CHUYỆN  NHỮNG    MƯỜI  NĂM

 

 

1.

Nhớ xưa ta làm thơ trên núi

hát dậy rừng hoang gọi tới trời

khản cổ kêu từng tên vô lại

duỗi chân dập bóng lũ ma trơi

 

Ta thi gan sức cùng đe búa

xẻ đá viết đầy chuyện thế gian

mẩu sắn đi vào trang sử tích

bo bo rõ mặt buổi hung tàn

 

Ta tìm thấy chữ Nhân treo ngược

trong túi Ức Trai ở vệ đường

nghe tiếng oan cừu xưa vọng lại

oan hồn điểm mặt  bọn vô lương

 

Mười năm ta trả xong tiền kiếp

xuống núi rao truyền những ngụ ngôn

chép bản tình ca vào tấu khúc

phổ vào nhân loại tấm lòng nhơn

 

2.

Nhớ xưa em trầm cung khuê các

dõi bóng bên trời vọng cố nhân

em thắp tình yêu lên đỉnh tháp

soi lòng nhau hẹn một mùa xuân

 

Mười năm dòng chảy đầy oan nghiệt

mà bản tình ca vẫn rộn ràng

em nén u hoài trong ngấn lệ

những mùa đông tận những thu sang

 

Mười năm em lớn lên theo núi

sừng sững trên cao những tượng đài

những bức tranh thêu nàng tố nữ

vẽ đầy ước vọng của tương lai

 

Mười năm ta đến đây. Nơi hẹn

tiếp cuộc nhân duyên đủ ngọt bùi

ta bước lên thềm thiên kỉ mới

nhịp đời rộn rã tiếng reo vui.

 

10 - 2000

 

 Song Nhị

 

 

 

Trang Song Nhị

Thơ

art2all.net