ĐIỆU BOLERO CUỐI NĂM

 Thanh Nhă

 

Không thể làm ǵ khác hơn là chờ đợi. Sau một hồi  quan sát, b́nh luận rôm rả về t́nh h́nh đang xảy ra, rồi hy vọng mọi trở ngại sẽ nhanh chóng được giải quyết, cuối cùng chúng tôi đă thấm mệt.  Người sốt ruột nhất có lẽ là nhà báo Tiến.  Anh liên tục hút thuốc, liên tục xem đồng hồ, liên tục gọi  và nghe điện thoại. Hoạ sĩ  Nguyên nửa đùa nửa thật:

"Ông nên nhắn tin thôi, để dành pin điện thoại,  không chừng tụi ḿnh phải ở lại đây đến hai ngày đấy ".

Nhà báo trừng mắt :

" Tối nay tôi c̣n phải viết cho xong cái phóng sự mai nộp cho sếp, ông đừng trù ẻo nhé ".

Câu nói của Anh làm tôi cảm thấy ân hận v́ đă rủ anh trong chuyến đi này. Tôi rót phần cà phê cuối cùng trong chiếc bi đông nhỏ mà tôi mang theo từ sáng đưa cho Tiến như một lời xin lỗi :

"  Anh uống một chút đi, cho bớt căng thẳng ".

Thái độ đó của tôi đă có tác dụng. Khuôn mặt anh dăn ra sau ngụm cà phê thứ nhất và đến ngụm thứ hai cộng với một điếu thuốc th́ mặt Anh đă có vẻ tươi tỉnh hơn. Anh chuyển phần cà phê c̣n lại cho Nguyên.

" Cậu cũng uống một chút đi mà thức… chờ sáng ".

Nguyên cười khanh khách, tiếng cười của anh dội vào vách đá, lẫn trong tiếng xào xạc của đám lau trắng đang dần chuyển qua màu tím trong buổi chiều của  ven đồi. Tôi nh́n đằng trước, cái barier vẫn sừng sửng, không có dấu hiệu nào chứng tỏ nó sẽ được dịch đi, điều đó đồng nghĩa với việc chúng tôi c̣n phải chôn chân tại đây trong một thời gian không thể biết trước cũng như chúng tôi đă không thể biết con đường về của ḿnh trong chuyến đi cứu trợ cuối cùng trong năm , ở miền gió núi này lại bị chặn lại chỉ v́ một phiến đá núi buồn t́nh muốn phiêu lưu nơi khác, đă lăn xuống án ngữ con độc đạo mà sáng này chúng tôi đă đi qua an lành.Th́ ra không ai có thể biết được điều ǵ sẽ xảy ra, cho dù chỉ một sát na sau đó. " An trú trong hiện tại ", tôi bỗng buột miệng khi nghĩ đến điều này. Cô bạn Thuỷ, nhà tài trợ chính trong chuyến đi này, ngồi bên cạnh ngơ ngác nh́n tôi :

" Nè, Mai không nói sảng đó chứ ? "

Cô dơ tay sờ trán tôi

" Có ấm đầu không? , hay đói bụng ? ".

Tài xế Tuấn đi loanh quanh đâu mất nảy giờ, anh trở lại :

" Chắc tới tối cũng chưa qua được đâu, hay ḿnh trở lui, nếu các anh chị không ngại, em sẽ đưa các anh chị đến nghỉ nhà ông anh của em, cũng gần đây thôi. Ông ấy hiếu khách lắm , chắc gặp được  dân Văn nghệ như các anh chị ông   mừng lắm ". 

Đề nghị này của Tuấn được mọi người nhanh chóng tán thành. Tuấn rút điện thoại di động ra bấm bấm, bàn tay to bè của Anh không cân xứng với chiếc điện thoại nhỏ gọn và thời thượng. Tuấn trao đổi nhanh gọn, rồi cho xe quay lại . Chạy một đoạn khá xa, anh rẻ vào một con đường đất đỏ ,hai bên là rừng  cao su. Những cây cao su đă qua mùa thu hoạch  mủ , xơ xác như đă bị tướt hết sinh lực, vậy mà người ta vẫn cố vét những giọt mủ c̣n lại, vết cắt từ thân cây vẫn ứa những giọt mủ trắng đục, khó nhọc chảy vào một chiếc ca nhỏ buộc vào lưng chừng thân cây.  Cuối rừng là một ngôi nhà nằm trên một khu đất cao, Tuấn cho xe chạy vào cánh cổng đă mở rộng, rồi thẳng vào garage, quen thuộc như vào nhà ḿnh. Chủ nhân đă đứng sẵn ở sân, để đón khách. Tài xế nhảy xuống trước nhanh nhẹn bắt tay chủ nhà một cách thân t́nh rồi  giới thiệu chúng tôi:

