NGUYỄN VĂN LỤC

GIAO CẢM GIỮA ĐẤT - TRỜI - NGƯỜI

 

 

 

 

Hoài niệm một thời
 

Từ lúc nào đă dần h́nh thành một khái niệm trở thành khuôn mẫu, đặt để con người vào thế trung tâm vũ trụ gọi là tam tài (Thiên-địa-nhân[1]. Tiếng dân gian c̣n gọi một cách b́nh dân là Trời che đất chở hay cùng một bọc). Di sản để lại hiếm hoi là các kiến trúc như chùa chiền, miếu đền c̣n như đượm sắc thái tinh thần Á Đông cổ kính ấy. Mái chùa thường ẩn núp sau những cây đa, cây cổ thụ như một ấp ủ cận kề. Thật đáng quư làm sao, nhưng nay c̣n đâu?

 

Nhưng con người thuở ấy lấy đất như một chỗ đứng, một điểm tựa khởi đầu và kết thúc- Đầu đội Trời, chân đạp đất mà thật sự có một tiến tŕnh trọn gói là Đất-khí-gió và lửa. Bốn vật thể ấy tụ vào nhau, khác nhau mà bổ xung hỗ trợ nhau mà nhờ đó muôn loài có thể sinh tồn. Mà thiếu một cũng không thể được. Đă c̣n biết bao nhiêu hành tinh mà sự cấu thành không đủ túc số ấy vẫn vắng bóng con người.
 

Trong đó con người xuất hiện muộn màng nhất!
 

Sự muộn màng ấy phải chăng như một sắp xếp, an bài một cách nào đó có “chuẩn bị” kéo dài hàng tỉ năm trước cho muôn loài, nhất là cho con người. Đă có biết bao nhiêu biến đổi khôn lường bộ mặt thiên nhiên đó. Non cao biến thành sông hồ, biển cả, chỗ trồi, chỗ sụt, chỗ thành đồng bằng, chỗ thành sa mạc.

 

(Đọc thêm cuốn Sapiens- une brève histoire de l’humanité của Yuval Noah Harari). Một cuốn sách không nên bỏ qua.

 

Mặc dầu vậy, tổ tiên loài người, thời c̣n ăn lông ở lỗ cũng đă phải nhiều niên kỷ “vật lộn” với thế giới hoang dă, trước thiên nhiên vô cùng lớn cũng như vô cùng nhỏ mà so ra con người chỉ là một hạt cát trên sa mạc, chỉ là cát bụi. Vậy mà đến cuối cùng lại muốn cao ngạo trở thành Homo Deus. Une brève histoire de l’avenir của cùng một tác giả.
 

Đó là tóm tắt hành tŕnh nhân thế mà con người lần lượt trải qua hết lớp này đến lớp kia. Mặc dầu so với thế giới chung quanh, con người trước sau chỉ như một hạt cát trong cái mông mênh vô cùng lớn của vũ trụ. Một hạt cát xem ra nhỏ bé, nhỏ bé đến vô nghĩa của thế giới đến kinh hăi khi nghĩ tới thân phận người. Nhưng hạt cát vô nghĩa ấy lại có tham vọng vô biên Đội đá lấp trời. Thiên nhiên làm một th́ con người làm hai, làm ba, làm bốn. Cái họa thật vô lường từ chỗ ấy, nói sao cho vừa.
 

Chính ở thái độ bất kính này mà vũ trụ-con người không c̣n như trước nữa. Cần một trật tự văn hồi, nhất là sự đánh thức lương tri con người trước những mối họa của hành tinh này, bởi v́ tài nguyên thiên nhiên không phải là vô tận. Giới trẻ hơn ai hết đă lên dường.. Phải diệt trừ ḷng tham vô đáy, phải sống ḥa với thiên nhiên của thuở hồng hoang một thời.
 

Bài viết này trong cơi vắn hạn của kiếp người giúp t́m lại ḿnh và đồng loại và nghe đâu đây có tiếng vẫy gọi nhau làm người như một sự thúc dục từ bên trong.
 

