|
NGUYỄN VĂN LỤC
ẢNH HƯỞNG
VĂN HÓA PHÁP:
Francoise
Sagan thập niên 1960 tại miền Nam Việt Nam
Người
Pháp đă cuốn cờ ra đi sau 1955 mang theo người
lính viễn chinh cuối cùng rời VN sau gần 100 năm
họ có mặt. Nhưng cái văn hóa và nghệ thuật của
họ th́ tồn tại một cách rực sáng nhất là thời Đệ
I Cộng Ḥa miền Nam V.N.
Chẳng những vậy, c̣n có thể coi nó như một trong
ḍng chảy văn học bên cạnh ḍng chảy văn học bản
địa miền Nam và ḍng chảy từ Bắc di cư vào Nam.
Nó có mặt và tỏa sáng nơi phần đông giới trí
thức thành thị, nhất là trong giới sinh viên đại
học. Nước Pháp tự thân có một nền văn chương cổ
kính, lâu đời với nhiều trào lưu tư tưởng có sức
lan tỏa và ảnh hưởng trên toàn thế giới, trong
đó có Việt Nam.
Nhất là Triết học Hiện sinh đă được rao truyền
rộng răi và là một hiện tượng nổi bật với những
triết gia hàng đầu của Pháp như J.P. Sartre,
Simone De Beauvoir, Albert Camus, Malraux và
nhiều người khác.
Đến nỗi có thể nói, có một cái
Mode Hiện Sinh
trong lối suy nghĩ và lối sống hằng ngày của
giới trí thức tiểu tư sản thành thị miền Nam.
Chẳng hạn đi đâu cũng cặp kè điếu thuốc lá trên
môi, cặp nách một cuốn sách Les
Mains Sales,
dáng điệu ngông ngênh khác người!!!
Tuy nhiên, dù được phổ biến rộng răi. Số người
biết loáng thoáng th́ nhiều, kiểu nghe nói.
Nhưng số người biết đến nơi đến chốn th́ không
bao nhiêu. 10 người vị tất đă được một.
Trong cái hiện tượng được phổ biến rộng răi đă
biến dạng đến chỗ bất cứ hiện tượng xă hội, bất
cứ xi căng đan nào cũng đều đổ oan cho chủ nghĩa
hiện sinh. Chẳng hạn một vụ tự tử, một chuyện
t́nh ái lăng nhăng, người ta vội nói do ảnh
hưởng của chủ nghĩa hiện sinh.
Sau này cộng sản xâm chiếm miền Nam, dù khả năng
hiểu chủ thuyết Hiện Sinh biết giới hạn, ở số
không. Họ cũng hồ đồ phê phán vung tít mẹt với
những dụng ư chính trị mà cứ lầm tưởng rằng đang
làm một cuộc phê phán văn học, triết học!!!
Riêng tại miền Nam đă rộ lên có nhiều tác giả,
nhiều bài viết, nhiều bản dịch về Sagan.
Năm 1959, Nguyễn Vĩ đă dịch cuốn
Bonjour Tristesse ( Buồn ơi, xin chào). Nguyễn Văn Trung
với bài: “Trường hợp Sagan hay vấn đề luân lư
trong tiểu thuyết”. Lê Huy Oanh, một giáo sư Anh
văn cũng nhảy vào dịch Bonjour Tristesse thành:
Buồn ơi xin chào. Nguyễn Minh Hoàng dịch:”Un
Certain Sourire” ( Có một nụ cười). Măi đến năm
1973, Bửu Ư mới dịch” Dans
Un Mois, Dans Un An” (
Một tháng nữa, một năm nữa). Cũng năm 1973, Đinh
Bá Kha dịch ”Les Merveilless Nuages” ( Những đám
mây huyền diệu).
Quả thực, Francoise Sagan là một hiện tượng văn
học phổ biến một cách rộng răi ở miền Nam. Sagan
có lối viết thật ngắn, gọn.
Nhà văn Miêng đă nhận xét “ Văn Sagan thuộc loại
cổ điển, câu ngắn, dễ dăi, không trau chuốt bóng
bảy, thẳng thắn, hờ hững, bất cần, cá tính mạnh,
nhẹ nhàng, lịch lăm chuyển tải trực tiếp rung
cảm của tác giả.”
Sagan với: Lối sống, lối nghĩ, lối hành động
thẳng băng đến vô t́nh, đến thản nhiên.
