Thanh Nhă

CÔ GÁI VU LAN

 

Nửa giờ trước cuộc hẹn, cô gái điện thoại cho tôi, giọng ngập ngừng:

-   Em xin lỗi, hôm nay em chợt nhớ ra là ḿnh c̣n một việc phải làm nên đành thất hẹn với anh. Anh thông cảm nhé!

-   Có việc ǵ quan trọng không? Tôi có thể giúp ǵ cho em không? Đừng ngại, hôm nay tôi rảnh mà.

Cô gái im lặng một lúc, dường như đang suy nghĩ, tôi giục :

- Em cần đi đâu, tôi sẽ làm tài xế.

- Dạ , nếu vậy th́ nhờ Anh giúp em.

Tôi thay áo quần, ngắm ḿnh một lần nữa trong gương, hài ḷng với  bộ cánh và tác phong của ḿnh.  Lái xe ra tới đầu ngơ, tôi suưt đụng phải hai người hàng xóm đi ngược chiều, tôi nói xin lỗi và chợt nh́n thấy trên ngực áo họ những đoá hoa hồng. Chắc hôm nay là Rằm tháng Bảy.Tôi nghĩ và chạnh ḷng nhớ mẹ. Lâu quá tôi không về thăm Mẹ, thỉnh thoảng chỉ điện thoại nhưng dạo này mẹ cũng không c̣n nghe được nữa, tai Mẹ đă lăng quá nhiều và trí cũng đă hết minh mẫn, nhớ nhớ, quên quên. Tôi th́ cứ dự định và rồi cũng vẫn chỉ là dự định. Cuộc sống đă cuốn tôi vào ḍng mưu sinh. Công việc, chức vị và thăng tiến, đó là những cái mà tôi quan tâm. Xuất thân trong một gia đ́nh nghèo khổ, lập thân với một nỗ lực tối đa và tôi đă có được những ǵ ḿnh muốn, nhưng có được th́ phải giữ để đừng mất đi và được thêm. Cứ vậy lời hẹn về thăm Mẹ mỗi ngày một xa mặc dầu khoảng cách cũng gần và tiền bạc, phương tiện mỗi ngày càng dễ dàng hơn. Ngang quầy bán hoa, tôi dừng lại và ngần ngừ .Tôi muốn mua một đoá hoa hồng tặng cô gái trong ngày Lễ này nhưng lại không biết cô c̣n mẹ không để chọn màu hoa, cũng không biết cô theo tôn giáo nào. Cuối cùng tôi chọn những cánh hoa lan màu vàng rực rỡ. Hai hôm nay đến làm việc với công ty tôi, tôi đều thấy cô gái  mặc áo màu vàng. Tôi mỉm cười với ư nghĩ chắc cô sẽ hài ḷng. Nếu là một cô gái khác có lẽ tôi cũng không mất th́ giờ như vậy, nhưng cô th́ khác. Cô đă và sẽ đem đến cho Công Ty tôi những lợi nhuận lớn. Cô là trợ lư giám đốc một Công ty đối tác của tôi và hôm qua, tôi đă kư được một hợp đồng với Công ty của cô. Trên đường đến chỗ hẹn tôi dự định sau khi đưa cô đi công việc của cô, tôi sẽ chở cô đi một ṿng quanh thành phố, nơi cô mới đến lần đầu tiên, sẽ mời cô đi ăn ở một nhà hàng sang trọng, sau đó sẽ mua tặng cô một món quà lưu niệm… cũng sang trọng, như tôi đă làm với các đối tác khác.Tôi mong mọi chuyện sẽ hoàn hảo.

Cô gái đứng đợi ở tiền sảnh khách sạn, hai tay khoanh trước ngực, mắt đăm chiêu nh́n ra đường. Những sợi mưa đang giăng ngang dọc trên bầu trời. Cơn mưa Tháng Bảy năm nay đến muộn, có phải là mưa Ngâu, cơn mưa sum vầy cho những người đang cách biệt. Cô gái h́nh như đang đắm ḿnh trong những cơn mơ tưởng. Cô không nh́n thấy tôi đang bước đến bên cạnh. Tôi ho khẻ. Cô giật ḿnh cúi chào:

-  Anh đă đến.

-  Em đợi có lâu không ?

-  Dạ không, không biết làm ǵ nên em xuống đây nh́n vẩn vơ cho đỡ buồn, mưa lớn quá.

Tôi theo cô gái bước vào pḥng lễ tân rồi lặng lẽ ch́a đoá hoa trước mặt. Cô gái nhận đoá hoa từ tay tôi và nói cám ơn, đôi mắt tràn ngập hân hoan. Tôi hỏi cô gái muốn đi đâu. Cô cười cười và xin lỗi lên pḥng một lát. Lúc trở xuống, cô ôm một bó hồng đỏ thật lớn, c̣n người phục vụ khách sạn th́ bưng một chiếc thùng khá nặng. Cô nói.

