Nguyễn Tâm Hàn

 

Tản mạn

 

 

 

"Tôi ghét chó"

Chắc chắn chỉ với ba chữ ngắn gọn đó đă làm nhiều người yêu thương loài chó mất cảm t́nh với tôi. Chó dễ thương vậy, chó luôn là loài vật gần gũi vời loài người nhất mà tôi dùng ba chữ cộc lốc đó để nói về chó thử hỏi người đời không mất cảm t́nh với tôi sao được. Người ta luôn cho rằng chó là loài vật rất trung thành với chủ. Tôi không phủ nhận điều đó v́ qua phim ảnh đầy dẫy những chuyện về sự trung thành của loài vật này với người nuôi nó xem đến đổ ghèn con mắt không hết. Ấy thế nhưng sự việc người đời nói đó lại không nằm trong trường hợp của tôi.

Thuở đó, không rơ lắm nhưng mài mại nhớ tôi khoảng 14, 15 tuổi ǵ đó được hàng xóm quí nên cho chúng tôi một chú chó con mới sanh được khoảng vài tuần. Chú chó nhỏ xíu. Tôi và đứa em gái khoảng 11 tuổi thương chú chó con lắm. Hai anh em tôi đă dành dụm tiền ông anh cho ăn sáng góp chung mua sữa ông thọ về nguậy nuôi chó. Ấy người th́ bụng đói meo nhưng chú chó th́ bao giờ cũng có sữa để uống. Hai anh em tôi không có bạn bè nên chú chó con là bạn gần gũi nhất. Suốt ngày hai anh em luẩn quẩn chơi với con chó. Lúc đó tôi thật sự chưa biết ḿnh thích chó đến độ nào chỉ biết vui vui có nó, chơi với nó, cho nó ăn và nhiều lúc làm trịnh làm thượng bắt nó phải thế này thế nọ để làm oai rồi cười thích thú. Được săn sóc chú chó lớn thấy rơ. Càng lúc bộ lông nó càng đẹp. Anh em tôi chả biết chó thuộc giống nào nhưng nghe hàng xóm nói là loại chó Nhật Lông Xù. Chúng tôi bàn nhau chọn cho nó một cái tên. Mỗi đứa một ư rồi cuối cùng chú chó được gọi là Titô. Chả có nghĩa ǵ nhưng v́ cô em tôi thích gọi nó như vậy. Tito lớn khoảng bắp vế với bộ lông xù vàng óng thật đẹp. Nó luẩn quẩn bên chân con em tôi tối ngày.

Thế rồi bỗng một ngày con Titô biến mất. Nhỏ em tôi khóc hoài v́ nhớ bạn. Ông anh đă ra công kiếm t́m ngày này qua ngày nọ con Titô vẫn biệt tăm. Hàng xóm to nhỏ là chắc chắn Titô bị ăn trộm v́ nó đẹp quá. Cả tháng sau ông anh cho biết là nh́n thấy con Titô nằm tại hàng hiên trong sân một nhà giầu cũng gần thôi. Anh nói chỉ đoán vậy chứ chưa nắm chắc đó có đúng là Titô. Sau nhiều ngày theo dơi anh cho biết chắc chắn đó là con Titô v́ anh nói đă đứng ngoài tường nhà người ta gọi tên nó thấy nó đứng lên nh́n anh nhưng rồi thấy người trong nhà chạy ra ôm con chó mang vào nhà.

Mấy ngày sau đó anh tôi có lảng vảng để ư nhưng không thấy Titô đâu cả.