Quan hệ
t́nh dục ngang trái, khác đời thường của một nữ
sinh tuổi đời mới 18 c̣n ngồi trên ghế nhà
trường. Nó không có cái nết na, thùy mị như
thường thấy. Nó bạo dạn, tự nhiên trở thành lời
mời gọi, quyến rũ lạ thường. Nó có vẻ như mới
quá, lạ lùng, bất ngờ đến không ai có thể nghĩ
tới.
Nó đẩy con người vào một t́nh thế ngang trái,
bất thường mà con người không lường trước được.
Các nhà văn trong nhóm Sáng Tạo, Bách Khoa, Hiện
Đại, Thế kỷ 20 cũng mới đấy, nhưng vẫn không
theo kịp.
Đến các nhà văn nữ thập niên 1960 như Nguyễn Thị
Hoàng, Túy Hồng, Lệ Hằng, Nguyễn Thị Thụy Vũ có
nét ǵ trùng hợp với Francoise Sagan chăng?
Không ai dám nói họ bắt chước, nhưng có cái ǵ
phảng phất không khí Sagan. Đặc biệt như cuốn
Ṿng Tay Học Tṛ của Nguyễn Thị Hoàng. Cũng một
mối t́nh ngang trái, ngoài khuôn khổ, bạo trợn
bất cần dư luận?
C̣n các nhà văn nữ khác th́ mô tả t́nh dục một
cách đậm đặc, sống sượng, đào sâu từng ngóc
ngách, “ rất mặn” như thể đó là mục chính của
tác phẩm, của nhân vật truyện.
Trong khi đó, truyện của Sagan “ không mặn”,
cụt, hững hờ, không màu mè, diêm dúa.
Bởi v́ mục đích của Sagan không phải là mô tả
những “sen” t́nh dục mà bà coi cuộc đời như
muốn nhắn gửi: Cuộc đời này chẳng có nghĩa lư
ǵ, cuộc sống chẳng ra làm sao. Có sao cũng
chẳng làm sao!! Thản nhiên hầu như vô cảm.
Trong khi đó các nhà văn nữ của ta đáng nhẽ chỉ
nên coi t́nh dục như một phương tiện phải vượt
qua. Bởi v́ không vượt qua được th́ chỉ là những
tác phẩm dừng lại cái dục tính mà thôi.. Nó
không gợi lên được một lối nhắn gửi, một thông
điệp cho đời.
Vấn đề không phải là t́nh dục mà chiều kích và
dự phóng của nhà văn mà nhà văn muốn nhắn gửi.
Nhà văn lớn hay nhỏ nằm ở chỗ ấy. Chiều kích
lớn, dự phóng lớn sẽ dẫn đưa tới cơ hội nhà văn
lớn!!
Sau này truyện của Chu Tử cũng học đ̣i bắt
chước, theo đuôi với một nhan đề vỏn vẹn có chữ
“ Yêu”. Chú Đạt và cô “cháu gái” tên Diễm mới 9
tuổi đă đ̣i yêu. Dù sao th́ Chu Tử cũng chỉ là
một nhà báo hơn là một nhà văn.
Bên cạnh những J.P. Sartre, A. Camus và Sagan
trong ḍng chảy văn học Pháp ấy, nó c̣n có sự
ḥa nhập và sự đóng góp của ḍng âm nhạc Pháp
vốn tự nó có truyền thống lâu đời với nhiều ca
sĩ nổi danh một thời. Âm nhạc tự bản chất, nó là
loại ngôn ngữ truyền cảm- vốn là một thứ ngôn
ngữ quốc tế- Esperanto- nên dễ thu phục được
ḷng người.
Nhiều người hẳn không quên được giọng ca t́nh tự
ngọt ngào, giọng kể lể làm say đắm ḷng người
của nữ ca sĩ Sylvie Vartan.
Bà đă đánh thức dậy và thổi một luồng gió mới
một thời đam mê của tuổi trẻ miền Nam. Và hẳn
c̣n một số ca sĩ tên tuổi khác như Johnny
Hallyday Christophe, Francois Hardy, Sheilla,
Dalida. v.v.
Chưa kể đến ngành điện ảnh với sự đột sáng chói
ḷa của một Brigitte Bardot với dáng vóc gợi
cảm, tràn đầy nữ tính, với những mối t́nh ngắn
hạn, của một tháng, một năm, rồi vụt qua đi.
