phan bá thụy dương

trên nỗi tình người

 

trên nỗi tình người 1  

1-

 

mùa mưa lần trước tôi theo đơn vị

đến tiếp thu vùng đất nhỏ điêu tàn

lối hẹp làng em lầy lội dấu chân

những mái tranh nghèo ôi sao cô tịch

 

vườn chuối bỏ hoang cỏ lên xanh biếc

ruộng lúa bom cày,

đạn phá đêm đêm

trăm gian nan,

thống khổ với truân chuyên

người người chỉ

nguyện cầu trong sầu não

 

2-

 

em thong thả ngồi bên sông giặt áo

mặc gió chiều hôn lên mái tóc thề

để nắng vàng mờ nhạt khói thôn quê

cất tiếng hát ru hồn bông súng nhỏ

 

chín con rồng phun nước phù sa đỏ

rẽ nhánh phân đôi sông Hậu, sông Tiền

em đang chờ hay đang mộng thiên duyên

cho tôi nắm một bàn tay trắng mượt

 

3-

 

em gái quê sao dịu dàng tha thướt

mắt mơ huyền và môi má như son

tôi ngẩn ngơ nhìn trên chiếc thuyền con

muốn sang bến nhưng ngập ngừng tay lái

 

em mỉm cười chào người xa mới tới

rồi thẹn thùng ôm áo mỏng quay đi

tôi trông theo chẳng biết nói năng gì

chỉ thấy rõ hoa lòng đang nở rộ

 

4-

 

đời chinh nhân tôi đến rồi đi đó

bỏ lại sau lưng

bao nỗi nhớ niềm thương

mùa mưa năm nay sao bổng lạ thường

tôi trở lại mà lòng nghe hoang vắng

 

chiều bên cầu cuối Thu nghe lành lạnh

em gái quê đã ra tỉnh học rồi

chiếc xuồng con xuôi ngược một mình tôi

ngắm mây tím hoàng hôn trong lặng lẽ

 

5-

 

sao em chưa về chăm nom vườn bí

nhặt hái nương dâu trái mộng vừa tròn

xin cát mềm cho em nhẹ gót son

đi thả hương nồng lên hoa đồng nội

 

mùa mưa năm nay gió lồng phơi phới

nên tôi biết buồn -

tôi biết bâng khuâng

đường nhân gian ai dõi mắt hoài mong

và gặp gỡ làm chi thêm nhung nhớ

 

6-

 

quần chiến trận tôi còn vương lau cỏ

cố ngủ vùi trong quên lãng uyên nhiên

mưa – mưa lên,

cho rũ hết ưu phiền

hồn tôi đó -

đớn đau trên tháp mục

 

em có về qua những vườn hoa cúc

đừng thiết tha đếm nhặt lục bình trôi

chim nào bay cao ngút tận lưng trời

soãi cánh bạc u ơ lời hờn dỗi

 

hồn tôi đó - lòng cỏ may phất phới

dật dờ trên sóng nước,

đắm trong sương.

  

phan bá thụy dương

[tựa cũ trên bns CSCH năm 66: lời gọi cỏ may]

 

~~ooOoo~~

 

trên nỗi tình người 2

cho Lá Thắm

 

Tạ từ em với sương mai
Anh lên tay súng cất lời hô quân
Tàu đi sông nước chập chùng
Nẻo quan san đó gian truân đã chờ

Trước sau cờ rợp bóng cờ
Ngoài kia chiều ráng nắng mờ hắt hiu
Em về mây gió trôi theo
Nhớ nhau ?
thôi cũng chắt chiu kiếp này

Bên anh đạn réo tên bay
Trăm binh đao với tháng ngày bỏ quên
Quê mình còn đó không em
Cho anh ấp ủ trái tim ngọt ngào

 

Phan Bá Thụy Dương
Ngày về giải tỏa Mỹ Tho, Tết Mậu Thân 68.

