| NGUYỄN VĂN LỤC
UYÊN THAO GIẤY BÚT LẦM THAN CỦA MỘT THỜI BÁO CHÍ MIỀN NAM Chữ Nghĩa thay cho súng đạn (Uyên Thao)
Cuộc đời của ông gặp nhiều gian nan, lận đận. Ông trải qua 4 lần trong các nhà tù phía Quốc Gia từ năm 1957 đến 1974. Và nhà tù cộng sản từ tháng 5-1975 cho đến năm 1986. • Các tác phẩm của Uyên Thao bao gồm nhiều thể loại như cuốn tiểu thuyết Những Con Cọp Cháy Móng, một cuốn dă sử Trong Ánh Lửa Thù tại Hoa Kỳ và tập thơ viết trong tù Không Tên. Ông cũng c̣n viết phê b́nh Văn học với: Thơ Việt Hiện Đại 1900-1960 và cuốn Các Nhà Văn Nữ Việt Nam 1900-1970 tại Sài G̣n. • Cuối cùng, ông cũng là người sáng lập và điều hành nhật báo Sóng Thần từ năm 1970-1974. • Ngay khi đặt chân lên đất Mỹ cuối năm 1999, ông đă nghĩ đến việc thành lập Tủ Sách Tiếng Quê Hương và nhận được sự cộng tác của rất nhiều bạn bè ngay từ khi ông khởi xướng. Tác phẩm đầu tiên là Thân phận Ma Trơi của Nguyễn Thụy Long. Theo nhà văn Uyên Thao: "Tuy nhiên, đối với những tác phẩm từ trong nước gửi ra, ḿnh phải lượng được người viết sẽ phải chịu những ǵ. Có những người trả lời dứt khoát: 'Thôi, cái ǵ cũng được, cứ việc làm đi.' Tức là họ cần phải gióng lên tiếng nói của họ trước dư luận, c̣n hậu quả như thế nào họ sẵn sàng chịu. Nhưng cũng có những trường hợp phải nói ngay là ḿnh phải dè dặt và cuối cùng chúng tôi phải từ chối. Chẳng hạn có một tác giả gửi sách cho bọn tôi. Tuần lễ sau, tôi nhận được một lá thư của vợ tác giả. Người vợ đó nói với tôi rằng: 'Chú mà in th́ gia đ́nh cháu sẽ nguy hiểm lắm.' Trong trường hợp đó, tôi nghĩ rằng chuyện đó phải xét lại th́ người viết sách nói: 'Cháu chấp nhận ly dị vợ để in cho cháu. Không thể nào nh́n thấy đất nước ḿnh bây giờ mà cháu ngậm miệng được. Nếu vợ cháu sợ th́ cháu sẽ ly dị.' Ngay trường hợp đó, tôi cũng thấy là tôi không dám in. Tôi nói phải thu xếp chuyện gia đ́nh.”. Ông nói tiếp: ‘’ Tất cả nỗ lực của tôi là làm sao giới thiệu những tác phẩm của những người viết mà không có dịp để đưa tiếng nói ra trước công chúng. Nỗ lực lớn nhất của tôi chỉ là cái đó thôi. Chớ ở tuổi 80 rồi th́ không thể làm được việc ǵ khác.” Phần người viết bài này, có duyên văn học được dịp gặp nhà văn Uyên Thao và ông đă cho phép đàm đạo với ông trong vài ngày gặp gỡ, xin ghi lại ở đây những chia xẻ tư liệu hiếm có này.
Tản mạn 18 giờ với nhà báo Uyên Thao, tác giả “Giấy Bút Lầm Than” 18 giờ mạn đàm với anh Uyên Thao được cắt quăng bằng những khoảng không gian ở San Diego, ở quận Cam và cả ở Hoa Thịnh Đốn. Và có thể tại một quán phở, tại nhà những người bạn như nhà anh Phạm Bá Cát, hoặc ngay cả trên xa lộ, hoặc ở chính ngôi nhà hiện anh đang ở tại Hoa Thạnh Đốn. Có khi chỉ có hai người, có khi có bạn bè khác để nói đủ thứ chuyện. Chuyện lớn, chuyện nhỏ, chuyện con người, chuyện báo chí, chuyện chính trị, chuyện chế độ, chuyện tôn giáo, chuyện tranh đấu và dĩ nhiên có cả những chuyện vui, chuyện buồn, chuyện liên quan đến một cá nhân, v.v… Mỗi câu chuyện mà anh Uyên Thao kể lại, nó mang một ư nghĩa, một góc nh́n và chúng ta có thể rút ra được một điều ǵ là tùy theo mỗi người. Cuộc đời của anh cũng như một cuốn film nhiều tập với nhiều t́nh tiết và giai thoại kỳ ngộ.
“Có ǵ đâu” Uyên Thao là một con người đặc biệt, khác mọi người trong cách ứng xử, cách sống, nhất là thái độ chọn lựa hành động. Có thể nói anh là loại người thay v́ lụy một người mà trên vạn người th́ anh chọn vế thứ hai, đứng về phía vạn người để nói tiếng Không với một người. Nhiều người bảo anh gàn có thể v́ thế. Nhiều quyết định trong mỗi giai đoạn đời sống của anh làm tôi ngỡ ngàng. Nhưng đối với riêng anh, anh chỉ coi đó là những chọn lựa b́nh thường. Anh thường đi đến kết luận là “có ǵ đâu”. "Có ǵ đâu" là cách trả lời của anh Uyên Thao mỗi khi bị cật vấn về mỗi một quyết định của anh. Nhưng với người đối diện đang đàm đạo với anh th́ sự chọn lựa ấy quan trọng v́ nó ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của anh. Cách chọn lựa ấy xem ra cho thấy h́nh như anh có vẻ coi nhẹ mọi chuyện ở đời này. Nó là một thứ triết lư của riêng anh, thứ triết lư vừa như người ở trong cuộc, vừa như thể đứng ra bên lề, không thiết thân. Nó giản lược vào câu nói: “có ǵ đâu”! Và có thể nói chính sự chọn lựa của anh trong một số t́nh huống làm nên cá tính, nét đẹp con người của Uyên Thao. Uyên Thao là như thế! Sống đẹp với những chọn lựa của ḿnh.
Kinh nghiệm ít người có được: Anh vừa ở trong nhà tù Quốc Gia về một câu chuyện “vớ vẩn” và khổ nhục nhưng vẫn can trường trong nhà tù cộng sản. Một người từng ở hai chế độ nhà tù sẽ hiểu bản chất của cả hai chế độ ấy và định lằn ranh giới đâu là địa ngục, đâu là trần gian. Anh đi tù chỉ v́ ng̣i bút của anh – điều mà anh gọi là "giấy bút lầm than." Đối với chế độ miền Nam trước 1975, thái độ cầm bút của các nhà văn, nhà báo là một thái độ dấn thân, nhập cuộc. Sau 1975, người cầm bút chỉ cần là người viết như một người tử tế đă đủ là một vinh dự cá nhân rồi.
Mặc dầu biết tiếng anh khá lâu, nhưng phải đợi một cơ duyên là có một tập tài liệu về báo Sóng Thần được anh đồng ư cho nhà Nam Sơn trước đây in lại. Tập tài liệu này nói về Phong trào Nhân dân Chống Tham Nhũng của Lm Trần Hữu Thanh, rồi Ngày Kư Giả Đi Ăn Mày và Ngày Báo chí thọ nạn, đặc biệt là vụ Sóng Thần ra ṭa. Tập tài liệu quư báu với đầy đủ một số h́nh ảnh, tên tuổi do chính anh và những người trong nhóm tờ báo Sóng Thần ghi lại như sau: Uyên Thao – Lê Văn Thiệp (tức Lê Thiệp) soạn thảo với sự cộng tác của Giáo sư Đặng Thị Tám, nhà văn Trùng Dương, kư giả Trần Phong Vũ soạn thảo trước 1975. Khi Nam Sơn in lại xong từ ấn bản chính, tôi gửi đến anh như một món quà quư giá. Chắc là anh phải thích lắm v́ t́m lại được đứa con tinh thần của ḿnh. Nhưng vẫn chưa có cơ hội được gặp anh. Từ đó, mối liên lạc cứ thế mà thêm chặt chẽ. Lần đầu tiên được gặp anh cách đây 6 năm trong buổi họp mặt của nhóm anh em Đàn Chim Việt tổ chức. Anh là khách mời đặc biệt của DCVOnline.net từ Washington sang, cùng với Bùi Tín, Vũ Thư Hiên từ Pháp và một số anh em trẻ từ Mỹ, từ Đông Âu sang. Anh xuất hiện trong các buổi họp mặt khá mờ nhạt, ít nói, ít phát biểu bên cạnh những khuôn mặt trổi bật như các anh Bùi Tín, Vũ Thư Hiên.
Quả thực, anh không phải là mẫu người của đám
đông, của những xuất hiện công khai. Có lẽ cái xa hoa duy nhất của Uyên Thao là ngồi với bạn bè đấu láo, ph́ phèo hút thuốc lá ba số 555. V́ thế khi sang Mỹ ở nhà anh Phạm Bá Cát th́ thấy trên bàn khách anh Cát đă biết ư mua vài ba gói thuốc lá ba số 555 để dành cho anh. Đăi khách hôm ấy, chủ nhà cho uống trà tầu và ăn vài cái bánh rán. Vậy mà nhớ lại không khí tọa đàm hôm ấy nổ ran từ việc này sang việc khác. Hôm ấy chủ yếu là gặp lại bạn bè, nhưng chính là đ́ t́m lại chính mỗi người qua những câu chuyện quá khứ đă một thời làm nên họ.