" Đây là mấy anh chị trong đoàn Thiện Nguyện,  lên  tặng quà  Tết cho đồng bào dân tộc ở xă  Y,  hồi sáng…C̣n đây là Anh Lâm, anh của em . "

Người tên Lâm đưa tay bắt từng người trong đoàn . Nếu không t́nh cờ bị accident dọc đường như hôm nay chắc tôi không thể tưởng tượng nỗi ở đây có một ngôi biệt thự xinh đẹp nằm trong một khu đất bạt ngàn như vậy. Chủ nhân mời chúng tôi vào nhà, căn nhà kiến trúc theo lối nhà sàn pha với lối kiến trúc nhà cổ của Pháp  trong một tổng thể mênh mông núi, đồi  và thác nước. Bước vào đây, chúng tôi có cảm giác những mệt nhọc và căng thẳng đă bỏ lại phía sau. Chủ nhà mời mỗi người một ly trà LipTon nóng  đă pha sẵn. Ông nói: 

" Uống một chút cho ấm và tỉnh táo rồi mời mọi người cùng dùng cơm. Đằng nào th́ tối nay quư vị cũng phải ngủ lại đây rồi. Nhà tôi cũng tương đối rộng, có đủ chỗ cho các anh chị ở lại, với lại các anh chị cũng là chỗ quen của Tuấn, mà tôi và Tuấn th́ như người nhà rồi, phải không Tuấn ? "

 Tuấn cười lớn :

" Anh nói sai rồi, hơn người nhà chứ không chỉ như ".

Chủ nhà cũng cười . Ông chỉ vào một thẩu rượu lớn đặt trong chiếc tủ rượu ở cuối pḥng.

" Vậy th́ tối nay chú và các anh em đây phải làm với tôi hết thẩu rượu này nhé. Đây là rượu đoác, một loại rượu truyền thống của người dân tộc Pako, thường dùng đăi khách" .

Nhà báo Tiến lúc này đă hoạt bát lại , Anh cười hà hà :

" Ai chứ tôi th́ sẵn sàng, mấy khi được uống rượu quư giữa  khung cảnh núi rừng  nên thơ như vậy, trong một đêm  cuối năm nữa chứ , phải không cậu Nguyên và mấy nhan sắc ? "

Sau khi "tẩy trần" sơ sơ và tham quan khung cảnh chung quanh nhà, chúng tôi ngồi vào bàn ăn. Bây giờ mới thấy xuất hiện một phụ nữ. Lâm giới thiệu đó là Abell Vương, một phụ nữ ngựi dân tộc. Cô cúi chào chúng tôi một cách rụt rè. Tuấn nói :

" Chị Albel trẻ hoài và đẹp hoài rứa hèn ǵ Anh Lâm không thể bỏ núi rừng  để về Kinh được. "

Người phụ nữ cười nhẹ

" Thôi mà,  Tuấn khi nào cũng đùa ".

" Em nói thật đó, phải không mấy anh chị, nhất là Anh Nguyên, đôi mắt hoạ sĩ của anh nh́n là chính xác nhất, Anh Nguyên nói thử xem. "

Không có đôi mắt hoạ sĩ như Nguyên chúng tôi cũng thấy Albel đẹp thật, một vẻ đẹp man dại, hoang sơ của người dân tộc PaKo. Chị có một cái ǵ thật mạnh của thác nước,một cái ǵ mềm mại của lau lách. Và hồn hậu như một loài cỏ dại. Mọi người ăn uống rất ngon. Điều này khiến Albel rất vui v́ cô chính là đầu bếp. Cô nói nếu biết trước là chúng tôi sẽ ghé lại cô sẽ làm món " cà lèng " để đăi khách. Đây là một món ăn của người dân tộc dùng để đăi khách quư, làm từ ḷng dê hoặc heo rừng. Chủ nhà góp thêm :