Tất cả không trừ, nó tạo thành một một mẫu số
chung của văn học Pháp của sự tươi trẻ khích
động của một làn gió mới. Nó mời gọi, quyến rũ,
say mê giới trẻ, vượt qua những hàng rào cấm cản
khe khắt của phong tục, luân lư và ngay cả tôn
giáo.
Và ở miền Nam lúc bấy giờ, có một nữ sinh viên
văn khoa thời đó, nữ ca sĩ Thanh Lan, học trường
Pháp với phát âm tiếng Pháp rất chuẩn mực, có
một nốt ruồi duyên dáng trên môi phải cũng đă
nổi tiếng một thời hát nhạc Pháp, được giới
thanh niên ưa chuộng.
Giọng Thanh Lan với khuôn mặt, nụ cười tươi trẻ,
đánh thức tiềm năng tuổi trẻ. Hát nhạc vui tươi-
tránh xa những ḍng nhạc buồn tỉ tê. Cùng lắm nó
như kể chuyện, lúc lên xuống gợi cảm ngọt ngào
như thể uống được ”một ly chanh đường”..
Và ḍng nhạc ấy tự nó kéo dài cho đến cả sau
1975.. có thể cho đến hiện nay.
Nhưng thôi, xin ngừng lại ở đây để trở về với đề
tài chính của chúng ta bắt đầu với nhà văn nữ
Francoise Sagan.
• Francoise Sagan (1935-2004)

Cô là một tuyệt phẩm có một không hai của nền
văn học Pháp. Một “Nouvelle vague” tiêu biểu cho
lớp thanh niên Hippie. Về mặt triết lư, người ta
gán cho Sagan một “Cái mốt hiện sinh”, một
thương hiệu, “một produit type”. Và hiểu một
cách bèo bọt có nhiều người gọi Sagan là “Đứa
con hoang của chủ nghĩa hiện sinh”.
Đứa con hoang hay không th́ không biết. Chỉ biết
rằng nó có mặt như thế với một cách thể hiện. Sự
có mặt của nó tự nó là đủ rồi!!!
Ở Việt Nam, sở dĩ Sagan được biết đến thoạt đầu
là do Nguyễn Nam Châu trong cuốn sách của ông :
“Những Nhà Văn hóa Mới” đă mở cửa đón chào giới
thiệu Sagan mà từ đó người ta được biết đến.
Thế rồi chẳng ai khuyến khích, cái mốt Hiện sinh
ấy c̣n được tiếp nối và trực tiếp giới thiệu
trên tờ Bách Khoa, năm 1958 với bài: “
Sứ mệnh
của văn chương Francoise Sagan” của tác giả Cô
Liêu, tức Vũ Đ́nh Lưu, một dịch giả tài ba.
Nói đến “Sứ Mệnh” là to tát quá. Nó chỉ làm công
việc mà nó cần làm là sự thể hiện như thể nó là
như thế.
Sagan Francoise Quoiriez viết cuốn truyện đầu
tay Bonjour Tristesse (Buồn ơi, chào mi) vào năm
1954, lúc cô 18 tuổi.
Cuốn truyện rất mỏng, dày chưa tới 200 trang,
hoàn tất trong bảy tuần lễ khi mới 18 tuổi.
Thoạt đầu in có 8000 cuốn, thời gian sau lên đến
4 triệu rưởi cuốn trên toàn thế giới.
Ở Việt Nam, ngoài Nguyễn Nam Châu giới thiệu,
Nguyễn Vỹ đă dịch tác phẩm vào năm 1959. Và sau
này, rất nhiều dịch giả đă dịch lại.
Con người của Sagan thế nào th́ nó thể hiện ngay
trong chính cuốn sách của tác giả.
Cuộc đời và câu truyện như thể là một.
Hồi c̣n là học sinh trung học, bà đă được gửi
vào trường Couvent des Oiseaux vào năm 1947.
Nhưng với bản tính ngổ ngáo, thích tung bay
ngoài khuôn khổ nên bị nhà trường đuổi, v́ thiếu
tính thiêng liêng.
Theo Miêng: “Sau thế chiến hai, các cô muốn
thoát khỏi ảnh hưởng gia đ́nh, khỏi ảnh hưởng bà
nội, bà ngoại luôn áp đặt mọi chuyện…(..) Phải
lập gia đ́nh rồi mới luyến ái..Thuốc ngừa thai
chưa phát minh. Chuyện phá thai phải chạy qua
Thụy Sĩ giải quyết.. Trai gái chỉ tán t́nh nhau
bằng lời. T́m khoái lạc là cái ǵ lạ lùng.