Theo như lời Uyên Thao kể lại th́ anh học tại các trường Thăng Long Hà Nội nơi có một số lănh đạo cộng sản giảng dạy như Vơ Nguyên Giáp. Anh cũng theo học ở trường Văn Lang mà hiệu trưởng là giáo sư Ngô Duy Cầu, một giáo sư toán dạy nổi tiếng ở miền Nam thập niên 1955-60. Các trường tư ở Hà Nội lúc bấy giờ vẫn c̣n giảng dạy theo chương tŕnh Pháp. Những nhắc nhở này gợi nhớ lại thời niên thiếu của mỗi người. Chẳng hạn như đạp xe đạp trên con đường Cổ Ngư – một thứ con đường t́nh như con đường Duy Tân Sài G̣n thuở nào. Hà Nội c̣n có những toa xe điện tiêu biểu cho một thành phố thuộc địa cách đây hơn một thế kỷ. Những kỷ niệm chung như thế giúp người ta gần nhau hơn. Năm 1953, anh đỗ tú tài một xong th́ quyết định thôi học. Tại sao lại bỏ học ngang xương như thế? B́nh thường, một học sinh đỗ tú tài hoặc sẽ chọn con đường tiếp tục học tú tài hai để rồi học tiếp lên đại học. Nếu không th́ cũng sẽ đi sĩ quan theo con đường binh nghiệp như một số thanh niên thời bấy giờ. Uyên Thao đă không chọn lựa hai con đường đó như mọi thanh niên khác đă làm. Anh chọn lựa một con đường cho riêng anh, theo cách lư giải của riêng anh. Nhưng anh cũng nhắc đến một trường hợp khác chẳng may mắn ǵ. Đó là trường hợp Trung úy Kiều Duy Vĩnh chỉ hơn Uyên Thao hai tuổi khi chọn lựa ở lại miền Bắc. Sau 1954, thay v́ di cư vào Nam như nhiều sĩ quan quân đội quốc gia khác. Kiều Duy Vĩnh v́ lư do nào đó không biết đă ở lại Hà Nội và đă bị bắt tù lên trại Cổng Trời. Chính ở nơi đây, bị đầy lên Cổng Trời – nơi sinh ra để chết, theo một lối nói của Tạ Duy Anh, Kiều Duy Vĩnh c̣n sống sót trở về viết lại. Theo anh Uyên Thao, Kiều Duy Vĩnh cả đời chỉ cần viết hai bài đủ nổi tiếng một thời về trại Cổng Trời. Bài thứ nhất mang tên “Cuộc tuyệt thực ở trại Cổng Trời” đăng tải trên tờ Thế Kỷ 21, số 98, tháng sáu 1997 và bài thứ hai: “Đức thánh Tử v́ đạo thứ hai mà tôi được gặp”, số 100 Thế kỷ 21, tháng 8, 1997 lúc Phạm Phú Minh làm Chủ bút. Theo lời ṭa soạn, bản viết chỉ để tên tắt K. Vĩnh và viết bằng bút mực lem nhem, không dễ đọc. Mặc dầu vậy, đây là hai bài viết “động trời”, đọc xong đến lạnh gáy về cái độ tàn bạo của chế độ cộng sản. Trại Cổng Trời qua ng̣i bút của Kiều Duy Vĩnh trở thành một bản án về sự tàn bạo tiêu biểu nhất của chế độ XHCN, nơi giam cầm những người tù như Nguyễn Hữu Đang, Nguyễn Chí Thiện, tu sĩ Lâm Đ́nh Túy (người mà Kiều Duy Vĩnh gọi là Đức Thánh tử đạo). Xin được trích dẫn một vài đoạn biết đâu may ra có thể “làm gương” cho những lănh đạo tôn giáo nào c̣n vẫn tin tưởng ngây thơ vào cộng sản.(1) Tôi đọc Kiều Duy Vĩnh và xúc động khôn cùng về những ǵ xảy ra trên trại tù Cổng Trời ngày xưa, gợi nhớ đến người Anh Cả của tôi cũng từng bị giam trên Cổng Trời. Tôi xót xa và h́nh dung ra những ǵ anh tôi từng phải chịu đựng: đói khát và rét và gông cùm. Và những ǵ đang xảy ra cho TGM Ngô Quang Kiệt với cùng thứ ngôn ngữ mạ lỵ, bôi bẩn của cán bộ trên Cổng Trời. Tôi phải tự dằn ḷng để không dùng thứ ngôn ngữ “bất xứng” của cán bộ Cự và nghĩ tới các tu sĩ lănh đạo cao cấp của Thiên Chúa giáo như Hồng Y Mẫn, Tổng Giám mục Thể và Tổng Giám mục Nhơn. Mời mọi người đọc để ra một phút đễ suy nghĩ về những điều tên cán bộ Cự phát biểu. Cán bộ Cự tiêu biểu cho những tên lănh đạo thành phố Hà Nội ngày hôm nay đối với TGM Ngô Quang Kiệt. Phần anh Uyên Thao, sự chọn lựa của anh thật hiếm người đă làm. Do ngay từ khi lúc 18 tuổi đầu, anh đă cầm bút viết cho tờ Cải Tạo. Tờ Cải Tạo là một tờ báo chuyên về văn học và chính trị, giới thiệu văn học cổ điển Pháp. Uyên Thao coi đây như giai đoạn vỡ ḷng của nghiệp cầm bút. Nhưng cũng không thiếu say mê và hứng khởi mà sau này anh đành cay đắng viết bài “Giấy bút lầm than”. Người viết lấy tựa đề này làm chủ đề cho bài viết này. Anh cộng tác bằng cách dịch sách báo Pháp và viết b́nh luận về Văn Học Pháp. Anh coi công việc này chỉ là chuyển tải có tính cách trường ốc những ǵ đă đọc được của Pháp mà thôi. Rồi do mối quan hệ quen biết với văn chương, anh quen biết một vài người đàn anh trong giới văn học chính trị như Trần văn Ân, Nguyễn Đức Quỳnh trên tờ Đời Mới. Anh đă vào Nam (do ảnh hưởng của những người trên chăng?) và anh đă gia nhập quân đội Cao Đài của tướng Tŕnh Minh Thế với cấp bậc như thiếu úy. Một quyết định quan trọng như thế liên quan đến số phận đời người, số phận tuổi trẻ, anh b́nh thản cho là quyết định của một đứa con nít, “Có ǵ đâu”. Anh giải thích về quyết định gia nhập quân đội Cao Đài chỉ v́ một lẽ đơn giản là không muốn bị bắt đi lính cho Tây và cũng không muốn đi theo cộng sản. Đă có bao nhiêu người tuổi trẻ chọn con đường của Uyên Thao? Tôi không chắc có được bao nhiêu người! Hiếm hoi có những người như Đinh Thạch Bích hay lớn tuổi hơn như Trần Văn Ân, Nhị Lang, v.v… Anh trực thuộc Trung Đoàn 60 của Cao Đài ở miền Đông. Hỏi anh về giai đoạn làm sĩ quan trong quân đội Cao Đài, anh rất kiệm lời như thể không có ǵ đáng nói cả. Anh kể lại một cách b́nh thản về đời sống quân ngũ mà từ việc ăn uống thiếu thốn, lương bổng kể như không có – tiền lương lính cùng lắm đủ để ph́ phèo thuốc lá, uống vài ly cà phê. Xem ra anh chọn lựa Cao Đài một cách hầu như một xung động, như một bất đắc dĩ v́ không có chọn lựa nào khác. Có vẻ như anh cũng không thiết thân ǵ lắm với công việc của môt người lính tác chiến ở thế lưỡng đầu thọ địch với Pháp, với Quốc Gia thời Bảo Đại và với cả Việt Minh. Hỏi thêm các chi tiết về con người tướng Tŕnh Minh Thế, về tổ chức quân đội, về tinh thần binh đội Cao Đài, về trang bị vơ khí, về các trận đánh, về mối liên hệ giữa binh đội Cao Đài của tướng Thế và Ṭa thánh Tây Ninh, v.v., anh thường kiệm lời, trả lời nhát gừng bằng đôi ba câu: -- Nói chung quân đội ấy có kỷ luật, có tổ chức, nhất là có cái t́nh, lương bổng th́ có ǵ đâu. -- Về tướng Thế th́ anh cho biết anh chỉ là một sĩ quan quèn, xa mặt trời, lâu lâu gặp tướng Thế có biết ǵ mà nói. Anh nhận xét là binh lính phải quư mến tướng Thế lắm nên mới quen gọi là anh Tư. -- Về ông Nhị Lang th́ anh Uyên Thao có cơ hội gặp gỡ nhiều hơn v́ đă có dịp ngồi nói chuyên với Nhị Lang. Anh nhận xét Nhị Lang là người ghét Tây. Nhị Lang cũng là người đàng hoàng, luôn nói sự thật, được tướng Tŕnh Minh Thế tin dùng. V́ thế cuốn sách viết về Tŕnh Minh Thế của ông Nhị Lang là đáng tin cẩn.(*) -- Có một người trẻ tuổi, cỡ 20 tuổi, cũng gia nhập Cao Đài thời đó là ông Đinh Thạch Bích (sau này là luật sư Đinh Thạch Bích cũng đứng tham gia biện hộ cho tờ Sóng Thần). Trong phần tiểu sử của luật sư Đinh Thạch Bích có đôi chỗ “cường điệu”. Đinh Thạch Bích sinh 14/8/1932 tại Ninh B́nh, năm 1951 th́ vào miền Nam. Anh Uyên Thao muốn cải chính một vài điều như Đinh Thạch Bích là người vấn kế cho Nhị Lang và tướng Thế đưa ra đề nghị truất phế Bảo Đại. Anh nhận xét: Ở tuổi đó, độ 20 tuổi, Đinh Thạch Bích c̣n là loại “măng sữa” làm sao có đủ uy tín để đóng vai cố vấn. Trong phần tiểu sử của luật sư Đinh Thạch Bích có ghi như sau: Tham dự việc thành lập chiến khu Quốc Gia Kháng Chiến với tướng Tŕnh Minh Thế. Khi đó ông mới vừa 19 tuổi. -- Về cái chết của tướng Tŕnh Minh Thế(*). Uyên Thao cho rằng không dễ để biết hết những âm mưu bên trong. Nhiều điều chỉ là những lời đồn. Nhưng mặc dầu không nói thẳng ra, Uyên Thao xem ra không ưa chế độ Đệ Nhất Cộng Ḥa và luôn ở thế tránh ra xa. Bằng chứng là sau khi tướng Tŕnh Minh Thế bị thảm sát th́ có một số lớn binh sĩ Cao Đài gia nhập quân đội Quốc Gia. Một số nhỏ quay lại núi Bà Đen, hoặc trốn sang Cam Pu Chia và một số rất nhỏ chọn ở lại Sài G̣n. Họ chọn sống lang bang ở Sài G̣n. Uyên Thao lại một lần nữa chọn nằm trong số ít ỏi những người này! Phải chăng, anh là người luôn luôn đứng về thế đối lập với cái ǵ chính thức – một thái độ của một số người trí thức thiên tả? Và cũng như thế, sau này anh làm Chủ nhiệm tờ Sóng Thần, gây chống đối với chính quyền của TT Nguyễn Văn Thiệu về luật báo chí với vụ án lịch sử 31/10/1974, Ngày Công Lư và báo chí thọ nạn. Uyên Thao lại ở trong số ấy. Tôi