" Có thể nếu làm theo lối thuần tuư dân tộc ở đây th́ các anh chị hơi khó ăn, nhưng Albel đă chế biến để hợp với khẩu vị của tôi nên rất ngon, phải không Albel ? "

Vừa nói, anh vừa nh́n Albel âu yếm. Tôi và Thuỷ cũng uống một chút rượu để chống lại với cái lạnh rất khô và buốt  của núi rừng. Trời càng về tối, nhiệt độ càng xuống thấp. Thấy tôi  và Thuỷ bắt đầu co ro, Albel lẳng lặng đứng lên, chị vào pḥng mang ra hai chiếc khăn lớn, dệt bằng thổ cẩm đưa cho chúng tôi khoác rồi đốt ḷ sưởi đặt ở cuối pḥng. Ánh lửa bùng lên tạo một không gian ấm áp và lăng mạn. Câu chuyện đă bắt đầu rôm rả. H́nh như khi ngồi với nhau,bên bàn rượu th́ mọi người đều dễ trở nên thân t́nh hơn. Và v́ vậy mà đă có không ít những hợp đồng được kư kết trong nhiều quán nhậu, ngay trên bàn tiệc. Tuấn đă thấm rượu,   Anh chợt nói :

 " Sao anh Lâm không hát ít bài, lâu quá em không nghe anh hát. Anh Lâm chơi bolero hết sẩy lắm. Anh ấy nổi tiếng là vua bolero đó."  

Tiến , lúc này uống hơi nhiều nên cười cũng hơi lớn. Anh nói :

" Anh Lâm không hát là tôi hát đấy, tôi cũng khoái bolero lắm".

Chúng tôi sợ nhất là lúc Tiến cầm đàn v́ Anh không biết đánh đàn nhưng khi cầm đàn rồi th́ Anh không chịu trao nó cho bất cứ ai và cứ gảy tưng tưng, hát lui, hát tới một bài duy nhất 'Nửa đêm ngoài phố' của nhạc sĩ Trúc Phương, và đến câu  " Nửa đêm lạnh qua tim… " th́ một tay cầm đàn, một tay ôm ngực làm điệu bộ . Tuấn đứng dậy vào nhà trong rồi đi ra với cây đàn guitar,  vừa đi vừa hát lẩm nhẩm  theo điệu bài hát " Xuân này con không về ". " Khi sáng Anh hẹn chiều nay sẽ về,… Em ơi, anh đêm này không về "  Anh chuyển  đàn cho Lâm:

" 'Xuân này con không về' đi Anh Lâm, anh Lâm hát bài ni hay lắm ".

Lâm nói :

" Thôi th́ tiền chủ, hậu khách, rất mong đêm nay sẽ nghe được những giọng ca vàng của các anh chị. Giọng ca rừng núi này đành múa ŕu qua mắt thợ bằng bài hát 'Xuân này con không về' ,  của nhạc sĩ  Nhật Ngân. Đây cũng là một bài nhạc có nhiều gắn bó với tôi lắm ."

Ông dạo đàn một cách khá thuần thục rồi bắt đầu hát,  " Con biết bây giờ mẹ chờ tin con. Khi thấy mai vàng nở đầy trên sân. Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về…Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm…Mẹ ơi con Xuân này không về ".  Âm điệu  và ca từ của bài hát chất phác, mộc mạc ,qua giọng hát  trữ t́nh và đặc "chất bolero " của Lâm,  thấm vào tâm hồn của những người đang lưu lạc bất đắc dĩ giữa chốn núi rừng như chúng tôi, dù chỉ mới có một đêm xa vắng người thân một nỗi ngậm ngùi  . Thuỷ nói :

" Tôi chưa nghe ai hát bolero truyền cảm như Anh, hèn chi người bạn tôi nói Bolero là loại nhạc "Tâm truyền Tâm", hôm nay tôi thấy điều đó  đúng.lắm."  

Nhà báo cười lớn đưa ly rượu lên :

" Bạn chị có ư nghĩ hay thật ,nào uống mừng điệu nhạc Tâm truyền Tâm  anh Lâm vừa hát ".