Anh cho chúng tôi biết căn nhà đó. Một buổi chiều ba anh em tôi vừa đi tới th́ thấy con Titô đang chạy ngoài sân. Em tôi thấy Titô nó mừng quá hét lên "Titô" . Con chó đứng lại ngó ra rồi chạy ra phía bờ tường về phía chúng tôi nhưng rồi bỗng dừng lại ve vẩy đuôi. Em tôi tiếp tục gọi tên nó om x̣m. Người trong nhà đi ra. Anh tôi nói chuyện với chủ nhà. Người ta cho biết là thấy con chó tự nhiên tới nên họ nuôi vậy thôi chứ họ không ăn trộm. Lời qua tiếng lại một hồi th́ họ bằng ḷng trả Titô lại. Thật là một niềm vui lớn. Em tôi khệ nệ ôm Titô mang về. Ngày hôm sau Titô hay nằm ủ rũ chứ không lăng xăng chạy giỡn như lúc trước. Chúng tôi tưởng nó bịnh. Hai anh em tôi lại mua sữa pha cho nó uống nhưng nó cũng chỉ liếm láp chứ không có vẻ ǵ thích thú với phần quà chúng tôi trao. Cứ như vậy được 3 ngày th́ nó lại biến mất. Chúng tôi không khó khăn ǵ t́m kiếm thấy nó lại đang lăng xăng trong sân nhà người ta. Em tôi lên tiếng gọi tên nó nhưng con chó chỉ quay nh́n chứ không chạy lại và tệ hại hơn nữa là nó đi vào nằm xuống hàng hiên nhà đó nh́n ra. Đứng một hồi gọi đủ cách nó cũng vẫn nằm ́. Tôi nghe ông anh buột miệng "con chó bất nghĩa" rồi quay sang nói chúng tôi đi về. Trên đường về anh tôi giọng buồn buồn nói với hai em là Titô đă không muốn ở với anh em tôi v́ ḿnh nghèo không có đồ ăn ngon cho nó và khuyên chúng tôi đừng buồn v́ loài vật bất nghĩa như vậy. Kể từ đó chữ nuôi chó, thương chó đă hoàn toàn biến mất trong con người tôi.

Đầu năm 1976, trời tháng 2 nơi vùng Tulsa Oklahoma thời tiết lạnh lắm. Căn duplex tôi mướn ọp à ọp ẹp cửa không đủ kín chặn gió đông. Nhiều ngày dông gió băo bùng chui trong nhà c̣n đỡ chứ vừa tḥ đầu ra ngoài là lạnh như cắt da thịt. Nhưng nếu không ṃ ra đi học, đi làm th́ chả lẽ nằm chết dí trong nhà hỏi lấy ǵ mà sống. 7 giờ sáng phải ra khỏi nhà vác thân đi làm phu khuân vác trong một warehouse tới 4 giờ chiều tan sở lại vội vă lái xe về làm đại cái sandwich để c̣n có chút ǵ vừa lái xe vừa nhá cho vào bụng trên đường lái xe tới trường cho kịp lớp lúc 5 giờ chiều. Cuộc sống những ngày đầu trên đất Mỹ quả thật chả dễ dàng chút nào.

Thường sáng nào cũng vậy, cứ phải ra đề máy xe rồi lại chạy vào nhà đợi máy nóng mới lái đi. Bổng một hôm vừa ra gần tới đầu xe chợt tôi giật ḿnh muốn đứng tim v́ một con chó thật to nằm dưới gầm xe chạy vụt ra. Tôi đứng sững chưa kịp có phản ứng th́ con chó chạy về phía sau xe đứng nhe nanh nh́n tôi. Để ư nh́n thấy con chó lông chỗ xám chỗ vàng, mặt thật hung dữ. Không biết là loại chó ǵ nhưng to lắm, trông như loại berger Đức ngày trước thỉnh thoảng thấy nơi quê nhà.

Tôi chưa biết phải làm sao v́ không dám tiến tới mở cửa xe. Đành quay vào nhà suy nghĩ. Lát sau trở ra tôi thấy con chó nằm ngay sau xe. Hơi run nhưng biết làm sao hơn tôi chầm chậm tiến tới mở cửa xe. Con chó nhe nanh gầm gừ như đang sẵn sàng chiến đấu nếu tôi có hành động nào tấn công nó. Mọi việc rồi cũng đâu vào đấy không có ǵ ghê gớm xảy ra. Vào xe, đóng cửa lại tôi mới thấy yên tâm. Hú hồn !