gọi đó là cách chọn lựa “rất Uyên Thao”. Chọn lựa của Uyên Thao. thường khác người theo cách suy nghĩ của anh. Nó gần như ngược ḍng, không đi theo số đông bất kể những bất lợi xảy đến cho những chọn lựa này. Anh nói: “C̣n tôi, tôi chọn lựa tan hàng, ră đám, sống tự do.” Sống tự do thật ra chỉ là chọn lựa sống lang bang ở Sài G̣n và anh đă t́m một chỗ trú ẩn trong các ngôi chùa như một chỗ “nương nhờ cửa Phật” đối với các vị sư cho anh tá túc. Nhưng đối với anh có thể là một thứ “tỵ nạn chính trị”, hay một thứ Chờ Thời tương đối an toàn. Trong nhiều t́nh h́nh chính trị khác nhau, trong nhiều năm tháng, từ năm 1956 khi rời bỏ Cao Đài, anh thường t́m chỗ trú ẩn trong chùa. Trước 1963 để trốn tránh chế độ Đệ nhất Cộng Ḥa, anh cũng vào ở trong chùa. Sau 1963 đi tù được thả về lại anh cũng vào chùa. Sau 1975, không nhà không cửa khi đi học tập về, nhà chùa một lần nữa lại là chỗ để anh nương tựa. Anh luôn luôn sống nhờ vào tấm ḷng nhân hậu của một số tăng sĩ Phật giáo. Anh nói đùa: “Tôi ở dưới trướng các vị sư.” Và điều căn bản là các vị sư đều quư mến con người Uyên Thao và tận t́nh giúp đỡ. Điều đó đối với tôi rất là tự nhiên và không lấy ǵ làm lạ. Ai đă gặp Uyên Thao, ai đă có cơ hội nói chuyện với anh ấy rồi th́ dễ bị cái t́nh cảm quư mến anh ấy chi phối. Nơi anh toát ra một cái chất thiện, một sự trung thực trong một thứ ngôn ngữ ngắn gọn, hà tiện lời làm cho người đối diện tin tưởng. Nó giống như một cô con gái nhà lành mà từ phong cách, lời nói, cử chỉ, ngôn ngữ toát ra sự tinh tuyền, không tỳ vết. Sự trung thực và tấm ḷng qua thân xác hiển lộ mà không cần một lời biện bạch. Sự trung thực nơi Uyên Thao như thể là bản tính con người của anh. Uyên Thao lộ ra một nhân cách làm cho người tiếp xúc với anh tin những điều anh nói mà không cần anh phải dài ḍng thuyết phục. Thời gian “nằm chùa đợi thời”, anh đánh cờ tướng với các vị sư. Anh tự hào là anh đánh cờ tướng từ Sài G̣n ra Huế, xuống Cà Mâu “không có đối thủ”. Đánh là chấp xe, chấp pháo đối thủ tùy trường hợp. Những vị sư mà anh quư mến nhất là sư Đức Tuệ (sư thúc của TT. Thích Tâm Châu) rồi các vị sư khác như Đức Nhuận, Thích Thiện Hoa và Thích Tâm Châu. Đă có lần thày Tâm Châu nhận xét về cách đánh cờ của Uyên Thao và nói đùa: “May là chú không ở trong quân đội, v́ nếu thế chú trở thành tên sát thủ.” Nói đánh cờ chỉ là một thời gian chờ thời. Phần lớn thời giờ c̣n lại anh đọc sách, học hỏi thêm. Những bài viết của anh sau này, dù chỉ là một lời giới thiệu một cuốn sách cho thấy anh trích dẫn khá nhiều các tác giả ngoại quốc. Kiến thức của anh cho thấy đọc nhiều, rộng răi, quảng bá. Cộng thêm lối hành văn khá chải chuốt, mượt mà, có lửa, dụng ư thâm thúy, có nhiều khi phải t́m đọc ư nghĩa giữa hai hàng chữ với chiều sâu của suy tưởng. Văn viết của anh v́ thế khác hẳn với lối nói chuyện đơn chất, đơn điệu của anh. Nh́n lại mối liên hệ của anh với các vị sư trong chùa cho thấy có điều đặc biệt. T́nh thày tṛ, t́nh của một người chân tu với kẻ ngoài đời, lang bạt kỳ hồ có duyên gặp gỡ, hiểu nhau trong chiều hướng chia xẻ có lúc sẽ sinh hoa kết trái. Mối giao duyên đó gợi nhớ cho tôi câu chuyện “Đôi Bạn Chân T́nh” của nhà văn Đức Hermann Hesse do Vũ Đ́nh Lưu dịch. Nó miêu tả một kẻ chân tu và gă lang bạt ngoài đời đến một lúc nào đó – với hai con đường đi khác nhau – một khổ hạnh trong sự chiêm nghiệm và một phóng lăng giang hồ vào một lúc nào đó hiểu được chân lư ở đời, hiểu thế nào là đau khổ và hạnh phúc. Và nhất là họ hiểu nhau. Họ trở thành Đôi bạn mặc dầu hành tŕnh đi vào đời mỗi người một nẻo đi khác nhau. Anh kể chuyện khi ở chùa, nhà sư Đức Tuệ ra lệnh cho nhà bếp mua thịt cá cho các chú ăn uống như ngoài đời, v́ chúng nó có đi tu đâu. Nhưng khi được tin đệ tử ruột của nhà sư về thăm – sư Tuệ Hải – ông vội nói nhà bếp đừng mua thịt cá ǵ hết, bởi v́ “thằng” Hải nó lên, nó rất nghiêm khắc, biết được nó sẽ la lối. Thật là đẹp. Chúng tôi cùng cười về thái độ của thầy Đức Tuệ. Cũng chính v́ thế sau 1963 khi vừa ở tù ra, Uyên Thao lại ghé tạm trú nhà chùa. Sư Độ Lượng đă vét quỹ công quả trong thùng được 1.200.000 đồng đưa cả cho Uyên Thao muốn làm ǵ th́ làm. Nhà sư Đức Nhuận góp ư là nên để anh Uyên Thao viết lại cuộc đấu tranh của Phật giáo. Anh Uyên Thao đă nhận lời và thế là cuốn sách được ra đời với lời đề tựa của TT. Thích Tâm Châu. Cuốn sách được in xong nhờ số tiền 1.200.000 của các thày cho, sau đó sách được giao cho các Phật tử mang đi bán. Phần Uyên Thao kể như công việc của anh đă hoàn tất và không c̣n biết điều ǵ xảy ra tiếp theo nữa. Rất mong là có ai đó c̣n giữ được cuốn sách này th́ quư hóa biết bao nhiêu như một tài liệu lịch sử! Và cuốn sách đó cần được in lại. Cũng vậy mong là cuốn sách của anh viết về một số nhà văn nữ trước 1975 chóng được in lại như lời hứa đứng ra in lại của nhà văn nữ Nguyễn Thị Thanh B́nh. Cũng rất là “Uyên Thao”, anh là người trách nhiệm nhà xuất bản Tiếng Quê Hương nay đă xuất bản gần tới con số 100 đầu sách của các tác giả khác. Nhưng sách của Uyên Thao th́ để người khác lo!
Nhà văn Uyên Thao nhận xét về hai vị sư tiêu biểu nhất của miền Nam: Thích Tâm Châu và Thích Trí Quang
Nhân tiện nói về mối liên hệ giữa các vị sư và nhà văn Uyên Thao, anh có dịp đưa ra một số nhận xét vắn tắt khá trung thực về hai vị sư lănh đạo thời 1963 như sau: - Ông Trí Quang là người có nhiều tham vọng, tham vọng ấy đă đẩy ông đi rất xa. Người ta có cảm tưởng ông chỉ nghĩ đến bản thân ḿnh, biết lợi dụng công việc, hoàn cảnh cho riêng ḿnh. Uyên Thao nhắc lại chỉ một sự việc nhỏ sau đây thôi làm anh thất vọng. Và chỉ một sự việc nhỏ nhoi này làm anh mất tất cả sự kính trọng đáng nhẽ phải có đối với nhà sư này. Anh cũng nh́n nhận có nhiều người tôn sùng ông Trí Quang như trường hợp “thằng” Lư Đại Nguyên. Lư Đại Nguyên coi ông Trí Quang như một thần tượng, một bậc thầy không cần bàn căi nữa. Nhưng đó là dựa trên những mối liên hệ t́nh cảm giữa hai bên. Anh Uyên Thao kể lại trước 1963, đang ở đài phát thanh ở ngoài Huế về th́ bị bắt không có lư do ǵ cả. V́ thế anh không có cơ hội theo dơi những biến động trước 1963 cũng như phong trào tranh đấu của Phật giáo. Tôi hỏi tại sao anh bị chính quyền bắt? Anh trả lời dấm dẳng: “Tuyền những chuyện vớ vẩn. Giam vài tháng trong đó có cả Trần Quang Thuận, Vũ Tài Lục, Lư Đại Nguyên, Hư Chu (hoạt động cho cộng sản), v.v… th́ đảo chánh. Sau đó, Thủy quân lục chiến vào khám, dùng súng bắn vỡ ổ khóa cửa nhà tù để thả tất cả.” Anh được phóng thích. Khi mới ở tù ra, sau 1963, anh có dịp đến chùa Xá Lợi. Lần đầu tiên, anh được nh́n thấy ông Trí Quang xuất hiện. Nh́n thấy ông Trí Quang đứng trên khán đài mà ở dưới có hàng ngàn Phật tử đang đứng nghe, trong đó có Uyên Thao. Anh nh́n thấy ông Trí Quang chắp tay sau đít, mặt lạnh như tiền, mắt th́ ngước lên nh́n trời như không thèm để ư ǵ đến đám đông đang đứng ở phía dưới chờ đợi để được nghe ông nói. Anh nhận thấy con người đó không ích lợi ǵ cho đại cuộc: “Tôi thấy con người đó không được,” Uyên Thao chỉ nói tóm tắt như thế. Đó là những nhận xét trực cảm nhậy bén bắt được do cảm nghiệm mà không cắt nghĩa được. Anh nói thêm, “H́nh ảnh ấy cứ ám ảnh tôi măi. Con người ấy không thể làm nên chuyện lớn tốt đẹp được.” Sau này, để lên án nhóm Phật giáo Ấn Quang, anh Uyên Thao đă viết bài "Con ngựa gỗ Ấn Quang" (Trích lại câu chuyện Con ngựa gỗ thành Troie – Le cheval de Troie – đưa đến tai họa mất thành Troie). Bài viết này phải chăng bắt đầu từ cái cảm nhận của anh lúc lần đầu tiên gặp ông Trí Quang? - Về nhà sư Tâm Châu: Ông thày Tâm Châu, theo Uyên Thao trái lại có thể gần gũi hơn, “người hơn”, thực tế hơn, biết điều hơn, hiểu thấu công việc mà không có tham vọng nên không cực đoan. Đó là mẫu người lănh đạo tốt, mặc dầu về bản thân có những giới hạn. Chính v́ hai người có những quan điểm nh́n, tính t́nh khác biệt và hành động khác nhau như thế nên đi đến chỗ bất đồng, những tranh chấp không tránh được đưa đến chia rẽ thành hai khối Giáo Hội sau này.