Pétain cũng chống, De Gaulle cũng chống…Năm 1954
cũng là thời nước Pháp mỏi mệt v́ hai cuộc chiến
tranh thuộc địa, Đông Dương và Algérie… Dân
chúng chán nản, hững hờ, luân lư chẳng ảnh hưởng
ǵ tới nền chính trị bận rộn..Sagan là hiện
tượng độc đáo lúc bấy giờ, vừa ra khỏi hiện thực
xă hội.. Buồn ơi chào mi là “: vũ điệu trần
truồng giữa căn nhà ngủ người lớn” đầy sức sống
thanh xuân vừa vô luân vừa quyến rũ không cưỡng
lại được.. Và cái quyến rũ này đă đưa văn học
Pháp cũng như thế giới ra khỏi cằn cỗi không mầm
sinh mới, nó khiến cái vô luân c̣n đáng yêu đáng
tha thứ và khiến người chỉ trích cũng phải lựa
lời.”
Hay nói đúng ra là thiếu nghiêm chỉnh, ra ngoài
khuôn khổ.
Năm 1951, bà đă rớt tú tài và đă la cà khu Saint
Germain des Prés, thưởng thức nhạc Jazz. Nơi mà
sau này bà gặp J.P. Sartre, lớn hơn bà 30 tuổi.
Một điểm nổi trội là bà rất mê đọc sách. Theo
tôi, một nhà văn không đọc sách th́ vốn viết sẽ
ṃn theo thời gian.. Cái thú đọc sách đă un đúc
bà trở thành nhà văn kiệt xuất. 13 tuổi đă đọc
Les nourritures terrestres ( Thực phẩm trần
gian) của André Gide. Và sau này đọc Rimbaud,
Camus, Sartre, Stendhal, Faulkner..
• Francoise Quoirez
Bà sinh ngày 21 tháng 6 năm 1935, chọn bút hiệu
Sagan từ nhân vật của Proust trong cuốn tiểu
thuyết nổi tiếng của ông : “À la recherche du
temps perdu”( Đi t́m thời gian đánh mất) mà bà
vốn ái mộ ông.
Theo Miêng, một nhà văn nữ trong nhóm “Ăn Mày
Văn Chương” cùng với Phan Huy Đường, Nam Dao,
Phạm Trọng Luật và nhất là nhà văn Mai Ninh.
Không lạ ǵ Bà Miêng đă có những nhận xét khá
chi tiết và thấu đáo về Sagan. Bà cho hay: Sagan
đă dùng câu thứ nh́ của Paul Eluard trong bài “À
peine défigurée” (Hơi biến ảnh). Đó là câu đầu:
Adieu tristesse.- Buồn ơi vĩnh biệt.
Sagan đă lấy câu thứ nh́: Bonjour tristesse.
Buồn ơi chào mi.
Cũng theo Miêng, Sagan đă bước vào văn học Pháp
một cách bất ngờ và làm rung chuyển văn học Pháp
và chưa biết bao giờ bà ra khỏi cái vinh quang
ấy.
Bởi v́ bà đă chuyển tải được tính chất nổi loạn
và sự hoài nghi, yếm thế của rất nhiều giới trẻ
sau chiến tranh.
Câu chuyện Buồn Ơi, Chào Mi rất giản dị và thâu
tóm trong 4,5 nhân vật. Bà kể lại câu chuyện,
năm 17 tuổi, bà hoàn toàn sung sướng với bố và
nhân t́nh của bố: Elsa.
Sagan hiểu rơ cha là một
người phóng túng, góa vợ đă 15 năm. Cha của bà
so với tuổi c̣n đầy nhựa sống và năng động, thay
đổi người t́nh xoành xoạch.. Thật ra ông là loại
người phù phiếm, mau chán, giỏi việc thương mại.
Nhưng ông rất galăng, biết tử tế, chiều chuộng
và rộng lượng.. Thật khó kiếm được một người như
thế thú vị như ông.
Vào đầu mùa hè, ông hỏi tôi có phản đối việc ông
mang theo Elsa.. Elsa là bồ của ông, cao, tóc
đỏ, gợi cảm và cũng dễ thương. Người hiền lành,
đơn giản.
