răi bước dọc theo hai dăy lều vải căng trên một khoảng
đất trống giữa vùng núi non mà trong đầu cứ miên man măi những câu hỏi
là ḿnh đang ờ đâu, tại sao ḿnh lại đang đi giữa chốn này, ngày mai
ḿnh sẽ đi đâu, làm ǵ và không hiểu những truyện ǵ đă và đang và sẽ
xảy ra cho mảnh đất quê hương mà ḿnh vừa tất tưởi bỏ lại sau lưng.
Những câu hỏi cứ lập đi lập lại măi mà tôi cũng chả thể t́m được câu trả
lời. Cứ như vậy lầm lũi bước đi. Bây giờ tôi mới thấm thiá mấy chữ mà
thường vẫn được gán cho là hơi tiểu thuyết “ bước chân không định hướng”.
Những vạt nắng yếu ớt toả xuống không đủ đuổi xua những cơn gió núi
thỉnh thoảng ào tới. Đưa tay kéo cao cổ áo để giữ hơi ấm, chân vẫn gởi
những bước vô định bước qua hết dăy lều này đến dăy khác với một tâm tư
rối bời. “Hàn” . Nghe có người gọi đúng tên ḿnh, tôi dừng bước nghếch
cổ hướng về phiá vừa phát ra tiếng nói. Tôi bắt gặp một cặp mắt mở tṛn
trên một gương mặt sạm nắng quắc thước đang há miệng trân trối nh́n tôi.
Tôi nhận ngay ra hắn. Thế là hai thằng bạn cũ gặp lại nhau sau lần gặp
gỡ trong ĐặcKhu Rừng sát cách đây cả 10 năm. Giữa đất khách quê người
ṿng tay ôm mừng rỡ của chúng tôi mới ấm áp làm sao. Rồi những ngày nhàn
tản nhưng trống rỗng trong trại Camp Pendleton cũng qua đi. Chúng tôi
lại chia tay nhau mỗi người một ngả. Ngày tôi từ giă để đi Florida v́
được người bảo lănh qua đó mang niềm bịn rịn, xót xa. Chúng tôi bắt tay
nhau, trong ánh mắt của cả hai đứa cùng mang một chút ǵ thầm ái ngại
cho nhau “chả hiểu cuộc đời của tụi ḿnh rồi sẽ đi về đâu “. Tôi bước đi
mà ḷng chùng lại .
*** Sau một năm lê bước giang hồ qua nhiều tiểu bang trên đất nước rộng lớn, mới mẻ này, tôi trở lại California v́ có Du sinh sống ở đây. Cô thân độc mă trên đất lạ này là một nỗi chán chường to lớn khó nguôi. Có một thằng bạn thân, đă chơi với nhau từ nhỏ trên bước đường phiêu bạt cũng giảm được nhiều những trăn trở trong cuộc sống. Một hôm bỗng Du hỏi tôi :“Ê Hàn , Mày nhớ thằng con nhà Tiền không, Thằng Tiền học lớp ḿnh ấy”. Tôi nh́n Du “ nhớ chứ sao không, tao và Tiền gặp nhau trong Camp Pendleton, Mày gặp nó à ?”. Du cho biết là Tiền đă mua nhà ở vùng Escondido. Tôi trố mắt ngạc nhiên. Giữa lúc tôi c̣n lang thang việc làm chưa đâu vào đâu, bạn bè chung đụng nhau sáu đứa ở chung một căn apartment hai pḥng ngủ mà Tiền đă mua nhà. Thằng này điên rồi chắc. Tôi tự nghĩ trong đầu như vậy. Chúng tôi sắp xếp sẽ đi thăm Tiền vào cuối tuần đó.