Từ đó sáng nào như sáng đó, khi thấy tôi th́ con chó chui ra chạy về phía sau xe. Mấy hôm sau, một chiều cuối tuần ngồi trên bậc tam cấp trước cửa gậm cái đùi gà, tôi thấy con chó mon men đi tới rồi ngồi xuống cách tôi khoảng 30 feet ngó tôi ăn. Tôi tự hỏi không hiểu con chó của ai, từ đâu tới và hàng ngày nó ăn ǵ để sống. Lúc đó tôi mới để ư ngắm con chó. trông nó không có vẻ ǵ là một con chó có chủ. Nó không giống một con chó thường mà có nét hoang dại của một con chó sói. Trong đầu tôi nghĩ có lẽ nó là một chó sói thật. Tôi ngh́êng đầu ngó nó, con chó nghiêng đầu ngó lại tôi. Thấy vui vui trong ḷng, tôi đưa miếng đùi gà đang gậm dở dang lên ngó xem c̣n nhiều không. Mới ăn được chút xíu, tiếc rẻ đưa cái đùi gà vào miệng ngoạm thêm một miếng rồi tôi vung tay thẩy cái đùi gà về phiá con chó. Nó vùng đứng dậy chạy bật ngược về sau đoạn quay lại nhe răng như chuẩn bị đối phó với tôi. Biết con chó sợ, tôi đứng dậy đi vào nhà. Đứng sau cửa sổ quan sát xem vở kịch câm chó đói sực đùi gà. Nghĩ con chó sẽ lại ngoạm miếng mồi ngay khi tôi vào nhà nhưng tôi lầm. Nó tiến tới mấy bước cuí xuống hít hít như đánh hơi, rồi lại đứng thẳng lên ngó phải ngó trái. Rồi lại tiến tới mấy bước một cách e dè. Bỗng nó như giật ḿnh quay chạy ngược về phía sau cả chục bước như phát giác ra sự nguy hiểm. Để ư xem sự ǵ đă làm con chó sợ nhưng tuyệt nhiên không. Chung quanh hoàn toàn yên lặng. Con chó ngó tới ngó lui một lát rồi quay đầu chạy đi để lại trong tôi sự ngạc nhiên với nhiều dấu hỏi trong đầu. Tôi lấy cái đùi gà khác ra ngồi chỗ cũ trên cái bậc tam cấp ọp ẹp vừa nhá vừa ngó trời ngó đất.

Đang nhai th́ con chó trở lại. Nó cũng nằm xuống ở một khoảng cách gần như lần trước ngó tôi ăn. Lần này tôi gậm cái đùi gà gần hết rồi mới thẩy về phía con chó. Nó cũng vùng dậy chạy bật ngược về sau như lần trước. Bước vào nhà rửa tay, rửa miệng xong tôi nhè nhẹ nh́n qua màn cửa sổ, con chó đang cúi đầu hít hít chỗ đất tôi vứt cái xương gà ban năy. Sáng hôm sau khi thấy tôi con chó cũng chạy về phiá sau xe nhưng vẫy vẫy cái đuôi đứng nh́n tôi. Buổi chiều đó trước khi lên xe lái đi học tôi không quên vứt cho con chó một cái đùi gà sống. Cuối tuần đó tôi quyết định làm quen thân với con vật. Tôi chiên một mớ đùi gà ra ngồi ăn như lần trước. Vừa ngồi xuống chả bao lâu th́ đă thấy nó mon men tới ngồi xuống cách xa tôi như lần trước. Đưa tay vẫy con chó, tôi thấy nó hầu như hoàn toàn xa lạ với những cử chỉ của tôi. Tôi cầm cái đùi gà tính đứng lên đi về phiá nó th́ nó ù té chạy. Ăn no bụng mà cũng chả làm quen được với con vật, chán nản tôi đứng dậy bỏ đi vào nhà sau khi đă để lại một đùi gà c̣n nguyên và mấy phần xương gà tôi đă sực hết thịt trên một chỗ đất tương đối sạch sẽ. Kể từ đó tôi hay vứt ra sân những mẩu xương hay thức ăn c̣n dư cho con chó. Thêm không biết mấy lần tôi cố gắng làm quen với nó nhưng tuyệt đối không bao giờ nó tiến tới gần tôi hay để tôi tới gần. Ngày nào nó cũng nằm ngay đầu xe tôi như thể canh chừng chiếc xe vậy. 