Uyên Thao nhà báo đấu tranh Cái nghiệp dĩ của anh Uyên Thao, chính là làm báo dấn thân. Đó là Giấy bút lầm than đă làm nên cuộc đời anh. Từ tờ Cải Tạo khi ở miền Bắc, rồi tờ Mùa Lúa Mới (Đỗ Tấn làm tổng thư kư ṭa soạn) đến các tờ Dân Chủ, báo Sống của Chu Tử đến Sóng Thần. Anh đă cộng tác và viết cho nhiều báo rồi làm đài phát thanh. Cũng chính v́ thế, anh biết nhiều chuyện trong làng báo. Và điểm kết thúc nghiệp báo là khi anh làm chủ nhiệm tờ Sóng Thần vào đầu thập niên 1970. Khi làm tờ Dân Chủ th́ anh nhớ lại xảy ra câu chuyện “Ăn chè nhà Bè “của nhạc sĩ Phạm Duy. Anh kể là ngay sáng hôm sau, bà Thái Hằng đă đến ṭa soạn yêu cầu: “Xin các anh đừng đăng chuyện gia đ́nh của tôi.” Thật đúng là mẫu mực người phụ nữ VN. Tuy nhiên câu chuyện vẫn đổ bể lớn không bịt miệng được thiên hạ và cái scandale Phạm Duy trở thành giai thoại “ăn chè nhà Bè”. Khi viết cho tờ Mùa Lúa Mới ở miền Trung có Vơ Phiến cộng tác. Anh Uyên Thao cho biết lúc bấy giờ, Vơ Phiến chưa nổi danh như khi ông cộng tác với tờ Bách Khoa sau này. Vơ Phiến với “Chữ T́nh” được kể là hay lắm. Văn Vơ Phiến tỉ mỉ, chi ly từng chi tiết một, nhưng không rườm rà mà súc tích, đào sâu, hấp dẫn. Nó khác với lối viết của Mai Thảo bay bướm mà có phần hời hợt. Anh nói thêm, Mai Thảo có thể dễ dăi quá với ḿnh nên viết trở thành nhạt, nội dung không có. Anh gọi Mai Thảo, Vũ Khắc Khoan là thứ văn chương ưỡn ẹo c̣n nhà văn Túy Hồng ngược lại là ưỡn ẹo văn chương. Nhưng về lúc cuối đời, Mai Thảo viết xuất thần trong: “Ta thấy h́nh Ta những miếu đền”. Khi kể về chuyện di cư của Kiều Chinh – Không biết bằng cách nào, câu chuyện đàm đạo giữa chúng tôi lại dẫn đến cuộc di cư từ miền Bắc vào miền Nam, trong đó có câu chuyện thật đặc biệt về Kiều Chinh. Phần tôi, chỉ t́nh cờ gặp nữ nghệ sĩ điện ảnh Kiều Chinh tại nhà một nhạc sĩ trong một bữa phở buổi trưa năm 2010. Tôi c̣n nhớ khi viết về cuộc di cư, anh Nguyễn Duy Chính có gửi tặng cuốn: “50 năm Bắc Kỳ di cư, 1954-2004”, trong đó Kiều Chinh có viết về cuộc di cư của bà. (Bài này bà đă phát biểu trong dịp được trao giải thưởng Emmy Award tại Hàn Lâm viện khoa Học Truyền H́nh Hoa Kỳ với nhan đề, “Kieu Chinh, a Journey Home, 1996”. Câu chuyện của Kiều Chinh là một bi kịch và đầy bất ngờ của cuộc di cư 1954. Xin ghi lại lời của KC: “Là con út trong ba chị em, tôi được Bố thương nhất. Suốt thời niên thiếu, tôi chỉ biết có Bố. Bố tôi, ông Nguyễn Cửu, một Viên chức tài chánh Quốc Gia, Hà Nội, ngay khi cuộc di cư bắt đầu vào tháng tám, 1954, đă quyết định vào Nam. Bố sửa soạn cho chính ḿnh và mỗi đứa con một túi vải đeo vai, gồm giấy tờ, thuốc men khẩn cấp, lương thực khô… Đêm trước ngày ra đi, anh tôi bỏ nhà trốn ra khu theo phong trào thanh niên cứu quốc. Anh Lân là con trai duy nhất của Bố, năm đó mới 20 tuổi. Sáng hôm sau, chỉ c̣n hai bố con ra phi trường Bạch Mai, Hà Nội. Hàng ngàn người già trẻ lớn bé nằm ngồi la liệt dưới nắng cháy, chờ đợi để được lên máy bay di cư vào Nam. Măi tới cuối ngày mới tới lượt bố con tôi. Bố đẩy tôi lên máy bay rồi bất ngờ nói “Con vào Nam trước, Bố ở lại t́m anh Lân rồi sẽ vào sau”. Tôi la khóc cố nhào ra với Bố, nhưng bị đám đông xô lấn đẩy lui. Cửa máy bay xập xuống. Đó là lần cuối được nh́n thấy Bố”. (Trích bài viết của Kiều Chinh, 50 năm di cư tị nạn, trang 81-82) Kịch bản đau thương của Kiều Chinh không dừng lại ở đó. Sau này, có dịp sang Pháp dự đại hội điện ảnh thế giới, gặp lại chị Tĩnh, người chị ruột sống ở Pháp, Kiều Chinh mới được biết “Cả bố và anh tôi đều bị cầm tù ở miền Bắc nhiều năm không xét xử. Và sau 50 năm di cư: “Bố tôi đă chết, anh tôi đă chết. Nhiều người di cư thời 50 năm trước đă ra đi vĩnh viễn. Thế hệ tôi cũng sắp ra đi. Xin thắp một nén nhang cho những người quá cố”. (Trích KC, Ibid) Tuy nhiên, có thể bà Kiều Chinh đă không thể biết sự thực đời sống của anh và Bố như thế nào ở miền Bắc. Ở đây, xin ghi lại trung thực đầy đủ những điều mà nhà báo Uyên Thao tiết lộ nhằm mục đích cho thấy thêm một lần nữa sự tàn bạo của chế độ cộng sản như thế nào. Theo anh Uyên Thao kể lại th́ “thằng” Quốc Văn có ra Bắc gặp Ngọc Giao và Ngọc Giao kể lại th́ ông già Kiều Chinh sau ngày ra tù sống khốn khổ, vô nghề nghiệp, bị bỏ rơi đến phải đi ăn mày. Đây là một câu chuyện thương tâm có thật v́ ai nên nỗi! Bố Kiều Chinh và người anh ruột bị đầy đọa nhiều năm tù rồi sống lang bang như thế ở ngoài miền Bắc trong khi Kiều Chinh ở miền Nam, coi như mồ côi cả cha lẫn mẹ, lại có đủ các cơ hội trở thành một diễn viên điện ảnh xuất sắc nhất miền Nam thời bấy giờ. Và tôi tự hỏi phải chăng những vai điện ảnh Kiều Chinh đóng là cớ sự đưa đến tù đầy của anh và bố? Anh Uyên Thao có yêu cầu Quốc Văn viết lại chuyện này cũng như số phận một số nhân vật như Trương Tửu ở miền Bắc, “nhưng nó cứ lần lữa 10 năm chưa viết ǵ cả”.
Những mối giao t́nh giữa Uyên Thao và chủ nhiệm Nguyễn Quang Lăm và tờ báo Xây Dựng.
Lm Lăm tướng cao lớn, nhưng gầy, mặt rỗ hoa cà, trán nhô và miệng rộng quá khổ. Sau khi rời chức vụ Hiệu trưởng trường Nguyễn Bá Ṭng, ông ra đứng chủ nhiệm và chủ bút tờ báo Xây Dựng. Ông viết bài dưới bút hiệu Thiên Hổ. Tờ Xây Dựng cũng là nơi mà nhà văn Duyên Anh bắt đầu sự nghiệp viết báo lấy bút hiệu Thương Sinh. Theo anh Uyên Thao, anh không có mấy thiện cảm với Thương Sinh trong cung cách viết phóng sự. Nó có phần “ma giáo” để làm tiền các nhân vật có tai tiếng. Nó lợi dụng ng̣i bút. Sau này, khi làm chủ nhiệm báo Sóng Thần, anh đă đuổi mấy "thằng" kư giả hù người ta lấy tiền. Về những phóng viên làm tiền các ông Tỉnh trưởng cũng được ghi lại trong bài viết của Nguyễn Mộng Giác “Sống và viết tại Hải ngoại”, 1998, đăng lại trên Diễn Đàn Thế kỷ như sau: “Trước khi vượt biên, tôi rất lơ mơ về nghề báo, cũng không thân thiết và xin thú thực, không mấy cảm t́nh với các kư giả. Có thể tôi không may mắn gặp được những kư giả chân chính và uyên bác. Tôi bị định kiến v́ hồi c̣n dạy học ở Qui Nhơn, lâu lâu lại gặp những kư giả một tờ nhật báo nổi tiếng ở Sài G̣n ra thu tiền hụi mấy ông tỉnh trưởng, quận trưởng, sau một bài báo thuộc loại điều tra phóng sự hứa hẹn nhiều khám phá động trời và sẽ đăng làm nhiều kỳ”. Nhưng riêng với Lm Lăm, anh Uyên Thao quư mến cái tính xuề x̣a và “tếu”, nhất là không chấp nhất, không thù vặt và có ḷng của vị linh mục này nghĩ tới công việc chung. Ngồi đâu là Lm Lăm cũng có cái điếu cầy để hút thuốc lào với thái độ ngất ngưởng rất “nhà quê Bùi Chu”. Anh nói mà không giấu được cảm động kể lại rằng khi thấy anh cứ hùng hục làm báo, suốt ngày ngồi ở ṭa soạn, Lm Lăm trách nhẹ: “Thứ bảy, chủ nhật, mày phải dành th́ giờ đưa vợ con đi chơi chứ. Không có xe, lấy xe của tao.” Có lần Uyên Thao đùa hỏi cắc cớ, “cha không đi nhậu làm sao làm báo?” Ông Lăm cười khà khà, nhe hàm răng rộng hỏi ngược lại, “tao không đi nhậu nhẹt th́ làm sao biết chúng mày tán gái ra sao để viết báo?” Sau này, TT Nguyễn Văn Thiệu bắt đóng kư quỹ 20 triệu mới cho ra báo. Đối với các tờ như Thần Chung của kư giả Nam Đ́nh th́ nhằm nḥ ǵ. Nhưng báo Xây Dựng của ông Lăm nghèo không đóng nổi đành đóng cửa. Thế là Thiên Hổ, Trần Tấn Quốc, Ngọa Long về cộng tác với Sóng Thần. Một giai thoại khác là tướng Nguyễn Cao Kỳ nhờ Lm Lăm giới thiệu một nhân vật Thiên Chúa giáo tham gia nội các. Lm Lăm giới thiệu một người quen biết từ hồi c̣n du học ở bên Tây, kỹ sư Vơ Long Triều, người miền Nam, không dính dáng đến chế độ Đệ nhất Cộng ḥa. Thế là Vơ Long Triều bèn ôm gà chọi làm lễ ra mắt đứng chờ đợi để được diện kiến Nguyễn Cao Kỳ. Trong Hồi kư của ông, Vơ Long Triều đă viết khác hẳn. Lm Lăm c̣n kể những chuyện “vượt thẩm quyền giáo hội” khi biết được những đôi trai gái khác đạo muốn lấy nhau. Thay v́ bắt học đạo, rửa tội, cha làm lễ đám cưới cho họ. Uyên Thao nói: “Tôi chịu cái tính của Thiên Hổ.” Ông nói: “Mày thấy không, những ông cha khác từ chối làm đám cưới. Phần tao, tao làm hết, v́ chúng nó yêu nhau.” Anh Uyên Thao nhắc nhớ lại kỷ niệm lần chót gặp Nguyễn Quang Lăm vào ngày 27, 28 tháng Tư ǵ đó. Uyên Thao đến thăm ông Lăm, ông buồn rầu hỏi: “Mày không đi à?” Sau đó, Uyên Thao thấy Lm Lăm ôm mặt khóc. Ông Lăm là người lúc nào cũng cười khà khà bất cứ trong t́nh cảnh nào. Lần đầu tiên trong đời, Uyên Thao thấy một ông linh mục biết khóc. Khóc v́ biết miền Nam sẽ không c̣n như trước nữa.