Ông đă thuê một ngôi biệt thự lớn ở
Méditerranean mà ngày ngày họ ra tắm biển, phơi
nắng dưới mặt trời gay gắt để có được mầu da mầu
hồng.
Đó là một cuộc sống của giới trưởng giả thành
thị tưởng rằng sẽ măi là như thế.
Nhưng bên cạnh đó c̣n có Anne, một người đoan
trang và đứng đắn vốn là bạn cũ của bà mẹ quá
cố.
Sagan tự xưng tôi trong truyện là Cécile th́
hoàn toàn phóng túng và tự do, cô không chịu ép
ḿnh vào khuôn khổ g̣ bó, nghiêm chỉnh của Anne.
Mặc dầu Anne có khuôn mặt khả ái và quyến rũ.
Cécile c̣n biết rằng bố có ư định tính truyện
trăm năm với Anne.
Cécile đă sắp đặt cho bà cô Anne thấy bố đang âu
yếm Elsa.
Bà cô Anne quá thất vọng đă phóng xe và gây ra
tai nạn chết.
Sau cái chết của Anne, Cécile biết buồn và sống
thác loạn.
Cuộc sống phóng túng và thác loạn, ăn chơi, cờ
bạc, ma túy.
Số tiền nhuận bút khổng lồ mà nhiều khi bà vẫn
sạch túi.
Bà có dáng bề ngoài với mái tóc xơa lại sô lệch
phủ trán, dáng người mảnh mai, ánh mắt tinh
nghịch như trẻ con.
Ngoài cái vẻ mong manh bề ngoài ấy, theo
Miêng, trong đầu lại chứa đựng sự tự do, táo bạo, cực kỳ thông
minh, năng động, nổi loạn, bất chấp, độc đáo và
được hầu hết mọi người yêu quư. Bà lại có tác
phong liều lĩnh, ham xe thể thao, thức đêm cờ
bạc, rượu và ma túy, yêu cuồng sống vội, thích
cười đùa, thích ái mộ, thích cảm giác mạnh phóng
xe như điên nên nhiều lần suưt gây ra tai nạn
thảm khốc như vào năm 1957.
Bấy nhiêu tĩnh từ, bấy nhiêu cảm giác mạnh, liều
lĩnh…Liệu đă đủ nói lên cuộc đời của bà chăng?
Về cuộc sống hôn nhân của bà cũng không xuông xẻ
ǵ. Lần thứ nhất, lúc bà 23 tuổi(1958), với Guy
Schoeller lớn hơn bà 20 tuổi. Hai năm sau hai
người ly dị. Lần thứ hai, năm 27 tuổi, ( 1962)
với điêu khắc gia người Mỹ Robert Westhoff và có
với ông này một đứa con trai tên Denis. Một năm
sau bà ly dị và từ đó bà sống độc thân.
Bạn bè của bà thường là những người nổi tiếng
trong văn giới, điện ảnh như J.P.Sartre,
Francois Mitterand sau này là Tổng thống Pháp,
nữ minh tinh điện ảnh Brigitte Bardot- một khuôn
mặt gợi cảm, sexy, khêu gợi nhục cảm làm mê hoặc
giới trẻ một thời.
Bà đă để lại cho đời khoảng 50 tác phẩm có giá
trị. Phần lớn phảng phất vóc dáng của bạn bè
hoặc của chính bà. Họ thường là những người giàu
có, đời sống dễ dăi, tự do, t́m vui và trốn
tránh những nỗi buồn…
V́ thế, nước Pháp và thế giới nợ bà nhiều lắm.
Họ mất đi một nhà văn có tài xuất sắc nhất, sự
thu hút và ảnh hưởng không chối căi được của đời
sống văn học.
Cũng theo Miêng, Sagan không phải chỉ là một nhà
văn mà là một con người- một con người dám sống,
dám mê mọi thói tật, ham mê viết, ham mê văn
chương.
Sự liên hệ với một Sartre lúc cuối đời, bà đă
chở Sartre trên xe, phóng đi ăn chơi và họ cười
đùa vô tư như học tṛ. Trong quyển:
Avec mon
meilleur souvenir ( Kỷ niệm đẹp nhất của tôi)
xuất bản năm 1984, Sagan viết về Sartre với lời
lẽ trân trọng yêu quư, kể lại những thông đồng
giữa hai tài danh thế kỷ XX, không khoe khoang,
chỉ khiến người đọc thích thú say mê, thích thú
trước đầu óc và tâm hồn và chữ nghĩa riêng của
mỗi người.