Trong dân gian, mối giao cảm thể hiện rơ nét nhất bắt đầu từ những người nông dân chân lấm tay bùn qua bài đồng dao “Lạy Trời mưa xuống, lấy nước tôi uống, lấy ruộng tôi cày, Lấy đầy bát cơm, Lấy rơm đun bếp…” Mười lần cầu khẩn, may ra một lần được. Phải chăng Trời làm mưa là một hồng ân Trời ban cho khi mưa thuận gió ḥa?
 

Thoạt tiên Đất dưới mắt người nông dân chỉ thị h́nh thái về mầu sắc và phân loại. Như đất đỏ, đất bùn, đất đen, đất phù sa, đất rừng, đất cát, đất phèn, đất mầu mỡ như ruộng được phân loại thành chân nhất đẳng, chân nhị đẳng hay ruộng đồng chiêm, ruộng đồng mùa.
 

Tôi c̣n nhớ đă đọc đâu đó h́nh ảnh người nông dân cầm nắm đất như thể nó có một linh hồn. Tiến sang những t́nh tự của con người gửi gắm, nhắn nhe như đất Hà Tiên, đất Châu đốc, đất Hà Nội.. để chỉ nơi ta đă sinh ra và lớn lên như cội nguồn.
 

Tiến thêm một bậc nữa, đất tượng trưng cho t́nh dân tộc, lịch sử, ngôn ngữ so với các dân tộc khác. Người ta có đất nước tôi, đất tổ tiên, đất mẹ ngay cả đất khổ. Năm 1975, có t́nh cảm mất nước mặc dầu nước vẫn c̣n đó, chỉ thay đổi thể chế.
 

Ở xứ người, cơm no áo mặc gấp nhiều lần so với quê hương cũ, không phải đương đầu với chiến tranh vẫn có những hoài niệm tỏ ra bất xứng như Mảnh đất Tạm Dung. Nghĩa là cơi tạm, sống nhờ, chờ ngày quê hương trở lại. Đó là một ảo vọng phóng chiếu quá khứ thành hiện tại. Một hiện tại khô trồi mà không có ǵ có thể mọc lên trên đó được.
 

Tôi vốn xuất thân từ con nhà nông dân tại một vùng trũng quanh năm chống lũ lụt và thiên tai cảm nghiệm được từ bản thân rồi nhân rộng ra nên mới có bài viết này như một lời tỏ bầy tri ân tất cả, không trừ.
 

Hẳn là nhiều người đă không quên được truyện ngắn của Khái Hưng viết chung với Nhất Linh, Anh phải sống. Câu chuyện hai vợ chồng nghèo, Thức và Lạc, vớt củi trên sông Hồng trong mùa mưa lụt. Chẳng may thuyền ch́m. Người vợ lẳng lặng buông vai chồng để chồng bơi vào bờ:
 

“Bỗng Lạc run run khẽ nói:

– Thằng Ḅ! Cái Nhớn! Cái Bé!… Không!… Anh phải sống!

Thức bỗng nhẹ hẳn đi. Cái vật nặng không thấy bám vào ḿnh nữa. Th́ ra Lạc nghĩ đến con đă lẳng lặng buông tay ra để ch́m xuống đáy sông, cho chồng đủ sức bơi vào bờ.”

( Khái Hưng & Nhất Linh, Anh phải sống )

 

Quả thực văn chương nghệ thuật bằng cách riêng của họ đă đi vào t́nh tự thiên nhiên với con người.

 

Viết đến đây, tôi đành tóm gọi tất cả mối giao cảm Người-Thiên nhiên trong quá tŕnh h́nh thành là Mối giao cảm tầng một với nhiều t́nh tự cấp độ khác nhau và nhiều khi được nhân cách hóa và nhân bản hóa.