Ít lâu sau tôi quyết định di chuyển đi nơi khác. Mấy hôm trước khi tôi đi h́nh như con chó có linh tính. Giờ nào nó cũng nằm ngay sân trước trong dáng điệu thật buồn. Buổi sáng hôm tôi chất đồ lên xe, nói là chất đồ nhưng sự thật nào có ǵ bao nhiêu, chỉ có cái túi xách trong có hai bộ quần áo và lỉnh kỉnh kem, bàn chải đánh răng chứ đâu ǵ nhiều.

Gọn lỏn bỏ trong một cái túi cũng c̣n chả hết chỗ. Khi thấy tôi vứt cái túi xách lên xe con chó cứ lồng lộn, lăng xăng chung quanh xe, hết qua trái rồi qua phải. Có khi đứng lại ngó tôi, thỉnh thoảng nó ngẩng cổ tru lên nghe thật rợn người. Tiếng con Sói, tôi gọi nó là Sói, tru làm tôi bùi ngùi nhớ lại thuở c̣n trong quân trường NhaTrang có những đêm tôi đă đứng ngoài sân tinh nghịch giả làm tiếng sói tru doạ bạn bè. Tôi mang hỗn danh Chó Sói kể từ đó. Sau này với bản tính ĺ lợm, lại rất ch́ sóng nên cái tên Hàn-Chó-Sói được gắn liền vào cuộc đời tôi. Nh́n con vật tôi không biết phải làm sao, mở cửa xe ngồi lên ghế, hai chân c̣n để dưới đất, mắt nh́n nó tôi nói với Sói "Tao ghét chó, tao không thể mang mày theo được, tao không nuôi nổi mày". Con chó ngồi nh́n tôi, chắc chắn nó chả hiểu tôi nói ǵ nhưng hẳn là bốn mắt nh́n nhau nó cũng có được chút ǵ cảm nhận. Nói với nó vài lời xong tôi mở máy xe lái đi.

Ngó kính chiếu hậu, tôi thấy con Sói lồng lộn chạy theo xe. Chạy được một đoạn, cầm ḷng không được tôi ngừng xe đi ṿng qua bên kia mở cửa xe tay vẫy con Sói miệng nói sau một tiếng thở dài "get in, I don't care what will happen but ... get in" , đưa tay ngoắc nó nhưng lạ con chó ngồi xuống ngó tôi chứ không tiến tới. Tưởng nó sợ hoặc không hiểu tôi bước lại phiá nó, con Sói đứng bật dậy chạy ngược về sau. Ngoắc vài lần thấy không đâu vào đâu tôi lên xe xem nó sẽ làm ǵ tiếp. Tôi vừa ngồi vào xe con Sói ngửng cổ cao lên tru một hơi thật dài. Tôi có linh cảm như là lời từ tạ. Lái xe đi, đưa mắt nh́n vào kính chiếu hậu, con Sói vẫn cắm đầu chạy theo. Tôi tiếp tục đưa mắt theo dơi cho tới khi bóng nó mờ dần rồi mất hẳn. Lẩm nhẩm trong miệng "Bye Sói, tao cũng như mày, hai chúng ta cùng đang trên đường đời vô định ... "
Có chút ǵ cay cay trong mắt.

NguyễnTâmHàn - Sept. 3rd-2012

 

 

Trang thơ Nguyễn Tâm Hàn

 

art2all.net