-  Anh có thể cho em đến Chùa X, nơi có cô nhi viện của cô Y không? 

Tôi nói có phải hôm nay là Lễ Vu Lan nên cô muốn đến chùa không. Cô dạ. Tôi mở cửa xe.  Dọc đường tôi hỏi cô tại sao cô đến đây mà không là một ngôi chùa khác, cô hẹn sẽ giải thích sau.

Vào đến cổng chùa, một em Phật Tử cài lên ngực áo tôi một hoa hồng đỏ sau khi nghe tôi nói c̣n mẹ. Cô gái lặng đi một lát khi các em hỏi cô chọn màu hoa nào để cài và cuối cùng cô cũng cài một bông hồng đỏ. Sư cô tiếp hai người xa lạ chúng tôi một cách chân t́nh. Cô gái nói cô muốn tặng quà cho các em mồ côi và những bông hoa đỏ, để các em luôn nhớ rằng ḿnh vẫn c̣n nhiều bà mẹ, là các cô, đă chăm sóc và nuôi dưỡng các em. Tôi thấy trong mắt cô những giọt nước thấp thoáng khi cô nói điều này.

Rời chùa, cô đề nghị được đến một quán ăn chay . Quán chay? Tôi vắt óc để nghĩ ra một cái quán có thể đưa cô gái đến. Lâu lắm rồi tôi không hề nghĩ đên chuyện ăn chay. Những bữa ăn của tôi thường là những bữa nhậu với bạn bè, những buổi tiếp khách ở các nhà hàng sang trọng, những đặc sản v v. Tôi đă quên mất khái niệm ăn chay. Cuối cùng tôi phải “cầu cứu” cô em họ. Cô cười khanh khách trong điện thoại: “Hèn chi hôm nay trời mưa”. Khi tôi gọi người phục vụ thanh toán bữa ăn , họ nói cô gái đă trả tiền. Th́ ra lúc cô giả vờ đi xem các bức thư pháp, cô đă kín đáo đến quầy thanh toán.  Thái độ của cô gái tự dưng làm tôi cảm thấy mất tự tin. Chưa bao giờ tôi có cảm giác này trước các “đối tác” của ḿnh.  Cô gái đă làm đảo lộn mọi nếp nghĩ của tôi.