 

Một trong những cảm nghiệm sống động, rất người này là về những trận mưa đầu mùa. Một trong những nỗi vui khó tả là khi mưa gần tạnh hột th́ hàng đàn cá rô theo rạch nước bờ ao lội ngược lên sân nhà. Những con cá rô bóng nhảy đem chiên trên chảo thành cá rô rang muối ăn với cơm nếp, vừa nóng hổi, vừa béo ngậy. Tôi chỉ biết vậy mà không cần giải thích. Ôi chao hạnh phúc là chừng nào. Mẹ tôi đă hoàn tất công việc mà thiên nhiên đă để lại như món quà tặng nho nhỏ.

 

Nhưng mưa c̣n là cái ǵ hơn thế nữa. Tôi gọi cái đó tóm gọn, là cái đắt giá nhất trong triết học Đông Phương là coi Đất-Trời nằm trong một bọc. Bọc cả trong nghĩa tinh thần cũng như nghĩa vật lư.
 

Như trời che đất chở qua những cơn mưa đầu mùa, như sự qua lại, hài ḥa, biểu tỏ sự tươi tốt và hơn tất cả làm trỗi dậy các mầm sống trong sinh vật, cây cỏ. Cơn mưa vừa xong là tiếng hoan ca của các loài giun, dế, cóc nhái kêu ơm ọp, inh ỏi! Sự vươn lên của các thực vật như sự thức dậy được tắm gội. Sự sinh tồn tiếp nối. Thật là một điều kỳ diệu. Những hạt mưa nặng hột rơi rào rào như những cánh chuồn như đất trời đang giao hợp. Con người giao hợp sinh ra con cái, đất trời giao hợp sinh ra tươi tốt muôn loài như một cuộc tái sinh.

 

Nhiều khi đó chỉ là những khoảnh khắc chóng vánh đến rồi đi như bắt được của trời trong phút giây bất chợt. Cái bất chợt vốn là điều thú vị nhất. Trẻ con người lớn đều reo lên như một hưng phấn.

 

Mối giao cảm tầng một này c̣n được cảm nghiệm qua đứa trẻ nhà quê tắm truồng mỗi khi có cơn mưa rào. Tại sao trẻ trai gái đều thích tắm mưa? Mát cũng có, vui đùa cũng có, nghịch té nhau cũng có.. Và c̣n hiểu ra rằng c̣n có điều ǵ hơn khác và hơn thế nữa! Phải chăng Mưa là cơ hội đầu đời giúp trẻ trai cũng như gái cảm nghiệm được sự phân biệt phái tính. Phải chăng trẻ nhà quê đều biết sớm chuyện này, đă biết phân biệt Tôi là ai, Em là ai? Chúng ta là ai. Câu hỏi đặt ra xác định có một hiện hữu khác biệt, một hiện hữu Thiếu-Thừa. Từ đó nảy sinh ra một thứ tự hào của đứa trai và đồng thời tự ty nơi trẻ gái? Tự hào th́ t́m cách phơi ra, tự ty th́ che giấu khép lại như khi lồng ngực bắt đầu nhú ra như trái ổi. Chưa kể nhiều thứ lắm như khi có kinh lần đầu như một sự xấu hổ. Biện chứng khép-mở h́nh thành những chiều hướng thuận nghịch như chối từ, mặt khác như một lời mời gọi không tên trong biện chứng cho và nhận và khi đă chín mùi như trái cây vừa chín tới.

 

Từ lúc nào đă tạo ra mối giao cảm từ người-thiên nhiên trở thành Mối giao cảm tầng hai người-người. Mối giao cảm tầng hai này kết dệt duyên nên vợ nên chồng rồi sinh con đẻ cái, rồi lên bậc cha mẹ-con-cháu đầy đàn.

 

Nhưng chẳng may trong muôn một, nếu nửa đường gẫy cánh, gây oan nghiệp, không nh́n nhau trong phận người mà h́nh như chỉ có con người mới có. Biện chứng khép mở một lần nữa được xác định với những đường biên giới thiên nhiên trở thành thân nghiệp với buồn vui và đau khổ. Kinh nghiệm ấy ai có qua cầu mới hay. Không c̣n đi chung một chuyến đ̣, thuyền t́nh đứt gánh! Giao cảm tầng hai gẫy cánh.