Câu chuyện tờ Chính Luận với bác sĩ Đặng Văn Sung-Thái Lân và câu chuyện bà Ba
Góp mặt trong buổi trà đàm này quy tụ nhiều người, trong đó có anh chủ nhà Phạm Bá Cát, cựu giám đốc đài phát thanh ở Sài g̣n, anh Hồng Dương, cựu kư giả báo Chính Luận, anh Trần Phong Vũ, chủ nhiệm nguyệt san Diễn đàn Giáo dân, anh Uyên Thao, chủ trương tủ sách Tiếng Quê Hương và tôi. Buổi trà đàm rất náo động, vui vẻ, nhảy từ vấn đề này sang vấn đề kia, nhưng đều tập trung vào chuyện làm báo ở Sài G̣n. Trước hết, chúng tôi xoay quanh cái chết của kư giả Từ Chung, báo Chính Luận vào cuối năm 1965. Chính Luận vốn được coi là tờ báo của CIA tài trợ. Đấy là dư luận, đúng hay sai nay chỉ có ḿnh kư giả Thái Lân, nguyên là Tổng Thư Kư Chính Luận biết được. Kư giả Từ Chung, báo Chính Luận và Chu Tử, báo Sống là đích nhắm, là những người cộng sản muốn trừ khử. Trong hai người, chẳng may Từ Chung bị bắn chết. Chu Tử, chủ nhiệm báo Sống chỉ bị thương. Cho đến nay, không có tài liệu điều tra nào về phía chính quyền Quốc Gia để tham khảo. Chỉ có tài liệu phía cộng sản được viết trong “Trui rèn trong lửa đỏ” thừa nhận vụ ám sát này cũng như vụ đặt bom nổ ṭa soạn báo Chính Luận. Theo sách “Trui rèn trong lửa đỏ”, trang 111, tháng 9-1969 khi Hồ Chí Minh qua đời, Chính Luận nhân dịp đó có viết bài “bôi xấu” Hồ Chí Minh. Thành đoàn Cộng sản cử hai tên Ba Gia và Ba Trung đến ṭa soạn Chính Luận trên đường Lê Lai để một chiếc cặp da trên quầy báo trong đó có ḿn gài sẵn. Ṭa soạn của Chính Luận bị hư hại nặng. Kư giả Hồng Dương báo Chính Luận chỉ nói về những sự việc liên quan xa gần đến đời tư của nhà báo Từ Chung. Nhưng không ai trong những người ngồi lại với nhau nói chuyện làm báo thời VNCH được biết hư thực về cái chết này như thế nào .. Tôi có đặt một câu hỏi tại sao cộng sản không nhằm ám sát ông chủ nhiệm Đặng Văn Sung mà nhằm kư giả Từ Chung cũng như đặt ḿn ṭa soạn Chính Luận? Hỏi để hỏi thôi. Không có câu trả lời. Từ đó câu chuyện xoay quanh bác sĩ Đặng Văn Sung. Nhất là phần cuối đời của ông liên quan đến việc ông quyết định theo đạo Thiên chúa. Anh Phạm Bá Cát có dính dáng đến chuyện này v́ anh là người giới thiệu Lm Vũ Đ́nh Trác đến giúp dạy giáo lư cho ông Đặng Văn Sung. Nhưng theo anh Phạm Bá Cát cái lư do nào đưa đến quyệt định cuối đời của bác sĩ Đặng Văn Sung là do một người phụ nữ tầm thường. Người phụ nữ này có tên là bà Ba vốn là người giúp việc lâu đời của gia đ́nh ông Đặng Văn Sung. Bà ít học, quê mùa đến độ mà theo anh Phạm Bá Cát kể lại mỗi khi gặp tôi bà xưng bằng Ngài và con, “Thưa ngài con…” Làm sao một người như thế, lại có thể có sức mạnh tinh thần ảnh hưởng trực tiếp đến quyết định của ông Đặng Văn Sung? Nghe câu chuyện này hay và có ư nghĩa, anh Uyên Thao đề nghị phải gặp bà Ba cho bằng được, ngoài phần thăm hỏi và giúp đỡ bà c̣n phải viết lại thành chuyện. Đó là một câu chuyện lư thú. Mọi người đều hoan hỉ và hưởng ứng ư của anh Uyên Thao. Anh Phạm Bá Cát đề nghị thêm cái người có thể biết mọi chuyện từ đầu tới cuối trong mấy chục năm không ai khác là ông Thái Lân, quản lư, sau là Tổng Thư kư Chính Luận. (trong thời gian tranh đấu của báo Chính Luận, Nguyễn Thái Lân và Ngô Đ́nh Vận và nhiều kư giả khác đă bị mời lên bộ Tư lệnh Cảnh sát để lấy lời khai về việc làm báo của họ). Thế là như một đám thanh niên hăng say, cả đám ùn ùn quyết định phải đến ngay thăm ông Thái Lân và giao phó cho tôi trách nhiệm làm sao để thuyết phục ông Thái Lân. Chúng tôi vội vă đi trên hai xe hơi đến nhà ông Thái Lân. (Ông Thái Lân, khi làm tờ Ngôn Luận – bộ mới – trong ba ngày liền viết bài kết án Uyên Thao là cộng sản nằm vùng. Dựa trên những bài báo của Uyên Thao viết về t́nh h́nh đất nước, trích riêng ra đoạn nọ đoạn kia để xuyên tạc, chụp mũ Uyên Thao. Nhưng sau đó có dịp hiểu nhau và mọi chuyện coi như bỏ qua. Sau này, ở hải ngoại biết Uyên Thao, ông Hồ Anh, chủ nhiệm báo Ngôn Luận mời anh Uyên Thao về làm báo Văn Nghệ Tiền Phong.) Ông Thái Lân mặc dầu lớn tuổi, dáng c̣n khỏe mạnh đang làm vườn, tiếp đón bọn tôi một cách vui vẻ và cởi mở. Trong câu chuyện, mỗi người lần lượt yêu cầu ông phải nói hết mọi chuyện trong giai đoạn làm báo ở Sài G̣n và cho tôi được phỏng vấn ông.
Nói đủ thứ lư luận, nài ép cũng có, ông vẫn t́m cách tránh né
không chịu mở miệng. Lư do duy nhất nêu ra là tôi già rồi, trí
nhớ kém. Trong nay mai, có dịp gặp ông, tôi thử “thời vận” một
lần nữa xem sao và tiếp tục hỏi anh Phạm Bá Cát xem về vụ bà Ba
đi đến đâu rồi?
Có lẽ đây là giai đoạn sôi động nhất trong cuộc đời làm báo của Uyên Thao và để lại trong anh niềm hănh diện cũng có và nỗi đau cũng không thiếu. Một người ra một tờ báo mà một đồng xu dính túi cũng không có. Chỉ có một tấm ḷng, một lư tưởng tranh đấu chống tham nhũng bất công xă hội và sự hăng say. Sóng Thần như tên gọi chẳng khác ǵ một cơn nước lũ muốn kéo đi tất cả những rác rưởi xă hội, cho một bộ mặt mới. Miền Nam rơi vào t́nh thế mất c̣n với nhiều xáo trộn. Chính quyền TT Nguyễn Văn Thiệu xem ra bó tay trước áp lực của người Mỹ và tỏ ra thất thế, yếu kém về quân sự trong việc đương đầu với cộng sản. Thật vậy, sau Hiệp Định Paris th́ linh mục Cao văn Luận đi nước ngoài có ghé Roma và đă gặp hồng y Casaroli, Quốc Vụ Khanh ṭa thánh. Hồng y Casaroli đă nhắn nhủ các giám mục VN qua Lm Luận là nên chuẩn bị giai đoạn để phải sống chung với cộng sản và chấp nhận cái thuận lợi hay không thuận lợi (opportune, importune) khi phải đối đầu. Điều đó chỉ ra rằng ở ngoại quốc người ta tiên đoán trước được những điều ǵ xảy cho miền Nam. Phong trào Nhân Dân Chống Tham Nhũng của linh mục Trần Hữu Thanh ra đời trong hoàn cảnh đó: Chống tham nhũng để cứu nước và kiến tạo ḥa b́nh bằng cách liên kết mọi thành phần Dân tộc sau cuộc phân hóa 1963. Trong cáo trạng chống tham nhũng của linh mục Trần Hữu Thanh đặc biệt có nêu ra một số vụ tham nhũng như: Vụ C̣i hụ ở Long An, vụ gạo ở miền Trung, vụ buôn bán Bạch phiến (Thương số buôn bán Bạch phiến lên đến 88 triệu Mỹ kim, tương đương 57 tỷ bạc VN/một năm. Nếu tính 5 năm th́ số tiền lên đến 285 tỉ bạc VN, chia đều cho 19 triệu dân miền Nam th́ mỗi người được 13.000 đồng. Tài liệu cũng tố cáo trực tiếp TT Nguyễn Văn Thiệu và Thủ tướng Trần Thiện Khiêm cầm đầu những vụ này.) (Trích theo cuốn “The politics of Heroine in Southeast Asia” của Alfred W. Mc Coy, năm 1972) Tiếp đến là các vụ đầu cơ phân bón, đặc biệt vụ án Đồng ở Đà Nẵng có liên quan đến một vị tướng hiện c̣n sống như sau: “Vụ án Đồng ở Đà Nẵng, chỉ kết án con buôn, nhưng những ông Tướng, những ông Tá nào bán Đồng cho họ th́ không bị xét xử và của ăn cắp không được thâu hồi cho công quỹ. Tài liệu được trích dẫn là tờ báo Pacific Star and Stripes phát hành ngày 13.6.1973 phanh phui vụ Thủ tướng Trần Thiện Khiêm toa rập cùng một số Tướng lănh và gian thương, xuất cảng lậu số đồng phế thải của Quân đội Mỹ trao lại cho Việt Nam Cộng Ḥa, trị giá trên 17 triệu 300 ngàn Mỹ kim, mà Tổng thống cố t́nh ám nhẹm, không biết v́ lư do ǵ? (Trích tài liệu Vẽ Đường Cho Hươu Chạy, Nguyễn Văn Trung). Riêng tờ Chính Luận trong số báo đề ngày thứ năm 04/7/1974, dưới hàng tít chạy 6 cột trang nhứt, Chính Luận có loan tin: “Một âm mưu xuất cảng lậu 15.000 tấn đồng phế thải trị giá lối 7.000 triệu bạc VN, tức 7 tỷ, bị Phủ Thủ tướng phát giác và một tham chánh văn pḥng Phủ Thủ tướng, ông Huỳnh Huy Dương đă bị bắt để điều tra.” Chỉ v́ vụ này, ông Nguyễn Thái Lân bị gọi ra cảnh sát nhiều lần và nay bị Bộ Tư Lệnh Cảnh sát giải ra ṭa. Rất tiếc, ông Thái Lân đă không cho phỏng vấn để biết rơ vụ này như thế nào? Trong cái tinh thần và bối cảnh chính trị như thế, tờ Sóng Thần có mặt và hỗ trợ Phong trào chống tham nhũng của linh mục Trần Hữu Thanh từ đầu. V́ thế nay không lạ ǵ trong tập Tài liệu nhật báo Sóng Thần, các anh đă nêu cái tinh thần Hà Thúc Nhơn với lời ghi: Sóng Thần, đầu sóng ngọn gió có ghi: “Nhóm chủ trương Hà Thúc Nhơn chủ trương.” Bác sĩ Hà Thúc Nhơn bị bắn chết ở Nha Trang do chống tham nhũng ở quân y viện Nha Trang trở thành biểu tượng của Sóng Thần. (Theo tôi khi đó đang dạy học ở Nhatrang, bác sĩ Hà Thúc Nhơn là một người mắc bệnh tâm thần ngổ ngáo, ai cũng sợ ông hết. Cái chết của ông là do chính ông bạo trợn gây