Mọi người  nâng cốc .Nguyên nói 

"  Thời sinh viên, tôi hơi bị dị ứng với nhạc bolero, thậm chí,  coi bolero như một số người thường gọi,  là nhạc Sến.  Điều này cũng nói lên đẳng cấp của điệu nhạc này. Lúc ấy tôi thường thích nghe nhạc của Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Cung Tiến, Lê uyên Phương, Ngô Thuỵ Miên vv. Nhưng có một lần nghe bài " Những đồi hoa sim", Dzũng Chinh phổ nhạc từ bài thơ 'Màu tím hoa sim' của Hữu Loan, lúc ấy một người bạn gái của tôi vừa qua đời, tự dưng tôi bỗng cảm xúc kỳ lạ. Tôi so sánh với bài Màu Tím hoa Sim, Phạm Duy phổ mà tôi rất thích trước đó, dường như tôi cảm nhận bài của DZũng Chinh dễ thấm vào tôi hơn, ít nhất là lúc đó. Rồi qua bao nhiêu dâu bể cuộc đời , tôi nhận  ra cái đơn giản của nhạc bolero thật ra không đơn giản chút nào. Một bài nhạc hoàn toàn mang tính trữ t́nh , gợi xúc động mạnh mẽ  chỉ có thể là bolero.Và như chị Thuỷ vừa mới nói ,   từ ca từ cho đến giai điệu , bolero là loại nhạc chuyển tải trực tiếp cảm xúc đến người nghe ngay lần đầu tiên mà không bị lọc qua một lăng kính nào  cả. Vậy th́ nói bolero là loại nhạc Tâm truyền Tâm cũng là không quá đáng.  Để hát thật hay và cảm xúc một bài bolero khó lắm đó. Cứ tưởng tượng một danh ca như Thái Thanh hay Khánh Ly hát  bolero. Tôi tin chắc khó làm ḿnh cảm xúc bằng Thanh Tuyền hoặc Chế Linh, phải rứa không? "

 Tuấn nhanh nhẩu 

" Người Huế ḿnh hay nói bolero Chợ Nọ , v́ sao vậy Anh Nguyên hè? "

Không đợi Nguyên trả lời, nhà báo Tiến cười cười :

" Tôi nghĩ v́ người dân  Chợ Nọ chỉ thích nhạc Bolero , hay nói cách khác, Chợ Nọ vừa là một danh từ riêng , vừa là một khái niệm chung chỉ nơi xa thành phố,  điều đó chứng tỏ điêụ  nhạc này gần với người ở vùng quê hơn, Chắc nhạc sĩ Anh Bằng hồi đó cũng ở ngoại ô,  bởi vậy mới có bài  'Căn nhà ngoại ô' " .

Rồi anh lẩm nhẩm

" Tôi ở ngoại ô, một căn nhà xinh có hoa thơm, trái hiền. Gần kề lối xóm,có cô bạn thân sớm hôm lo sách đèn… "

Lâm , Nguyên và Tuấn  cũng lấy đũa gơ cốc hát theo. Cả tôi, Thuỷ và Albel cũng vậy.  Một không khí náo động và ấm cúng  vây quanh chúng tôi.. Dứt bài, theo yêu cầu của chúng tôi, Lâm ôm đàn hát tiếp. Lần này ông hát bài ruột : "Chuyến tàu hoàng hôn " của Minh Kỳ - Hoài Linh. Rượu ngấm, không khí đầm ấm, thân mật đă tăng cảm hứng của chủ nhà. Giọng ông truyền cảm hơn, tha thiết hơn " Chiều nao, tiễn nhau đi khi bóng ngă xế tà, hoàng hôn đến đâu đây màu tím dâng trong hồn ta. Muốn không gian đừng tan, níu đôi chân thời gian, dừng chân cho giây phút chia ly này kéo dài, trước khi phân kỳ, ước sao cho tàu đừng đi…Xe lăn trong tim khuất xa dần biết đâu t́m, đem bao yêu thương đến nơi nào cách đôi đường ,hoàng hôn dần buông,mà ai c̣n đúng in trong chiều sương xuống..."