Tuy nhiên, đó là biểu hiện một chút tiêu hoang
nhộn nhịp của lớp người thượng lưu bên ngoài và
nỗi cô đơn không cùng bên trong.
Đúng như Bernard Frank (bạn thân của Sagan) cho
rằng Sagan đầy nhục cảm trong triết hiện sinh,
nhưng là “ Một chút mặt trời trong nước lạnh”
cũng là nhan đề một cuốn sách của Sagan.
Theo Miêng, dù những năm cuối đời túng thiếu
bệnh hoạn, không bao giờ Sagan tỏ ư hối tiếc về
cách sống phóng đăng của ḿnh, vẫn luôn luôn ham
sống.
V́ thế sự ra đi của chính bà đă gây công phẫn
cho chính bà, v́ cho đến giây phút cuối cùng bà
vẫn không muốn chết.
Báo chí Pháp đă đổ bao nhiêu giấy mực khi bà
sống, th́ ngay bà nằm xuống mực cũng tốn rất
nhiều thay nước mắt tiếc thương một con người
tài hoa, một con người sống thật..
Một con người tài hoa, thông minh cực kỳ tinh
sảo. Với một nụ cười sầu muộn mà hấp dẫn. Nước
Pháp mất đi một con người ngoại hạng, một nghệ
sĩ đầy tài năng!!! Amen.
____________
• Một vài chú thích và tóm tắt câu chuyện dựa
trên diễn đàn Chân Phước Liên. Nhan đề
"Francoise
Sagan, tiểu yêu nữ khả ái."
• Cô gái trong truyện tên Cécile, 17 tuổi. Họ
cùng nhau đi nghỉ hè ở biển Côte d’Azur cùng với
cha cô, Raymond, khoảng 40 tuổi, góa vợ và bà
Elsa, t́nh nhân của cha. Cha cô có mời thêm một
người bạn cũ của bà mẹ cô là Anne. Trên băi
biển, Cécile có quen một sinh viên cũng đi nghỉ
hè tên Cyril và họ cùng nhau đi chơi, đi bơi, đi
khiêu vũ. Rồi hai người hôn nhau và làm t́nh .
Bà Anne là một người đàn bà cỡ 40 tuổi, chăm sóc
Cécile như một người mẹ và khá nghiêm khắc. Bà
cũng tỏ ra không ưa Cyril và muốn cô bỏ anh ta
để lo học để thi lại bằng tú tài mà cô đă hỏng
năm rồi.
Đă thế, sau này cha cô lại yêu Anne, bỏ rơi Elsa
và dự định kết hôn khiến cô lại càng tức giận.
Thế là Cécile và Cyril giàn cảnh một kế hoạch để
ly gián hai người. Được sự đồng ư của Elsa, ( bà
này cũng đang bị t́nh phụ), họ giàn cảnh yêu
đương và để cho cha cô trông thấy. Cha cô tức
giận v́ t́nh nhân của ḿnh lại bị một người trai
trẻ đáng tuổi con ḿnh chiếm đoạt nên hối hận
quay về với Elsa.
Phần Anne bắt gặp Raymond và Elsa âu yếm nhau,
buồn t́nh bỏ đi, rồi bị tai nạn xe chết.
Mọi người hối hận, nhưng mọi sự như thể đă rồi.
Cha cô và cô trở về Paris sống lại đời sống b́nh
thường.
Nhưng Cécile bây giờ không c̣n vô tư hồn nhiên
như trước nữa mà phát sinh ra một t́nh cảm mới:
Nỗi buồn…
Vào lúc 19 giờ 35, ngày 24 tháng 9 tại bệnh viện
Honfleur, tại miền Nam nước Pháp, Francoise
Sagan đă trút hơi thở cuối cùng, thọ 69 tuổi v́
bị máu nghẹt ở phổi.
Denis, đứa con trai duy nhất có mặt cùng với bà
Marie-Thérèse Le Breton- người quản gia từng
nuôi bà. Họ ở bên bà vào những giây phút cuối
cùng. “ Sagan nói với tôi: 'Tôi không muốn
chết', và rồi bà ấy chết trong tay tôi, đôi mắt
mở lớn, bà quản gia kể lại.
Nguyễn Văn Lục
art2all.net
|