ra..) Theo anh Uyên Thao, trong buổi tạ từ của báo Sóng Thần ngày 30 tháng 10 cho biết: “Gia đ́nh Sóng Thần gồm những người trẻ đă được khai sinh và nuôi dưỡng bằng t́nh thương yêu và thắm thiết của đồng bào anh em khắp nước.” Cụ thể là những trí thức, dân biểu, giáo sư, quân nhân các cấp đă đóng “hụi chết” để Sóng Thần có thể ra đời và tồn tại được mấy năm. Tuổi thọ của Sóng Thần kéo dài không được bao lâu, nhưng dư âm c̣n đọng lại và tiếng tốt vẫn c̣n để lại trong ḷng nhiều người. Tôi có đọc một danh sách dài thườn thượt những người đă góp công của cho Sóng Thần ra đời vào 24/9/1971 khi Sóng Thần ra mắt tại Trung Tâm Văn Bút. Tôi nghĩ bụng Uyên Thao phải là con người để bạn bè tin tưởng như thế nào. Theo lời kể của anh Uyên Thao, xin tạm không nêu tên, có một ông tướng nổi tiếng tham nhũng đă gửi một số tiền không nhỏ là 2 triệu đồng qua ông Chu Tử. Anh Uyên Thao đă từ chối nhẹ nhàng không nhận và gửi trả lại số tiền đó. Không dễ mấy ai có thể chối từ một số tiền lớn lao như vậy vào thời đó. Sự từ chối này làm nên nhân cách Uyên Thao và làm cho Sóng Thần có uy tín với độc giả, nhất là trong giới quân nhân là đông nhất. Cái uy tín ấy tóm tắt trong lời của Lm Lăm, một đồng nghiệp của Uyên Thao viết: “Tôi nghĩ đến vai tṛ của Sóng Thần trong cuộc tranh đấu hôm nay, đến hành động của anh em Sóng Thần đốt báo rực đường phố, đốt sắc luật 007 làm rung chuyển Hội Trường Quốc Hội hôm nào. Và mai đây vào sáng ngày 31-10 này, hai chữ Sóng Thần lại sẽ thực sự được khắc vào bia đá của lịch sử đấu tranh.” (Trích Vẽ đường cho Hươu chạy, Ibid, NVT)
Ngày Kư giả đi ăn mày và Ngày báo chí thọ nạn
Nguyên nhân của vụ này là báo Sóng Thần đă đă đăng tải những tin tức, thông cáo của Phong Trào Nhân dân chống tham nhũng. Như thể Sóng Thần là phát ngôn viên chính thức hay cái loa của phong trào này. Xin ghi lại một số tít chạy trên báo Sóng Thần như sau: “30.000 giáo dân Biên Ḥa nhập PTNDCTN bất hợp tác với chính quyền Tỉnh. 4 mối nguy của Làng báo. Tổng thư kư nhật báo Chính Luận bị bộ Tư Lệnh Cảnh sát bắt giải ṭa. Sổ tay Ngô Đ́nh Vận; Đau quá. Luật 007/72 đă vi phạm công lư ra sao? Giáo dân Nha trang-Cam Ranh đồng loạt tố tham nhũng. Nhiều linh mục tuyên bố sẵn sàng nhận cho c̣ng tay dẫn vào tù. LLPG/HGDT công bố cương lănh 17 điểm. Đưa 6 điểm cáo trạng số 1 ra thử lửa. LM Thanh tuyên bố sẵn sàng nhận: Đối thoại công khai với TT. Thiệu với điều kiện báo chí dự khán và được đăng tải đầy đủ mọi chi tiết”. Những loạt bài báo như thế như thách thức sự kiên nhẫn chịu đựng của Tổng trưởng Thông tin và Chiêu Hồi Hoàng Đức Nhă, thách thức chính quyền. Nhất là đăng bản cáo trạng với hàng tít chữ chạy như sau: Nguyên văn 6 điểm cáo trạng số 1.400 chữ làm rung chuyển cả nước. Khối DTXH chất vấn TT Nguyễn Văn Thiệu về 6 điểm cáo giác. Sóng Thần nổi lửa chống đàn áp Tự Do ngôn luận. Kư giả tẩy chay họp báo, kết án tịch thu báo. Kư giả Trần Tấn Quốc nhập cuộc với bài: Báo chí trong kềm kẹp của luật 19/69, SL 007. (Trích tài liệu báo Sóng Thần trong Vẽ đường cho Hươu chạy) Liên tiếp hàng loạt các bài viết trên Sóng Thần đặt chính quyền TT. Nguyễn Văn Thiệu vào thế bị tấn công và ghế bị cáo. Để trả đũa, ngoài sắc lệnh bắt kư quỹ 20 triệu đồng cho mỗi tờ báo, nhiều báo phải đóng cửa như Xây Dựng, rồi Ḥa B́nh (có đóng tiền kư quỹ, nhưng báo bị tịch thu nhiều lần nên cuối cùng phải sập tiệm. Linh Mục Trần Du đă viết một thư gửi TT. Nguyễn Văn Thiệu ngày 31/5/1974 có câu viết: “Có những tin tức rất “vô tư” như “Công Chúa Anh ngă ngựa”, một bản tin lấy từ thông tấn xă UPI hay một bản tin đăng lại của Việt Tấn xă như: “Phụ nữ Quốc tế nghĩ ǵ về Thanh niên Pháp”. Nhiều báo như Chính Luận, Bút Thép, Độc Lập, Sóng Thần cũng đăng bài đó, nhưng không bị tịch thu. Chúng tôi bó buộc phải tự ư tạm đ́nh bản từ ngày 31 tháng Tám 1974 thỉnh cầu Chính phủ giải quyết vấn đề một cách nghiêm chỉnh v́ chính quyền ra lệnh tịch thu báo". (Trích tài liệu Ngày Công Lư và Báo chí thọ nạn của báo Sóng Thần trong Vẽ Đường cho Hươu chạy. Ibid) . Chưa bao giờ ở Sài g̣n lại dấy lên ngọn lửa đấu tranh với nhiều thành phần tham dự, nhiều tổ chức tham dự, nhiều chức sắc tôn giáo một cách tự phát như vậy. Thật chưa bao giờ. Nó như báo trước một biến cố kết thúc và hạ màn của một giai đoạn sắp tới. Nó đặt mọi người trong tâm thức một báo động đỏ. Nó đại diện cho đủ mọi khuôn mặt trong mọi giới. Phía Phật giáo có Thượng Tọa Quảng Độ, Đức Nhuận, Giác Đức. Phía Thiên Chúa giáo có Linh mục Trần Hữu Thanh, Nguyễn Ngọc Lan, Nguyễn Nghị, Phan Khắc Từ. Phía Quốc Hội có Nghị sĩ Vũ Văn Mẫu, Tôn Ái Liêng, Tôn Thất Đính. Dân biểu Nguyễn Văn Ki, Nguyễn Trọng Nho, Lê Tấn Trang, Vơ Long Triều, Nguyễn Công Hoan. Phía Văn hữu có LM Thanh Lăng, Nhật Tiến, Đỗ Phương Khanh, Nguyễn Thị Vinh. Các Nghị viên có Nguyễn Đ́nh Trị, Nguyễn Tấn Khang, Đoàn Kỉnh, Dương Văn Long. Phía luật sư có thể là đông nhất chỉ xin nêu một số vị như: luật sư Bùi Tường Chiểu, Hồ Tri Châu, Nguyễn Phước Đại, Đặng Thị Tám, Nguyễn Tường Bá, Nguyễn Văn Chức, Đàm Quang Lâm, Đinh Thạch Bích, thủ lănh luật sư đoàn ở Huế Lư Văn Hiệp. Trong ngày báo Sóng Thần ra ṭa được gọi là ngày Công Lư thọ nạn – ngày 31-10-1974, có tất cả 205 đứng nhận biện hộ cho Sóng Thần. Bị cáo đại diện cho Sóng Thần là bà Trùng Dương (Nguyễn Thị Thái từ pḥng luật sư tiến sang pḥng xử với một đoàn hộ tống đông đảo các luật sư). Trên báo chí, nhiều tít lớn chạy suốt cột báo như: 31/10 Ngày dài vô tận. Tâm thư của Lm Thanh cho Sóng Thần: Đập các anh là đập cả chúng tôi. Hội chủ báo công bố quyết định số 3: Toàn thể báo chí VN đ́nh bản, dốc toàn lực yểm trợ Sóng Thần ra ṭa 31-10. 32 nhà văn, nhà thơ tên tuổi kư tên chung tuyên bố phản đối báo chí, truy tố Sóng Thần. 60 phút công lư bị kẽm gai bao phủ. (Trích tài liệu Ibid ) Đặc biệt trong số luật sư nhận biện hộ cho Sóng Thần có luât sư Đặng Thị Tám. Bà sinh năm 1939, tại Hải Pḥng, tiến sĩ luật khoa Paris, giáo sư đại học luật khoa Sài G̣n, gia nhập luật sư đoàn 1973. Bà có mối kết giao thâm t́nh với nhà văn Uyên Thao. Trước 1975, học tṛ trong giới Hải quân đến mời bà di tản, bà đă từ chối v́ đă chán cái cảnh sống ở Âu Châu thời c̣n đi du học. Bà đă quyết đinh ở lại như trường hợp Uyên Thao. Sau này chẳng hiểu bà có hối hận về quyết định này hay không? Cuộc sống của bà cũng gặp nhiều nỗi truân chuyên, bất hạnh. Phi công Nguyễn Văn Cử đi học tập cải tạo về sống với bà, nhưng khi sang Mỹ theo diện HO đă để bà ở lại. Xin được viết lại đôi ḍng sinh hoạt ṭa báo Sóng Thần sau lần bị tịch thu báo để độc giả sống lại cái giai đoạn ấy. 17 giờ: Ủy Ban tiến đến nhà in Tân Minh, lực lượng an ninh đang vây quanh nhà in rất gắt. Tiếng c̣i lệnh, tiếng gọi máy, tiếng ra lệnh hô hoán chưởi bới nổi lên từ hàng ngũ cảnh sát. Nhiều cấp cảnh sát cấp Trung Tá, đại tá có mặt ngồi trên các xe chỉ huy. Đồng bào từ khu Vườn Chuối túa ra chặn xe. Có thêm 4 xe cam nhông cảnh sát thường phục được tăng cường, đổ quân vây quanh đám biểu t́nh. Vừa thấy “viện binh” kéo đến, anh em Sóng Thần mở cửa nhà in đón tiếp, lực lượng an ninh ùa vào. Mấy sĩ quan cảnh sát cũng nhảy xô vào dành giựt báo với dân chúng. Các vị linh mục, ni sư cản “ba người anh em” vây quanh linh mục Nguyễn Ngọc Lan khi cha ôm một chồng báo phát cho dân chúng. Một người ‚giật cùi chỏ” cha Lan té nhào xuống đất. Hai người khác nhào tới “sớt” chồng báo chạy ù về phía an ninh. Cha Lan phóng theo, đồng bào áp vào, bên kia lực lượng cảnh sát báo động. Người ta nghe những tiếng la lớn: đừng bắn, đừng bắn… Các nhiếp ảnh viên, phóng viên truyền h́nh ngoại quốc vây quanh cha Nguyễn Ngọc Lan v́ cha nắm được một nhân viên an ninh, một trong ba người đă hành hung cha. Đồng bào nhào tới, Linh mục Lan sợ “người anh em” bị đ̣n hội chợ nên thả ra cho người này chạy về phía lực lượng cảnh sát dàn hàng ngay tại cổng xe lửa góc đường Bùi Chu – Hồng Thập Tự. Ṭa soạn báo Sóng Thần sau những đợt tịch thu báo vẫn không sờn ḷng. Một số dân biểu như Hồ Ngọc Nhuận, Nguyễn Hữu Chung, Nguyễn Văn B́nh dựa vào quyền Bất khả xâm phạm đến cơ sở ấn loát Tân Minh chất hàng chồng báo lên xe riêng của mỗi người t́nh nguyện đi phát báo các khu phố để đồng bào có thể đọc được bản Cáo Trạng số 1 tố tham