Căn nhà mà Tiền mua nằm giữa một khu đồi nuí vắng vẻ. Chúng tôi tới đúng
lúc Tiền đang hùng hục vui vầy với đám đất đám cát chung quanh nhà. Tôi
chả thấy bàn ghế, chả thấy đồ đạc. Tôi không bước vào pḥng ngủ nên
chẳng biết vợ chồng Tiền có giường không hay ngủ đất. Nh́n chung quanh
vùng nhà nó chỉ lèo tèo có vài căn nhà. Tôi hỏi Tiền sao lại mua nhà ở
vùng đồi núi như thế này, tính làm người thượng du hay sao. Tiền cho
biết là hắn cũng không tính mua nhưng người Sponsor của hắn cứ khuyên
phải mua. Thế là v́ nể người bảo trợ vợ chồng Tiền đă chọn mua căn nhà
đó, một căn nhà mới toanh vừa xây xong trong một khu đang phát triển của
thành phố Escondido. Với cặp mắt ngây ngô, ngớ ngẩn của một thằng tị
nạn, đầu óc tôi lúc đó nào khác tên Mán, tên Mường về thành nên làm sao
hiểu được những ǵ mà ông SĩQuan ThủyQuân Lục Chiến Mỹ, người sponsor
gia đ́nh Tiền đă khuyên hắn làm. Họ sinh ra trên đất này, họ biết về đất
nước họ nên cái nh́n của họ sắc sảo, hiểu biết hơn ḿnh rất xa. Họ đă
khuyên Tiền làm một việc mà những thằng trẻ ngu ngơ như chúng tôi hồi đó
nào có biết ǵ là đúng, sai trong việc đầu tư vào nhà đất lo cho cuộc
sống theo đường lối Mỹ. Thú thật vào khoảng thời gian đó sự hiểu biết
nh́n cuộc đời của tôi c̣n quá nông cạn, chỉ biết đi làm rồi cuối tuần
lại chui đầu vào trong các chốn ăn chơi phung phí và hoàn toàn không hề
nghĩ đến hai chữ Tương lai. Cuối năm 1976 hay đầu năm 1977 Tiền đă mua
nhà. Có lẽ Tiền là người trẻ đầu tiên mà tôi biết đă đầu tư vào nhà cửa
sớm thế.
*** Tay ôm một một folder dày cộm, tôi châm răi bước lên con dốc dẫn vào lobby của Hoag Hospital ở Newport Beach . Gió chiều lồng lộng. Dừng chân hướng mắt nh́n ra biển. Trời biển mông mênh quá. Một vài h́nh ảnh trong quá khứ chợt hiện về. Mới ngày nào c̣n thanh xuân, đời sông hồ vui có buồn có nhưng đă cho tôi nhiều thú vị của cuộc sống nay đây mai đó. Một đám mây lơ lửng lưng trời . Tôi cảm nhận một chút ǵ se sắt trong ḷng. Ngày xưa tôi vẫn thường hay nh́n mây trời mà vấn vương tự hỏi “Mây bay về đâu” và đă thích thú tự ví ḿnh như vạt mây mong manh lang thang giữa bầu trời vào những buổi chiều đứng trên boong tầu nh́n mầu tím hoàng hôn giăng mắc. Bây giờ nh́n dải mây cuối trời tôi đă biết mây sẽ chẳng bay được xa lắm, sẽ tự tan đi theo sự xoay vần của trời đất. Tôi quay người tiếp tục bước lên dốc về hướng lobby sau một tiếng thở dài. Tôi bước vào pḥng, Tiền đang nằm lim dim thấy tiếng động từ từ mở mắt ra. Chống khuỷu tay ngồi dậy Tiền lên tiếng “ngồi chơi mày”. “Sao mày không nằm xuống cho khoẻ” Tôi đáp lời Tiền. “Kệ tao, ngồi dậy một lát không sao, tao nằm hoài ấy mà”. Tôi kéo ghế ngồi xuống để cái folder lên đùi lên tiếng hỏi thăm xem Tiền thấy có bớt không. Hỏi cho có vậy thôi chứ nh́n Tiền là tôi biết có bề không ổn rồi. Mới cách đây chả bao lâu tôi và Du vào thăm Tiền c̣n khoẻ, tóc đen và nói năng mạnh bạo lắm. Hắn tả cả việc trước khi vào đây vẫn “đ̣i vợ chiều” cơ mà. Thật ra tôi sẽ ngạc nhiên hơn khi nh́n thấy sự thay đổi của Tiền nhanh chóng như vậy nếu tôi không nói chuyện với vợ hắn ngày hôm trước đó. Tuy nhiên dù đă biết được phần nào tôi cũng vẫn không thể ngờ được thằng bạn đang ngồi trước mặt tôi lại là Tiền. Mặt gầy nhom, hai má hóp vào, người mỏng dính và đặc biệt mớ tóc đen dầy cộm hôm nào nay chỉ c̣n ít sợi lơ thơ bạc phếch. Tôi thấy chút ǵ nghèn nghẹn nơi cổ họng … bạn ḿnh đă thành một ông cụ… ! Tiền hỏi tôi đem giấy tờ ǵ mà nhiều vậy. Tôi nói cho Tiền biết là tính đem thơ vào ngồi đọc cho Tiền nghe cho đỡ buốn. Tiền nh́n bâng quơ, hơi nhếch miệng cười “tao đâu có biết ǵ mà thơ với phú”. Nói vậy chứ chắc cũng không nỡ phụ ḷng bạn Tiền nói tôi đưa tập thơ ngồi lật đọc mấy trang. Dông dài với Tiền đến gần tối th́ tôi từ giă hẹn với tiền sẽ trở lại thăm lúc thuận tiện. Từ giă bạn trong ḷng tôi dâng lên một nỗi buồn khó tả. Nhanh thật, mới hôm nào trông nó lực lưỡng vậy mà đâu có bao lâu bây giờ đă như một cây khô thiếu nước. Cơn gió biển thổi thốc làm một đợt lá vàng rụng bay loạn cuồng giữa con đường dần ra parking lot. Tôi ôm folder thơ vào ngực lặng lẽ bước đi. Hai ngày sau khi thăm Tiền trong bệnh viện tôi nhận được điện thoại Tiền gọi. Giọng Tiền yếu ớt bảo tôi “Tao không biết làm thơ nhiều nhưng có làm được bài thơ này nhờ mày đăng báo giùm tao, mày đă sẵn sàng bút chưa tao đọc cho mà viết”. Tiền cho biết là đă ngẫu hứng làm bài thơ này khi nh́n tấm poster treo trên tường. Tôi lấy giấy bút ngồi ghi theo lời Tiền đọc.
