GÓ C  P H Ố  N À Y

M Ỗ I  Đ Ê M

 

 



 

 

Cảm ơn em cho anh đề tài

để viết bài thơ không cần cảm xúc

những bài thơ không cần người đọc

khi viết xong đem thả giữa trời

 

Cảm ơn em những buổi sớm mai

ra khỏi cửa anh thấy mình ngớ ngẩn

như chiếc xe lạc đường quanh quẩn

chạy lòng vòng không tới ngõ nhà em

 

Anh trở về nghe nhịp đập con tim

nhìn thấu suốt con đường lên phố núi

anh hối hả chạy quanh dòng suối

kiếm tìm em ... gặp kẻ vô tình

Anh trở về hỏi lại con tim

nghe thỏ thẻ những lời mộng ảo!

 

Cảm ơn em đã làm nên gió bão

để anh ngồi trần trụi ngó phong ba

cảm ơn em vườn cây trái phù sa

đã bỏ mặc kẻ cơ hàn đói khát

đã bỏ mặc – gã thâm tình tệ bạc?

tiếc tiếng xưng em tiếc tiếng gọi mình

Bên cánh rừng em hát với bình minh

mà quên mất góc phố này mỗi tối

 

Cảm ơn em không có gì đáng nói         

mà còn rất nhiều không thể bỏ quên

anh trở về ngồi suốt sáng thâu đêm

tưởng như thể chuyện long trời lở đất.

 

cảm ơn em ...

đành một lần lỡ mất!