Tiếng hát của Lâm đẫm trong tôi kư ức của một chuyến tàu, chuyến tàu  của một buổi chiều cuối năm xa xưa. Khi đó đất nước c̣n nghèo lắm, mọi phương tiện đi lại c̣n khó khăn lắm. Để đi từ tỉnh K về đến Huế, tôi phải mất gần hai ngày đường với cả hai phương tiện tàu  và xe, đó là chưa kể suốt đêm trước đó phải thức và chen chúc chờ mua vé. Bước lên tàu xe lại phải đối phó với  nạn mất cắp,  giật xách luôn ŕnh rập. Và trong chuyến về nhà ăn Tết năm đó, tôi cũng đă chen  lên được một chuyến tàu chợ với bao niềm hạnh phúc sắp gặp được người thân yêu. Hành lư đặt dưới chân với đôi mắt luôn cảnh giác.Ví xách ôm vào người. Đó là tư thế thường gặp của người đi tàu xe những năm ấy. Vậy mà cuối cùng tôi cũng bị rọc xách mất nguyên chiếc ví nhỏ đựng toàn bộ giấy tờ, tiền bạc, tem phiếu và tài sản lớn nhất trong ví  là chiếc nhẫn năm phân vàng của một người bạn thân không về được, nhờ chuyển cho mẹ đang nằm bệnh viện. Đó là lúc tôi cũng đang lắng nghe giọng ca mùi mẫn của một người hát dạo trên tàu, cũng chính bài hát này 'Chuyến tàu hoàng hôn '. Tết  năm đó là cái Tết ảm đạm nhất của tôi và gia đ́nh. Ba tôi đă phải bán chiếc xe máy c̣n lại,  tài sản cuối cùng,  cho tôi trả nợ…

Chủ nhà đă dứt bài hát mà tôi vẫn c̣n đắm trong hồi ức xa xăm. Thuỷ hích tay tôi: 

" Mai ,răng "sững" rứa, trông em chẳng khác ǵ   Mỵ Nương khi nghe tiếng hát Trương Chi "

Tôi  cười  :

" Không, em đang nhớ lại một kỷ niệm xa xưa về bài hát này. Cũng trong một buổi chiều cuối năm như vậy ."

Tôi kể cho mọi người nghe  những ǵ đă xảy ra mà tôi đang hoài niệm,  khi nghe bài hát này. Ánh mắt chủ nhà  hướng về tôi , khuôn mặt ngỡ ngàng rồi  căng thẳng. Anh nói nhanh :

" Xin lỗi, chị có phải là Tôn nữ Mảnh Mai, trước đây công tác pḥng Văn hoá tỉnh K không? "

Thuỷ nói :

" Sao Anh Lâm biết  cả họ tên và cả nơi công tác của Mai hay vậy ? "

Nguyên  cười lớn :

" Vậy Anh đúng là Ma xó rồi , lợi hại thiệt ."

Lâm không trả lời ,   trầm tư một chút. cuối cùng ông nói :

" Chị Mảnh Mai à, chị có một cái tên thật độc đáo, và  tôi  nghĩ chắc chỉ có một ".  

Ông ngừng lại  như thể không biết bắt đầu từ đâu. Và để bớt bối rối, ông rót thêm một cốc rượu, nốc một ngụm rồi mạnh dạn nói tiếp :