 

Cảm nghiệm tầng một và tầng hai này một lần nữa, tôi cũng bắt gặp lại như một điều kỳ diệu.

 

Trong mảnh vườn nhỏ sau nhà, tôi có trồng vài cụm rau mùng tơi mà hương vị nó thật khó quên. Nhất thiết là để nh́n chứ không hẳn là để ăn. Mỗi ngày tôi chăm chỉ tưới bón mong nó lớn lên từng phân ly. Tưới bón thế nào như cũng không đủ, h́nh như không làm nó vừa ḷng hay không phải thứ nước mà nó mong đợi. Và nó ẩn nhẫn chờ đợi điều mà tôi không thể làm được. Rồi một trận mưa rào ập tới sối xả, hung hăn như quất xuống mặt đất. Cây cối trong vườn như chan ḥa, tắm gội như thể một cuộc hóa thân có chủ đích và ngoài sự mong đợi của tôi. Sáng hôm sau thức dậy, nh́n vườn rau như có ǵ đổi khác. Cọng rau mùng tơi như có phép mầu dài ra cả gang tay. Lá mũm mĩm, da thịt mềm mại với màu xanh khó mà vẽ lên được. Ôi kiếp người và thực vật hóa ra cùng một bọc, cùng một kiếp phù sinh, giao hợp hay giao ḥa rồi sinh ra, tồn tại và trụy kiệt. Nhưng nếu kiếp người cứ cho là trăm năm th́ kiếp mùng tơi cứ cho một ngày là 5 tuổi.

 

Dù là kiếp ǵ th́ cứ quay một ṿng tṛn hiện sinh, quay hết một ṿng là sự trở về… Một t́m lại nhau như một điểm hội tụ đồng quy như Nước đi ra biển lại mưa về nguồn.
 

Một lần nữa, tôi cũng cảm nghiệm được sự giao ḥa kỳ diệu của đất trời trong một lần tắm biển vào buổi chiều ở băi biển Boston. Băi biển vắng người v́ mặt trời đă lặn. Không biết từ đâu tới như có hẹn ḥ mà cả một đàn cá, lúc nhúc quậy sóng cả một vùng biển đen ng̣m. Sự lạ ấy xảy ra chỉ trong vài phút giờ th́ tiếp theo một sự lạ khác. Từ trên không làm thế nào mà cả một đàn chim vài trăm con, bay rợp và từ trên không lao thẳng xuống như những mũi tên để bắt cá. Ai đă sắp xếp tấn kịch thiên nhiên này mà nh́n thấy choáng váng không tin vào mắt ḿnh? Và chỉ trong một thời khắc, đàn chim đă biến mất, đàn cá cũng không c̣n trả lại mặt biển im ĺm mà như thể trước đó đă không có ǵ xảy ra!! Lúc ấy, trời đă nhá nhem tối và băi biển trước mặt là một vùng băi biển đen bùn v́ thủy triều đă rút ra xa. Tôi men theo băi biển và đi theo ra xa chừng vài trăm thước. Nỗi sợ đến kinh hoàng ập đến trong tôi để chúng kiến một cảnh tượng hi hữu không hai đó. Mặt nước biển nay rút ra xa đến cả cây số mà trước đây là mặt biển mênh mông để trơ một băi đất đen c̣n ướt nhẹp. Quay lại nh́n băi biển chỉ c̣n lại vài người như những đốm đen nhỏ li ti.

 

Tôi cất giữ cho riêng ḿnh những kỷ niệm ấy mà không cần thiết đến những giải thích khoa học. Có nhiều bí nhiệm đẹp cần cất giữ cho tuổi thơ, như sự tích ông già Noel. Và sau này huyền thoại trở thành thứ văn hóa chung của nhân loại. Không có huyền thoại, con người như nghèo đi một mặt phong phú.

