|
phan bá thụy dương GÕ THỨC ĐÊM ĐEN tặng Anh Thuần và Lá Thắm
pbtd qua ký ức LươngTrườngThọ
1- Lửa đã lịm trong lòng anh đó sao Mà lời nguyện cầu nghẹn tắt Tình đã dậy trong tim em đó sao Mà tiếng ca ấm êm ngọt mật Anh oằn vai vác gỗ qua sông Chợt thấy bóng dã nhân run run, ngơ ngác Đôi chân lạnh hững hờ trên cát Lưu dấu mù mờ ấn tích bi thương.
2- Quanh quẩn đâu đây, bên chổ anh nằm Tiếng thở dài âm u của người tù già biệt xứ Quanh quẩn đâu đây, trong tâm thức anh Chỉ có đôi mắt em rưng rưng giọt lệ Chỉ có tiếng thét hận thù của bầy ngạ quỷ Nồng nặc mùi tử khí tanh hôi Không còn gì – không còn gì nữa, em ơi.
3- Quanh quẩn đâu đây, bên chổ anh nằm Đêm tối đen, vắng nhịp chuông gõ thức Anh thèm một nụ hôn trên môi, trên tóc Thèm một giọt nước cam lồ, cứu rỗi và đôi bàn tay dịu mềm vỗ về trong cơn khát, đói Không có gì - không có gì, ngoài âm hưởng xích xiềng rơi Lặng câm - tịch mịch - rã rời.
4- Anh oằn vai vác đá băng rừng Con đường mòn khổ dịch gập ghềnh, xa xăm, vô định Quanh quẩn đâu đây, trong tiềm thức anh Tiếng hú đồng vọng, tiếng gió qua truông Sao rờn rợn, hung hăng như ánh mắt ma tinh của loài cú vọ Hình hài anh và trái tim anh rịn chảy, âm ỉ những dòng máu đỏ Mặt trời đã lặn, đã ngủ mê trong cõi chết Không còn gì – không còn gì nữa đâu em Ai - ai sẽ khua trống, chuông đồng gõ thức đêm đen?
|