|
phan bá thụy dương
trên nỗi tình người

trên nỗi tình người 2
cho Lá Thắm
Tạ từ em với sương mai
Anh lên tay súng cất lời hô quân
Tàu đi sông nước chập chùng
Nẻo quan san đó gian truân đã chờ
Trước sau cờ rợp bóng cờ
Ngoài kia chiều ráng nắng mờ hắt hiu
Em về mây gió trôi theo
Nhớ nhau ?
thôi cũng chắt chiu kiếp này
Bên anh đạn réo tên bay
Trăm binh đao với tháng ngày bỏ quên
Quê mình còn đó không em
Cho anh ấp ủ trái tim ngọt ngào
Ngày
về giải tỏa Mỹ Tho, Tết Mậu Thân 68.
[tựa cũ trong tuyển tập Đầu Gió
do Hội
VNSQĐ/TC.CTCT ấn hành: Khi Anh Rời Gò Công Về Khu Chiến]
trên nỗi tình người 4
Mấy ngàn dặm hai khung trời cách biệt
em một phương
và ta ở một phương
trăng gió ở đây sao cũng dị thường
như khơi động nỗi niềm người viễn xứ
Lỡ mai mốt em về qua xóm cũ
- ta lạc loài từ thuở dấy đao binh-
đường xưa em đi cô lẻ một mình
ôm khắc khỏai thẩn thờ trong dư ảnh
Mưa bên ấy
chắc làm em thấm lạnh
gió Hạ buồn
có làm tóc em bay
trời đất mang mang sông bể vơi đầy
ai đếm được con nước ròng - nước cạn
Thôi nhé em -
góp chi từng sợi nắng
nuối tiếc gì bụi khói đã trôi xa
nhớ nhung nào năm tháng chẳng phôi pha
mà chợt khóc – chợt cười trong ảo mộng
Đốt lửa lên em –
đốt lửa lên em, hâm thêm rượu nóng
để mình say quên bão táp vô tình
sao mắt em buồn như giọt sương đêm
tìm bàn tay –
bàn tay chưa đủ ấm
Biết về đâu ta nửa đời phiêu lãng
dấu u tình trong cổ mộ hoang sơ
có còn chăng
bèo bọt với mây mờ
và ủ ấp bóng người trong lặng lẽ
Sóng biển hởi -
xin vỗ về thật nhẹ
cát vàng ơi –
thôi xóa dấu hài hoa
sỏi đá nào dòng nước đã trôi qua
sao hiu hắt muộn phiền như rêu cỏ
Gác chuông Bắc ta treo hồn trên đó
đợi em về hong tóc gọi đêm Thu
cho mưa nguồn giăng lá thắm sương mù
rồi em cất tiếng
ru ta ngàn kiếp.
trên nỗi tình người 7
1-
Kể từ độ quan san chung cách biệt
bởi tự thân mình đã
lạc căn phần
ngày qua ngày ta sám hối
ăn năn
em hờn dỗi ôm tình
chôn đáy mộ
Trót gieo hạt nảy mầm trên đất khổ
đường nhân gian ta thất
thểu độc hành
ta treo hồn
trên suối tóc
em xanh
bay -
bay mãi trong cuồng mê lầm lạc
2-
Sao khắc khoải chẳng hao mòn tan tác
mãi dật dờ như bọt sóng lênh đênh
thử hỏi lòng lau sậy
có điêu linh
có mặc niệm lời bi ca ẩn dụ
Em thả gió thả hương
vào vũ trụ
ta miệt mài đuổi bóng dưới trăng khuya
rượu tàn canh mù mịt
lối đi về
tay huyễn
vọng đề thơ trên giấy
máu
3-
Về đi em -
về đi em dù chỉ
trong mộng ảo
cho ta nâng
niu từng ngón tay mềm
nụ hôn nào vương vấn má môi
em
mà chua xót,
ngọt ngào đêm kỳ ngộ
Dưới huyệt
lạnh em còn thương còn nhớ
chiều Gò Công có hoang
vắng nhạt mưa
Lá Thắm ơi -
Lá Thắm đã về chưa
để ta ấp ủ
hình hài em thánh thiện
4-
Rượu tàn canh.
rượu tàn canh ta ngẩn ngơ
tìm kiếm
em -
em nơi nào -
em nơi nào trời đất có bao dung
ta lạc hồn trong cõi nhớ mông
lung
réo gọi mãi chỉ thấy
toàn dư ảnh
5-
Có phải bây giờ
thủy triều đang xuống
thuyền đã đưa em về chốn hư vô
nên ráng chiều mây trắng cũng bơ vơ
cũng hiu hắt muộn phiền trong giá lạnh
Dẫu gom góp từng giọt sương sợi nắng
cũng âm u như lời hát chiêu hồn
em – em ơi
-
ở phương này
hay phương đó
buồn hơn
ta thao thức
dỗ từng cơn ngủ muộn.
Ðỉnh Les Pléinades, Bloney 2006
phan bá thụy dương
art2all.net
|