[tựa cũ trong tuyển tập Đầu Gió do Hội VNSQĐ/TC.CTCT ấn hành: Khi Anh Rời Gò Công Về Khu Chiến]

 

 

~~ooOoo~~

 

trên nỗi tình người 4

Mấy ngàn dặm hai khung trời cách biệt
em một phương
và ta ở một phương
trăng gió ở đây sao cũng dị thường
như khơi động nỗi niềm người viễn xứ

Lỡ mai mốt em về qua xóm cũ
- ta lạc loài từ thuở dấy đao binh-
đường xưa em đi cô lẻ một mình
ôm khắc khỏai thẩn thờ trong dư ảnh

Mưa bên ấy
chắc làm em thấm lạnh
gió Hạ buồn
có làm tóc em bay
trời đất mang mang sông bể vơi đầy
ai đếm được con nước ròng - nước cạn

Thôi nhé em -
góp chi từng sợi nắng
nuối tiếc gì bụi khói đã trôi xa
nhớ nhung nào năm tháng chẳng phôi pha
mà chợt khóc – chợt cười trong ảo mộng

Đốt lửa lên em –
đốt lửa lên em, hâm thêm rượu nóng
để mình say quên bão táp vô tình
sao mắt em buồn như giọt sương đêm
tìm bàn tay –
bàn tay chưa đủ ấm

Biết về đâu ta nửa đời phiêu lãng
dấu u tình trong cổ mộ hoang sơ
có còn chăng
bèo bọt với mây mờ
và ủ ấp bóng người trong lặng lẽ

Sóng biển hởi -
xin vỗ về thật nhẹ
cát vàng ơi –
thôi xóa dấu hài hoa
sỏi đá nào dòng nước đã trôi qua
sao hiu hắt muộn phiền như rêu cỏ

Gác chuông Bắc ta treo hồn trên đó
đợi em về hong tóc gọi đêm Thu
cho mưa nguồn giăng lá thắm sương mù
rồi em cất tiếng
ru ta ngàn kiếp.

 

Phan Bá Thụy Dương

 

 

~~ooOoo~~

 

 

Phan Bá Thụy Dương @ Lương Trường Thọ

 

trên nỗi tình người 5

 

 

cơn gió thổi mộng hồn bay lã bóng

trời hoang vu mấy độ phủ hồn em

ôi mắt ngọc của ngày xưa hiển hiện

ta ngu ngơ thao thức giữa đêm huyền

 

sao thương nhớ những nụ sầu giông bão

sao u tình vằng vặc suốt canh thiêng

ta mệt mỏi ghi vào trang giấy máu

nụ hôn đầu trong ký ức trinh nguyên.

 

Phan bá Thụy Dương

 

 

~~ooOoo~~

 

 

trên nỗi tình người 7

1-

Kể từ độ quan san chung cách biệt
bởi tự thân mình đã lạc căn phần
ngày qua ngày ta sám hối ăn năn
em hờn dỗi ôm tình chôn đáy mộ

Trót gieo hạt nảy mầm trên đất khổ
đường nhân gian ta thất thểu độc hành
ta treo hồn trên suối tóc em xanh
bay -
bay mãi trong cuồng lầm lạc


2-

Sao khắc khoải chẳng hao mòn tan tác
mãi dật dờ như bọt sóng lênh đênh
thử hỏi lòng lau sậy điêu linh
mặc niệm lời bi ca ẩn dụ

Em thả gió thả hương vào trụ
ta miệt mài đuổi bóng dưới trăng khuya
rượu tàn canh mịt lối đi về
tay huyễn vọng đề thơ trên giấy máu


3-

Về đi em -

về đi em chỉ trong mộng ảo
cho ta nâng niu từng ngón tay mềm
nụ hôn nào vương vấn môi em
chua xót, ngọt ngào đêm kỳ ngộ

Dưới huyệt lạnh em còn thương còn nhớ
chiều Công hoang vắng nhạt mưa
Thắm ơi -
Thắm đã về chưa
để ta ấp
hình hài em thánh thiện


4-

Rượu tàn canh.

rượu tàn canh ta ngẩn ngơ tìm kiếm
em -
em nơi nào -
em nơi nào trời đất bao dung  
ta lạc hồn trong cõi nhớ mông lung
réo gọi mãi chỉ thấy toàn ảnh


5-

phải bây giờ
thủy triều đang xuống
thuyền đã đưa em về chốn
nên ráng chiều mây trắng cũng
cũng hiu hắt muộn phiền trong giá lạnh

Dẫu gom góp từng giọt sương sợi nắng
cũng âm u như lời hát chiêu hồn
emem ơi -
phương này hay phương đó buồn hơn
ta thao thức dỗ từng cơn ngủ muộn.

 

Phan Bá Thụy Dương

Ðỉnh Les Pléinades, Bloney 2006

 

 

 

trang phan bá thụy dương

art2all.net