 

Kinh nghiệm thứ hai với Gió từ tầng một sang tầng hai. Một lần nữa, ta mượn câu chuyện Nhặt lá bàng của Nhất Linh. Hai chị em đi nhặt lá bàng, gió làm lá bàng rụng tơi tả, nhặt không kịp. Người chị cuống lên mắng thằng em quên chổi. Câu chuyện thật dễ thương thấm vào ḷng người. Gió đă góp phần làm nên chuyện cho hai chị em.
 

“Một cơn gió mạnh nổi lên. Lá rụng ào ào, một lát đă đầy đường.

- Mau lên chị ơi, nhặt cả hai tay chị ạ.

- Tao bảo mày đem chổi đi, mày lại bỏ quên. Thằng nỡm. Tao đă biết trước là đêm nay có gió to. Thằng nỡm, mày chẳng nghe tao bao giờ… Thằng nỡm.”

(Nhất Linh, Nhặt lá bàng)
 

Dưới góc nh́n phân tâm học, Gió được coi như ưu thế có thành phần Nam tính. Gió trước hết đùa như trẻ con tinh nghịch. Nó trêu chọc người khác để đổi lấy một nụ cười. Nó bất đồ hất một cái nón của một cô gái đang th́ đang thả bộ dọc bờ biển. Đùa nhả hơn nữa, nó hất tà áo dài cô gái làm hở châu thân, cô gái xấu hổ, đỏ mặt vội vàng khép tà áo lại.

 

Nhưng sự nhân cách hóa c̣n đi đến đỉnh điểm của nó khi Gió đóng vai người t́nh, như trong câu trách nhẹ của một phụ nữ có chồng phương xa chưa về:

 

“Đêm thu gió lọt song đào

Chồng ai xa vắng gió vào chi đây?”

( Tản Đà, Hát tạp (lối phong dao) )
 

Lời trách móc nửa như lời thú tội, nửa như hờn dỗi! H́nh như, nó biết thỏm nỗi ḷng cô quạnh của thiếu phụ. Để chắc ăn, nó đợi đêm khuya khoắt mới lẻn vào.

 

Gió đă đi vào văn chương bằng cửa chính với nhiều tác phẩm c̣n để lại như trong ca dao, trong Cung oán ngâm khúc và nhất là trong truyện Kiều.

 

Mà không dừng ở đấy, một trong những giao cảm tầng hai, ở cấp độ cao nhất, linh thiêng ở từ điểm khởi đầu, rồi kết thúc thành như một thứ tôn giáo như tục Thờ cúng tổ tiên mà khó t́m thấy ở các nền văn hóa xứ người. Nhiều người được hỏi khi cần khai lư lịch, họ vỏn vẹn khai: Tôi theo đạo ông bà. Chữ Hiếu làm đầu và tội bất hiếu trở thành điều không thể tha thứ..

 

Và từ đây từ tầng giao cảm giữa tầng hai, giữa người-người, ở cấp độ cao nhất thành giữa người sống và người chết. Nó trở thành một thứ giao cảm không thể lư giải bằng con mắt trần thế! Thần linh có mặt và sự chết không phải là hết mà chỉ là ḍng miên tục có kế thừa như một ngọn nến trường sinh.

 

Lại một điều kỳ diệu.

 

Và cũng nên nhắc nhở nhau rằng: cái hiển nhiên chưa hẳn là sự thật.

 

Đôi ḍng kết luận

 

Để kết thúc những ḍng hoài niệm này. Tôi nghĩ rằng đất nước này đem lại cho tôi một cuộc sống an vi mọi mặt. Nhưng qua trận Đại Dịch COVID-19 này cho thấy thiên nhiên vẫn là một thách thức với con người. Không c̣n ông Trời trong mối giao ḥa Đất-Trời- Người và được thay thế bằng Chúa, Phật, Muhammad. Và người ta đă mượn danh các Đấng ấy cho những tham vọng mang tính trần thế.

 

Tương giao Người-Người đă bị bẻ găy, nói chi đến Thần thánh? V́ thế, tôi cũng rất đố kỵ với nhà tranh biện thời danh của La Mă một thời. Ông Marcus Tullius Cicero[2] là một nhà ngụy biện mà nhiều người hiện nay nên tôn vinh ấy là bậc Thầy.