Nhũng của cha THT. Có cảnh xô xát và giằng co giữa dân biểu và cảnh sát. Cuối cùng cảnh sát lên c̣ súng, các ông dân biểu phải nhường một bước để cảnh sát tịch thu lại báo. Uyên Thao, người được mệnh danh là “mặt sắt đen sĩ”, ngồi thừ người trên ghế khi nghĩ lại cái cảnh xô xát dành giựt báo chí ngày hôm qua. Báo Sóng Thần lại bị tịch thu mặc dầu có sự cổ vơ của các dân biểu tu sĩ. Anh cố làm vui, hâm nóng anh em bằng những lời khích lệ, nhưng chẳng ai có ư kiến. Cả đến Tấn Typo cũng lo lắng ra mặt. Trong ṭa soạn không khí căng thẳng mỗi người một việc như Huy Tường, Vị Ư, Cũ Nghim, Trương Cam Vĩnh lui cui dán, kẻ can trên tấm Report. Hà Thế Ruyệt (Nghị Viên và cũng là người tổ chức buổi đốt 10 ngàn tờ Sóng Thần sau này để tờ báo không bị tịch thu) tới lúc 10 giờ và phấn khởi nói: “Anh em yên trí, chúng ta không cô đơn trong cuộc dấn thân. Nhiều bạn Đồng nghiệp sẽ đăng chuyện Sóng Thần ngày hôm qua và sẽ cùng đăng bản Cáo trang số 1.” Và công việc lại tiếp tục. Săn tin, chọn h́nh, đặt tít, sắp, dán, mise. Ông quản lư th́ áy náy v́ quảng cáo kẹt lắm rồi. Bữa cơm trưa vẫn bà đưa cơm đó, vẫn dưa chua, vẫn canh cải, vẫn mấy món cũ mà mọi người như không nuốt nổi. Có cái ǵ nghẹn ngào, có cái ǵ vướng vào cổ, có cái ǵ trục trặc trong bàn ăn, trong khắp các xó xỉnh ṭa soạn. Niềm tin của TTK Uyên Thao bơm vào không khí h́nh như không thấm được và không trấn an được ai .. Buông đôi đũa xuống, anh ra lệnh: “Thiệp trực ṭa soạn. Điển lo tiếp khách. Hùng Phong, Vĩnh Hải sang tăng cường với ông Vĩnh ở nhà in. Ông Lư Đại Nguyên cũng ở bên đó tiếp khách dùm. C̣n lại ai lo việc nấy. Hăy tỏ ra là coi được, Sóng Thần không xệ. Đồng ư không?” Tất nhiên Sóng Thần không xệ, nhưng cái niềm tin mong manh c̣n sót lại liệu có bị tan vỡ như bong bóng trời mưa không? (Trích lại Ngày Công Lư và Báo chí thọ nạn. Tài liệu của Sóng Thần Ibid). Cuối năm 1974 báo Sóng Thần đóng cửa. Đỗ Ngọc Yến đang làm Sóng Thần xin sang giúp tờ Đại Dân Tộc của nhóm Vơ Long Triều, gặp Uyên Thao nói: “Các anh phải hồng hồng một chút xíu, anh chống Cộng thế này th́ sao sống được.” – Đỗ Ngọc Yến có thể làm cho CIA, ḿnh sao biết được. Tôi (anh Uyên Thao) vỗ vai nó nói: “tao chống Cộng đến sáng.” – Sau khi Sóng Thần đóng cửa th́ anh làm ǵ? – Chẳng làm ǵ cả. V́ người ta nghĩ rằng chuyện Chống Cộng không cần thiết nữa. Báo hại các Thầy Thiện Hải, Đức Nhuận đă đến lúc lại phải chở gạo và các thứ đến nhà Uyên Thao đều đều. Phần vợ anh lại ra tay đi giao hàng, buôn bán thêm để nuôi sống gia đ́nh như bà Tú Xương mất. Nh́n lại h́nh ảnh và tài liệu minh chứng th́ đây là một biễu diễn dân chủ ngoạn mục tiêu biểu nhất của chế độ Đệ Nhị Cộng Ḥa và tất cả những ai đă từng tham gia cách này cách nọ, trực tiếp hay gián tiếp trong phong trào này đều có quyền hănh diện. Những người như Linh mục Trần Hữu Thanh được gọi là “Cha già dân tộc”. Nh́n lại những giai đoạn tranh đấu hào hùng này, đánh dấu một chặng đường làm báo với giấy bút lầm than, anh Uyên Thao vẫn nghĩ rằng việc làm lúc bấy giờ là đúng là bắt buộc phải làm như vậy. Có thể đây là điểm duy nhất tôi không hoàn toàn đồng ư với anh Uyên Thao xét theo bối cảnh chính trị lúc bấy giờ. Ngày 31 tháng 10, 1974 – ngày báo chí thọ nạn – cho thấy chỉ c̣n đúng 6 tháng nữa là toàn miền Nam bị rơi vào tay cộng sản. Nếu có kẻ vẽ đường cho Hươu chạy th́ Hươu cuối cùng sẽ rơi vào một cái bẫy sập. Ai là bẫy sập? Anh Uyên Thao nh́n nhận là biết nhiều bọn cán bộ cộng sản trà trộn trong hàng ngũ người Quốc Gia, nhưng để nguyên. Trường hợp Vũ Hạnh ai cũng biết. Trường hợp Nguyễn Nguyên cũng vậy. Và năm 1980 khi anh đi học tập về gặp một số nhân viên báo Sóng Thần là những cấp chỉ huy ở quận năm. Bọn chúng nói với Uyên Thao là xin vào làm Sóng Thần để phá Sóng Thần. Sau ngày 30/10, vẫn c̣n có những buổi đêm canh thức, đốt nến, đốt đuốc cầu nguyện. Và chẳng bao lâu sau, tháng Ba, 1975, tin Ban Mê Thuột bị mất. Tin này đă làm tắt tiếng tất cả những phong trào đấu tranh. Biến cố này làm cho các phong trào đấu tranh, đặc biệt PTNDCTN rơi vào t́nh cảnh không biết xử trí ra sao: Chẳng lẽ trong t́nh thế mất c̣n như thế này mà c̣n tiếp tục chống ông Thiệu? Trong Lịch sử ngàn người viết, tâm sự của Nguyên Sa cho thấy cái phi lư của cuộc rút quân này trong một t́nh thế hoang mang cực độ. Nguyễn văn Trung tóm tắt giai đoạn này một cách khá trung thực là giai đoạn Vẽ đường cho Hươu chạy. V́ đâu nên nỗi mất miền Nam? V́ đâu Nguyên Sa choáng váng khi mất Ban Mê Thuột? Lúc Phước Long mất, một bữa ăn uống ở nhà đại tướng Dương Văn Minh. Anh Uyên Thao kể lại là ông Minh tṛ chuyện đă yêu cầu: các anh phải xét lại quan điểm chống Cộng, v́ người ta đă tính bỏ Cao Nguyên rồi. Nghe thế, anh Uyên Thao nghĩ rằng nếu bỏ Cao Nguyên th́ kể như miền Nam bị mất luôn. Thật sự nghĩ lại cũng khó quy trách cho ai. V́ lịch sử của một ngàn lời ca trong đó có những người ca lỗi nhịp. Về Phong trào chống tham nhũng của Lm Trần Hữu Thanh có bàn tay của Mỹ không? Hai cựu dân biểu cánh tay mặt của Lm Thanh khẳng định với tôi qua điện thoại là không có chuyện đó. Có th́ họ phải được biết. Thế nhưng, những tài liệu chống TT Nguyễn Văn Thiệu ai là người cung cấp cho Lm Thanh? Chính Lm Thanh phân phát một tài liệu, kư tên Broqueto phúc tŕnh phê phán mạnh mẽ ông Thiệu cho các linh mục khác, sau cùng chính ông nh́n nhận không có linh mục nào tên Broqueto cả. Nhưng nếu tin vào một người bạn của Lm Thanh, một người bạn mà Lm Thanh đă viết như sau khi Lm Thanh bị bắt: “Không biết anh có ái ngại ǵ v́ tôi bị bắt sau khi được anh mời cơm tối ở nhà anh không. Tôi ra đường Hiền Vương th́ thấy các xe xích lô khác giang ra, chỉ c̣n một chiếc tôi leo lên xe để về Nhà Ḍng. Chiếc xe mới toanh tôi xin ông tài đạp nhanh nhanh lên, ông cứ tà tà. Lúc quẹo đường Đoàn Thị Điểm th́ có công an chạy theo, chặn lại và lúc nh́n rơ mặt, bảo tôi đi theo về quận ba, rồi xe jeep đưa đến an ninh nội chính. Tôi nghĩ nhà nước không muốn đến bắt tại nhà Ḍng sợ gây xôn xao nên bắt giữa đường vậy thôi v́ sau đó nhiều cha khác cũng bị bắt như vậy.” (Trích thư riêng gửi cho người bạn vào ngày 18 tháng 10, 1979.) Lm Thanh bị bắt vào đầu năm 1977. Hồ sơ chống Tham Nhũng cũng được giao cho người bạn này giữ và Lm Thanh có cho biết người Mỹ đă đến tiếp xúc với ông và khuyên cha nên đứng ra làm chuyện này. Và ông đă làm. Tôi có gặp Lm Thanh năm 2006, linh mục cũng say sưa nói về giai đoạn này. Nhưng chuyện có người Mỹ nhúng tay vào hay không, ông không nói. Có thể tôi không đủ mức tin cẩn để ông nói về vấn đề tế nhị ấy. Nếu tin vào điều tiết lộ của người bạn Lm Thanh th́ phong trào chống Tham Nhũng của Lm Thanh chỉ là một dạng khác của vụ tranh đấu Phật giáo 1963. Tranh đấu Phật giáo năm 1963 hay Tranh đấu chống tham nhũng 1974 chống TT Nguyễn Văn Thiệu đều có một kẻ đứng ra “vẽ đường cho Hươu chạy”? Người Mỹ phải chăng là kẻ vẽ đường cho Hươu chạy? Nhận định về Ngày kư giả đi ăn mày, anh Uyên Thao cho rằng nó chẳng ra làm sao cả. Các ông chủ báo và Nghiệp đoàn kư giả đang ngồi hội họp với nhau để chọn danh xưng th́ kư giả Lê Thiệp báo Sóng Thần đi qua. Lê Thiệp bảo “th́ cứ gọi mẹ nó là Ngày kư giả đi ăn mày”. Nói xong anh bỏ đi một nước. Thế là thấy hay hay, mọi người đồng ư gọi là ngày kư giả đi ăn mày. Ngày hôm sau dẫn đầu là Lm Thanh Lăng, Lm Nguyễn Quang Lăm, ông Hồ Hữu Tường, đội nón cầm gậy đi trên đường phố Sài G̣n. Và cũng theo anh Uyên Thao, câu chuyện Ngày kư giả đi ăn mày diễn ra chỉ trong khoảng một tiếng đồng hồ rồi chấm dứt! Nó chỉ có thế thôi. Hai Nghiệp đoàn báo chí đă đi lạc hướng hết. Các ông ấy không nắm được và cũng không nghĩ ra được mục tiêu đấu tranh là ǵ. Cộng sản cũng lợi dụng trà trộn vào. Ngày hôm nay, rất nhiều người tham dự vào Phong Trào Nhân Dân chống tham nhũng cũng như Ngày Kư giả đi ăn mày và Ngày Công Lư thọ nạn, chúng ta có cần viết lại điều đó để rút ra được bài học ǵ với tư cách người trong cuộc . Lịch sử của ngàn lời ca. Nhưng lời ca nào của Trịnh Công Sơn, của Thích Nhất Hạnh, của Nguyễn Ngoc Lan, của Huỳnh Công Minh, của Phan Khắc Từ, của Lư Chánh Trung, của Hoàng Phủ Ngọc Tường – Nguyễn Đắc Xuân, của Hồ Ngọc Nhuận. Và lời ca nào là của chúng ta? Và hôm nay là lời ca của ai?