Ăn xong, tôi lái xe đưa cô gái đến một quán trà trên đồi, ngồi ở đây có thể nh́n thấy những rừng thông mênh mông ngoài kia. Trời vẫn mưa nhưng không c̣n nặng hạt, qua làn mưa mỏng, những đám mây thật thấp vờn quanh đồi thông và xa xa là những dăy núi thẩm. Tôi chọn một góc nhà sàn bằng tranh với kiến trúc nửa Việt Nam, nửa Hàn quốc, chúng tôi thả giày, ngồi xuống sàn, quanh một chiếc bàn thấp. Nét mặt cô gái rạng rỡ.  Cô nói, cô rất thích không khí ở đây , tôi nh́n ánh mắt trong trẻo và thánh thiện của cô, ḷng chợt cảm thấy hết sức an b́nh. Tôi có cảm tưởng cô không phải là cô gái hôm qua, với những căng thẳng trong thoả thuận hợp tác kinh doanh cùng công ty tôi, mà là một cô gái khác, đă trút bỏ lớp phấn son của đời sống kinh tế khắc nghiệt để chỉ c̣n lại là một cô gái quê chất phác thơm mùi hương đồng. Cô gọi trà Bắc Thái và nói, theo cô, đó là loại trà ngon nhất không chỉ ở Việt Nam mà c̣n so với một số danh trà khác của Trung Quốc. Tôi cũng bắt chước cô. Những sợi khói từ chén trà bốc lên, khi cô gái bưng lên miệng đă toả lên khuôn mặt sáng ngời của cô một làn hương nhẹ nhàng. Cô gái cho tôi biết hôm nay là ngày sinh nhật cô. Cô không hề biết mẹ ḿnh là ai, c̣n sống hay đă chết.  Mẹ cô đă bỏ lại cô ở bệnh viện và trốn đi sau khi sanh cô được một ngày, đúng vào ngày Vu Lan định mệnh.  Nghe nói bà bỏ cô lại v́ quá nghèo, không thể nuôi nỗi.  Cô được giao cho cô nhi viện và lớn lên dưới sự chăm sóc của các Sư cô. Lúc đầu cô đă rất hận mẹ đă bỏ rơi ḿnh, nhưng sống trong sự yêu thương của các Sư Cô, cô gái đă nguôi quên  ư nghĩ đó. Chính v́ khó nghèo mà mẹ đă bỏ cô.  Cô gái t́m ra  lư do để không c̣n giận mẹ nhưng thỉnh thoảng trong cô vẫn gợn lên những thoáng oán hờn khi  nghĩ về người đàn bà có một mối liên hệ thật mật thiết với cô nhưng lại quá chừng xa lạ . Niềm oán hận đă hoàn toàn rủ sạch khi cô được một ân nhân, người đă từng giúp tài chánh cho cô ăn học, sau khi biết tâm sự của cô, đă gởi cho cô một câu truyện về một người phụ nữ bị tai nạn xe, suưt chết và trong lúc thập tử nhất sinh, nàng đă mong muốn gặp người tài xế đă tông ḿnh để nói lời thứ tha v́ nàng không muốn ông ta sẽ sống trong sự ám ảnh, tuyệt vọng. Chính điều này đă làm nàng hồi phục nhanh hơn rất nhiều trước sự ngỡ ngàng của các bác sĩ điều trị.  Đó là câu chuyện thật về Brigittle Savard và người tài xế Jacque Laporte.  Vị ân nhân đă dịch câu chuyện này từ Harold Gagne’-Selection Reader’s và gởi cho cô. Cô thầm cám ơn người phụ nữ nhân hậu và hảo tâm mà cô chưa hề biết mặt, đă giúp cho tâm hồn cô thanh thản hơn  rất nhiều.  Cô quyết tâm thay đổi số phận . Học là con đường duy nhất giúp cô có thể thoát được đói nghèo như mẹ cô đă từng trải qua.  Và số phận đă mỉm cười với cô. Cô  được  chọn  làm trợ lư giám đốc cho một công ty  nước ngoài đang có văn pḥng đại diện ở Việt Nam . Cô đă đạt được vị trí đó từ một cô gái mồ côi nghèo nàn, phải sống nhờ vào sự trợ giúp của các nhà hảo tâm và t́nh thương của các Sư Cô. Cứ mỗi năm đến ngày Lễ Vu Lan là cô lại ray rứt với thân phận ḿnh.  Mẹ c̣n sống hay đă mất, đang ở đâu?  Mọi người đều có thể dứt khoát cài đoá hoa hồng đỏ hoặc trắng lên ngực áo ḿnh để hạnh phúc hoặc ngậm ngùi, c̣n cô ? Cô luôn phải phân vân nên chọn hoa màu nào trong  ngày Lễ Vu Lan, cũng đúng là sinh nhật cô, mặc dù cô vẫn thầm nhủ và đă làm hằng năm, trong ngày Rằm tháng Bảy là sẽ đến cô nhi viện, nơi cô đă lớn lên, thăm những người mẹ đă từng nuôi dạy ḿnh, đem đến những hoa hồng đỏ, niềm hănh diện của những người c̣n mẹ, cho  các em mồ côi, trong đó có những số phận như cô. Và tỏ  ḷng  biết ơn với người mẹ  tinh thần  đă  giúp  cô  thành  đạt . Thế nhưng cô vẫn không sao tránh khỏi những dằn vặt về Mẹ. Và cô đă không c̣n bâng khuâng trước hai màu hoa, mỗi mùa Vu Lan như trước, khi cô dự một buổi nói chuyện của Thiền Sư Nhất Hạnh , để hiểu thêm một điều,  là cho dù thế nào đi nữa th́ trong người cô măi măi vẫn c̣n hạt giống của mẹ, và vĩnh viễn, mẹ cô vẫn tồn tại trong mỗi chủng tử của cô.  Đoá Hoa hồng đỏ vô h́nh sẽ măi trên ngực áo của cô trong suốt cuộc đời này…

Cô gái đă đưa tôi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Tôi dường như không c̣n tin rằng cô gái đang ngồi trước mặt tôi và cô gái trợ lư giám đốc hôm qua là một. Giọng cô vẫn nhẹ nhàng:

- Năm nay em không đến được nơi em thường đến, cám ơn anh đă giúp em đến được nơi em cần đến, trong thành phố xa lạ này, cũng cám ơn anh đă chịu khó nghe em tâm sự, không hiểu sao em lại nói ra những điều này với anh nữa, chắc tại…sinh nhật. Em sẽ có một sinh nhật đáng nhớ…

Tôi xúc động nh́n cô.

- Không, tôi phải cám ơn em.

- Về cái ǵ hở Anh?

- Về… tất cả và… Chúc mừng sinh nhật em.

Cô gái lại cười, nụ cười thánh khiết. Tôi và cô nâng ly trà lên và chạm nhẹ. Lần đầu tiên, trong một buổi tiệc sinh nhật tôi  “cụng  trà”. Tôi nói với cô điều đó. Và cũng nói với cô rằng, ngày mai tôi sẽ huỷ một buổi làm việc quan trọng để về thăm Mẹ, nhờ cô, cô gái Vu Lan.

 

Thanh Nhă                 

( Mùa Vu Lan 2005)

                     

Trang THANH NHĂ

THƠ

ART2ALL.NET