 

Tôi đơn giản nghĩ rằng cái ǵ do con người làm th́ hăy trả lại cho con người. Tôi vẫn tin như thế v́ nghĩ rằng sự tin tưởng đôi khi nghịch lư lại chỉ được nh́n rơ nhất trong bóng tối.

 

Người xưa đă nói: Chúng ta không bao giờ tắm hai lần trên cùng một ḍng sông[3].

 

Phải chăng đó là sự thật đau ḷng của ngày hôm nay?

 

 

Nguyễn Văn Lục

 

________________

 

 

[1] Triết lư Thiên – Địa – Nhân bắt nguồn từ tư tưởng cổ của Trung Hoa. Theo Kinh Dịch trong mỗi quẻ đơn Bát quái đều có ba vạch biểu hiện Tam Tài (ba cơi), sau phát triển thành các quẻ kép 6 hào (hai hào trên là Thiên, hai hào giữa là Nhân, hai hào dưới là Địa).
Lăo Tử viết trong Đạo Đức Kinh: “Người thuận theo Đất, Đất thuận theo Trời, Trời thuận theo Đạo, Đạo thuận theo tự nhiên” (Nhân pháp Địa, Địa pháp Thiên, Thiên pháp Đạo, Đạo pháp tự nhiên).
 

Đổng Trọng Thư đă h́nh thành thuyết “Thiên Địa Vạn Vật đồng nhất thể” và “Thiên Nhân tương dữ” nói về tính thống nhất và mối liên hệ khăng khít của vũ trụ: “Trời, Đất và Người là nguồn gốc của vạn vật. Trời sinh ra vạn vật, Đất nuôi chúng, Người hoàn thành chúng.” (Thiên Địa Nhân, vạn vật chi bản dă. Thiên sinh chi, Địa dưỡng chi, Nhân thành chi). Theo đó, Thiên là bầu trời, ông Trời, các hiện tượng thiên nhiên, Địa là mặt đất với giới tự nhiên, vạn vật. Nhân là con người, cộng đồng xă hội người.
 

[2] Cicero được coi là bậc thầy của văn xuôi Latin; Quintilian tuyên bố rằng Cicero “không phải là tên của một người đàn ông, mà là của chính tài hùng biện.” Những từ tiếng Anh ‘Ciceronian’ (có nghĩa là “tài hùng biện”) và ‘cicerone’ (nghĩa là ‘người hướng dẫn ở địa phương’) bắt nguồn từ tên của Cicero. Ông được xem là người đă biến tiếng Latin từ một ngôn ngữ thực dụng khiêm tốn thành một phương tiện văn học linh hoạt có khả năng diễn đạt những suy nghĩ trừu tượng và phức tạp một cách rơ ràng. Julius Caesar ca ngợi thành tích của Cicero khi nói rằng “mở rộng biên giới của tinh thần La Mă quan trọng hơn rất nhiều so với biên giới của đế chế La Mă.” Theo John William Mackail, “Vinh quang độc đáo và không thể chạm tới của Cicero là ông đă tạo ra ngôn ngữ của thế giới văn minh, và sử dụng ngôn ngữ đó để tạo ra một phong cách mà mười chín thế kỷ chưa thay thế được, và ở một số khía cạnh hầu như không thay đổi.” (Nguồn: Quintilian, Institutio Oratoria 10.1.1 12; Harper, Douglas. “Ciceronian”. Online Etymology Dictionary; Harper, Douglas. “cicerone”. Online Etymology Dictionary; Merriam-Webster’s Encyclopedia of Literature, “Ciceronian period” (1995) p. 244; Pliny, Natural History, 7.117; Cicero, Seven orations, 1912)
 

[3] “No man ever steps in the same river twice, for it’s not the same river and he’s not the same man.” — Heraclitus (535- 475 BCE)



 

Trang Nguyễn Văn Lục

art2all.net