" Nhờ Albel và cũng nhờ Ba của chú Tuấn đây, giúp đỡ , tôi  được một nhóm bác sĩ Mỹ  Thiện Nguyện  phẩu thuật, có được đôi mắt và cũng có được cơ ngơi như hôm nay. Trước kia, các anh chị biết tôi làm ǵ không? Tôi đă lang thang kiếm sống trên tàu xe với giọng ca của ḿnh. Và đời tôi đă hai lần thay đổi, lần thứ nhất liên quan tới cái tên Mảnh Mai, tức là chị, lần thứ hai là khi gặp Albel. Câu chuyện đó th́ dài ḍng lắm, và  chú Tuấn biết rơ nhất. Hồi nảy chị Mảnh Mai có kể kỷ niêm về bài hát  ' Chuyến tàu hoàng hôn' .  Tôi chính là người  hát dạo trên tàu   liên quan đến câu chuyện của chị.  Nhưng tôi không phải là kẻ cắp. Lúc đó, cháu Na, con gái tôi, cháu bé đi cùng tôi,  đă nhặt được một cái ví, có lẽ là do bọn móc túi  đă đánh rơi trong lúc  bị công an truy đuổi. Giấy tờ trong ví ghi tên Tôn Nữ Mảnh Mai.  Những ǵ có trong ví là một tài sản rất lớn đối với chúng tôi và có lẽ cả đối với chị. Tôi đă có những phút giờ đấu tranh mănh liệt với lương tâm ḿnh. Nếu biết địa chỉ của chị ở đây chúng tôi có thể đem đến nhà gởi lại nhưng chị ở tận tỉnh K. Đưa đến nhờ công an trả lại th́ chắc ǵ đến tay chị, mà biết đâu chừng  chúng tôi cũng sẽ tự chuốc lấy hoạ. Làm ơn mắc oán là chuyện thường. Hơn nữa lúc đó chúng tôi quá nghèo, số tiền trong ví  có thể thay đổi cuộc đời của chúng tôi. Cuối cùng chúng tôi đă biến nó thành tài sản của ḿnh. Mọi việc đă thay đổi như mong muốn. Tôi bỏ nghề, vợ tôi và cháu Na xoay xở đi buôn.  Cuộc sống của chúng tôi đă khấm khá hơn. Thế  nhưng  chắc chắn Trời Phật không thể cho chúng ta sống yên b́nh trong sự đau khổ của kẻ khác. Đó là Nhân Quả.  Người phụ nữ khi đủ đầy sẽ có những nhu cầu khác. Tôi lại là một gă đàn ông đui mù. Và điều tôi  thường lo sợ và tiên liệu đă xảy ra. Vợ tôi đă bỏ đi cùng một người đàn ông khác, mang theo tất cả tài sản mà chúng tôi vừa dành dụm được. Con gái tôi hận mẹ, quay sang nghiện ma tuư. Gia đ́nh tan nát,  tôi sống trong ray rứt nhiều năm liền, không nguôi nghĩ về Nhân Quả,  trong đó cái tên Tôn Nữ Mảnh Mai  đă ám ảnh tôi nặng nề. Rồi tôi lưu lạc lên đây và được sự giúp đỡ của Ba Tuấn và   Albel."

Ông ngừng lại một chút để nén xúc động rồi tiếp tục :

" Chị Mảnh Mai à, hôm nay Trời Phật đă giun giủi cho tôi gặp chị ở đây, thực là…thực là…"

Giọng ông nghẹn lại. C̣n tôi, h́nh như trực giác cũng cho tôi biết có một bất ngờ nào đó đang chờ tôi trong chuyến đi này. Tôi nói:

" Anh Lâm à, thực t́nh th́ tôi cũng đă quên chuyện này lâu rồi, nếu không t́nh cờ nghe lại bài nhac cũ trong một đêm cuối năm như vậy. Cũng thật t́nh cờ mà anh và tôi lại gặp nhau ở đây, đó  là cái Duyên trong 'trùng trùng Duyên khởi'. Ḿnh uống một chút mừng sự kỳ ngộ này nhé. ".

Cả bàn nâng ly, Tuấn nói :

" Vui thật, dô, dô !"

Không khí sôi động trở lại. Chủ nhà hướng cái nh́n về tôi.:

" Chị Mảnh Mai à, tôi có một đề nghị này, nếu chị cho phép, tôi vẫn tâm niệm, nếu gặp được chị,tôi sẽ … xin gởi lại chị  những ǵ tôi đă nợ chị…Điều đó giúp tôi được sống yên ổn những ngày c̣n lại, để cái tên Mảnh Mai đừng ám ảnh tôi nữa. "  

Tôi nửa đùa, nửa thật : 

" Để tên tôi đừng ám ảnh anh th́ dễ lắm. Xă X này đang cần nhiều sự giúp đỡ lắm, anh cứ giúp họ nhiều nhiều vào ."

Tuấn cười cười :

" Ở xă này   anh Lâm và chị Albel đă giúp cho nhiều người lắm, chị Mảnh Mai  à. Rừng cao su của anh Lâm  mà hồi chiều chúng ta đă đi qua,  tạo công ăn việc làm cho rất nhiều người dân ở đây, ngoài ra chị Albel, là một y tá giỏi cũng đă chữa bệnh miễn phí và  giúp đỡ thuốc men cho rất nhiều người bệnh ở vùng dân tộc này  ."

Nhà báo Tiến dơ ly lên cao, khuôn mặt anh sáng rỡ sau ánh lửa ấm nồng:

" Vậy là tôi có được một phóng sự cuối năm thật tuyệt rồi. Hoan hô bolero, hoan hô điệu nhạc Tâm truyền Tâm, phải không mọi người?"

 

Thanh Nhă

(Những ngày cuối năm Đinh Hợi - Đầu năm 2008)

 

Trang THANH NHĂ

 

THƠ

 

ART2ALL.NET