Biến cố 1975 đă làm thay đổi diện mạo miền Nam, dập tắt tất cả những cao trào tranh đấu dân chủ và công bằng xă hội xảy ra trước đó. Hầu hết mọi người bất kể từ phía nào đều quyết định ra đi nếu có điều kiện. Ván bài đă lật ngửa rồi c̣n có ǵ để chơi, dù là chơi tháu cáy. Phần Uyên Thao, anh quyết định ở lại, dù có phương tiện di tản. Chu Tấn, một phi công lái máy bay từ Cần Thơ về rủ anh đi cùng. Anh không đi. Chu Tấn cũng quyết định không đi. Anh ân hận về việc này. Chu Tấn bị 10 năm tù cải tạo. Một trường hợp khác liên quan đến luật sư Tám. Uyên Thao nói với luật sư Tám: Tôi không đi, quyết định ở lại. Luật sư Tám nói: Em cũng không đi. Bà vừa nói vừa khóc: Em đă quá mệt mỏi trong thời gian sống ở ngoại quốc rồi. Bà muốn về quê ở. Những ngày cuối cùng của VNCH, anh Uyên Thao đến ở nhà bà Nguyễn Thị Tám, nhà ngay trước dinh Độc Lập. Tôi có hỏi lư do tại sao không đi? Anh trả lời rất Uyên Thao, chúng nó đi hết rồi th́ c̣n ai ở lại. Tôi có nói với bọn Trần Phong Vũ và nghĩ lầm rằng ít nhất cũng c̣n 5, 6 tháng, nếu đi hết th́ c̣n ai. Và cho dù Cộng sản có chiếm được miền Nam th́ họ cũng trúng độc và bị tha hóa. Sau đó tôi đă không đi tŕnh diện. Công an đến nhà nói, “chúng tôi có lệnh bắt ông.” – Anh đi học tập với tư cách ǵ? Sĩ quan hay công chức cao cấp hay nhà báo? –Tư cách ǵ hả, tư cách tôi là một thằng phản động. Anh Uyên Thao kể tiếp, “Hai năm đầu bị biệt giam ở Tổng Nha Cảnh sát. Đến năm 1977 th́ bị đưa ra Bắc tại K3.” – Với vóc dáng và sức của anh, làm sao anh chịu đựng nổi những ngày tháng biệt giam. – Vậy mà chịu đựng nổi đấy. – Rồi sau đó, lư do nào anh được thả? – Thả về th́ biết được thả về. Nhưng cán bộ vẫn cảnh báo, “anh coi chừng, anh vẫn có thể bị bắt tù trở lại.” – Ra tù th́ anh làm ǵ? – Ngày hai lần lên tŕnh diện công an. Sáng một lần và chiều một lần về việc làm trong ngày. Y như đi xưng tội mấy ông cha vậy. – Sau đó có trung tá Mục đi sang Mỹ nhường cho cái xe bán cà rem ở các công viên. Cán bộ cấm không cho bán cà rem. Tôi hỏi họ: “Không cho bán cà rem th́ tôi làm ǵ để sống?” Cán bộ: “Này, anh đừng giở cái giọng đó ra với bọn tôi nhé. Tôi tha bắn cho các anh là phúc rồi.” – Sau đó, anh làm ǵ? – Lúc đó đang ở chùa v́ nó trục xuất không cho về nhà. Rồi đi theo một ông đại tá bới rác ở Hạnh Thông Tây, đi kiếm xương ḅ về bán cho các cơ xưởng chế thức ăn cho gia súc. Mỗi lần bán xong th́ đủ tiền mua thuốc hay một khúc bánh ḿ. Cứ như thế cho măi đến năm 1988 mới được về nhà với vợ con và không c̣n phải mỗi ngày bá cáo nữa. Vợ phải đi bán bún riêu th́ nay ở nhà phụ một tay, giúp các việc lặt vặt. – Rồi sau này tại sao anh không nộp đơn được đi theo diện HO? – Chẳng tại sao cả. Tôi không nộp đơn, v́ thấy các ông HO hung hăng thích thú quá mức. Năm 1994 th́ chương tŕnh đoàn tụ chấm dứt, đóng cửa. – Vậy làm thế nào anh lại có thể sang Mỹ vào năm 1999? – Tất cả công việc này do bà Khúc Minh Thơ phối hợp với Bộ Ngoại giao Mỹ. Và họ đă đứng ra bảo lănh cho tôi mặc dầu tôi không được quen biết với bà Khúc Minh Thơ. (Bà Khúc Minh Thơ là chủ tịch Hội Tù Nhân Chính trị và chương tŕnh Humanitarian Operation). Nghĩ lại số anh Uyên Thao lúc nào cũng có quới nhân phù trợ dù anh cứ đi ngược ḍng!
Uyên Thao với tủ sách Tiếng Quê Hương Sang Mỹ vào một thời điểm đă quá muộn, 1999, để có thể làm một điều ǵ cho bản thân cũng như cho Cộng Đồng. Về bản thân anh Uyên Thao vốn thân xác gầy c̣m ốm yếu cộng thêm những năm tù tội cộng sản làm anh đuối rồi. Cùng lắm sống tuổi già ra quán cà phê, ngồi tán dóc với bạn bè hay chửi đổng. Vậy mà bằng cách nào Uyên Thao đă làm nên chuyện! Sang năm 1999, năm 2000, Tủ sách Tiếng Quê Hương ra đời. Tủ sách Tiếng Quê Hương đă ra đời, quy tụ nhiều tên tuổi chung quanh anh như Minh Vơ, Trần Phong Vũ, Lê Thiệp, Đàm Quang Lâm, Hoàng Hải Thủy, Thái Thủy, Hà Thế Ruyệt, Hồng Dương, Hoàng Song Liêm, Phan Diên, Vũ Ánh, Trịnh Đ́nh Thắng, Lă Huy Quư, Hoàng Ngọc Liên, Thanh Thương Hoàng, Trùng Dương, Phùng Thị Hạnh, Lê Phú Nhuận, Nguyễn Thiên Ân, Chu Tấn, Nguyễn Tuyên, Nguyễn Hữu Diên, Việt Dương, Trương Cam Vĩnh, Xuân Bích, Phạm Quốc Bảo, Phạm Trần, Đặng Đ́nh Khiết, Dư Thị Diễm Buồn, Phó Hồng Hà, Mạc Ly Hương… Tôi gợi nhớ đến giai đoạn của Sóng Thần mà một số tên tuổi thời đó c̣n sót lại. Anh Uyên Thao phải chăng là điểm quy tụ Oméga của những người có ḷng với những lư tưởng chung. Tiếng Quê Hương là tiếng của mọi người, từ trong nước ra hải ngoại. Nguyễn Thụy Long, Văn Quang, Tạ Duy Anh, Bùi Ngọc Tấn, Tô Hải có mặt từ trong nước gửi ra. Và dĩ nhiên vô số các tác giả ở hải ngoại. Nay Tiếng Quê Hương được kể là nhà xuất bản phát hành sách đều đặn nhất và có chọn lọc. Tôi cũng có hân hạnh được Tiếng Quê Hương chọn và xuất bản cuốn “20 năm miền Nam”. Trong tâm sự, anh Uyên Thao bày tỏ một sự kiên nhẫn phi thường nói là anh rất vất vả v́ cuốn sách của tôi với đống tài liệu ngổn ngang và đă rất vất vả, v́ có bài anh để ra 10 lần để đọc và edited lại. Xin ghi lại một lời cảm tạ. Tiếng Quê Hương hoạt động mạnh là nhờ vào hai người. Người đọc và edited lại là anh Uyên Thao. Và người thứ hai là anh Trần Phong Vũ, lo in ấn, phát hành trên khắp nơi. Không có sự phối hợp nhịp nhàng và ăn ư ấy th́ mọi chuyện đă không thành .. Hai anh đều là người đă luống tuổi, ai sẽ là người tiếp nối công việc của các anh? Đó là câu hỏi đặt ra cho Tiếng Quê Hương và cho tất cả các sinh hoạt khác của Cộng Đồng người việt Hải ngoại?
Nguyễn Văn Lục
Video phỏng vấn nhà văn Uyên Thao và nhà văn Trần Phong Vũ
Chú thích của tác giả: (1) Tôi xin nhắc lại: Tôi không theo đạo Thiên Chúa và điều ấy có thể đă làm cho tôi sống được đến hôm nay, năm 1994. V́ những người cộng sản căm những người theo đạo Thiên Chúa nhất nên tất cả mũi nhọn của nền chuyên chính đều chĩa vào họ. Thứ nhất là các đấng bậc trong Giáo Hội, rồi đến các tu sĩ nam lẫn nữ. Tôi đă gặp hai bà sơ bị bắt vào xà lim, rồi đến các chánh trương, trùm trưởng, cả đến hội trống, hội kèn cũng bị đi tù hàng loạt. […] Cho đến hôm nay 1994, tôi vẫn mong mỏi gặp lại vài người c̣n sót lại trong số 72 người đầu tiên lên Cổng Trời mà vẫn chưa gặp lại ai, ngoài một người cộng sản là anh Nguyễn Hữu Đang. […] Linh mục Hiếu lên trại Vinh Quang lần thứ hai th́ được phó giám thị Cự công bố với toàn trại tù là ông cha đạo Hiếu này chính là một tên lưu manh chuyên nghiệp. Mọi người cứ há mồm, ngớ ra không hiểu. Cự giải thích như sau:
“Hiếu là một tên vốn lười biếng, thích ăn ngon mà không thích
lao động, một tên ăn bám xă hội, trông mẽ người anh ta th́ thấy
ngay là loại ăn trắng mặc trơn, ăn ngon mặc đẹp nên đi tu, làm
nghề tôn giáo, lừa bịp các giáo dân để kiếm ăn. Thử hỏi, dưới
chế độ xă hội chủ nghĩa của chúng ta, những người yêu lao động
có thể nào chấp nhận phần tử ăn bám đó. Trí thức như Hiếu, th́
giá trị không bằng cục cứt (trích Mao Trạch Đông), mà trí thức
ǵ cái anh ta: Học được mấy chữ “ la tanh tưởi” đến nhà thờ rao
giảng, lẽ thường ra khấn khứa th́ cứ theo như lối Việt Nam ta:
gần bay là xa bay bổng mời các cụ về hưởng lộc cho con cháu.
Nhưng y lại không khấn khứa như thế, y nói: “ca tê ri om, ca thế
dran” ra cái điều cao siêu bí hiểm, nó có cái quái ǵ là bí hiểm
đâu, nó là: cá trê rán, cá trê om nói trệch đi. Đấy y lừa bịp
các giáo dân như vậy đấy. Chỉ để kiếm miếng ăn như mấy lăo thầy
cúng chập chững ấy mà.”
|