Tôi chép bài thơ và lưu giữ cho tới ngày hôm nay cũng chưa gởi cho báo nào. May mắn hôm nay Đặc san TânĐịnh có nhă ư viết bài về Nguyễn Kim Tiền nên tôi ghi lại bài thơ của Tiền gởi nhờ Tân Định phổ biến để các bạn có dịp thưởng thức chút máu văn nghệ của người bạn cũ .
Một buổi trưa gió lồng lộng trong một nghĩa trang vùng Fullerton
California. Tôi đứng lẫn giữa “những người c̣n một chút ǵ đó với Tiền”
đến tiễn đưa hắn lần cuối. Tấm h́nh mang lon SĩQuan TQLC của Tiền với nụ
cười thật rạng rỡ đang mờ đi trước mắt tôi. Tôi đứng đó mà chẳng nghe
được người ta đang nói ǵ với Tiền v́ đầu óc tôi c̣n đang lẩn quẩn tận
đâu đâu với những kỷ niệm giữa tôi và hắn. Tôi nhớ có lần Tiền tới chơi
với tôi nguyên một ngày từ sáng tới chiều mới về. Trong lúc cà kê dê
mgỗng Tiền nói với tôi “ ngày c̣n đi học nh́n mày tao thấy mặc dù c̣n
nhỏ nhưng tướng mày oai quá, hồi đó tao đă nghĩ sau này mày chắc sẽ làm
lớn. Tao biết có thời mày làm HạmTrưởng, thế sau đó mày lên đến chức ǵ
?” Tôi nhếch mép cười nh́n Tiền đáp không suy nghĩ “Ông-Tị-Nạn” . “Ơ …
đ.m. Thế trước khi thành Ông-Tị-Nạn mày giữ chức vụ ǵ ?” Tôi tiếp tục
nhây “ Chuẩn-Tị-Nạn”. Tiền nổi cáu “Đ.M. thằng này nói chuyện cà chớn
quá, tao hỏi thật mà”. Hai chữ Đ.M thằng Tiền hay dùng lắm, nó nói ra
tiếng đó một cách rất thoải mái. Chắc bực ḿnh với cách trả lời vớ vẩn
của tôi, nó chuyển qua truyện lúc cùng hành quân chung trong ĐặcKhu
RừngSát “ Tao nhớ hồi trong TamHiệp mỗi lần tầu tụi mày bắn được nai hay
cá sấu mày đều sai lính đem chia cho chúng tao một phần” . Tôi chúm chím
nh́n hắn “ chắc mày nhớ lộn đó chứ tao ít khi chia cho ai lắm, ngu ǵ mà
chia” “đ.m. nghe thằng này nói chuyện muốn đục vào mặt nó quá” “Đục cũng
chả sao, tao chỉ tội mày sau đó sẽ phải nh́n mặt thằng bạn ḿnh sưng vù, xấu xí khó coi mà thôi”. Từng h́nh ảnh về nó, từng lời nó nói, nó chửi
cứ tranh nhau hiện ra trong tôi chẳng theo một thứ tự nào. Tôi đứng lặng
yên trong gió trời lồng lộng để mặc tâm tư quay cuồng với những quá khứ
xa xăm. Số người tiễn đưa Tiền cũng đă vơi dần. Ngước mắt trông lên, một
giải mây trắng đang bềnh bồng nơi cuối trời xa. Tôi đưa mắt nh́n h́nh
Tiền lần cuối rồi lặng lẽ bước đi miệng lẩm nhẩm
|