Thanh Nhă

GI TH

 

 

                   Vậy mà nàng biến mất thật.  Cứ như là chuyện cổ tích.  Tín hiệu từ điện thoại di động của nàng chỉ một điệp khúc duy nhất : Không liên lạc được, vui ḷng gọi lại sau. Mỗi ngày mấy bận tôi đi qua , đi lại nhà nàng. Số lần tăng  dần theo số ngày nàng “mất tích ”.  Hai cánh cổng sắt vẫn đóng kín và chiếc khoá to đùng như to hơn, thách thức. Không gian sau cánh cửa đóng kín kia tôi đă rơ mồn một. Chiếc xích đu đặt ở tiền sảnh, trên đó luôn có một con khỉ nhồi bông, ngồi chểm chệ. Tôi hỏi tại sao con khỉ mà  không phải là con gấu. Nàng cười - Đó là Tôn Ngộ Không hộ tống Đường Tăng đi thỉnh kinh. Bên cạnh là một ḥn giả sơn nhỏ , là nơi hội tụ của mười hai con giáp bằng đất nung mà tôi và nàng đă mua trong một chuyến tham quan Hội An với môt giá quá rẻ. Không đành ḷng, nàng đă dúi vào tay bà già bán hàng số tiền gấp mười lần phải trả khi biết đây là sản phẩm của con trai bà, bị liệt một chân, làm ra. Pḥng khách nhà nàng treo một bức tranh sơn dầu. Người đàn bà trong chiếc áo dài lam , tóc bối sau gáy, đang cắm những đoá hoa sen trắng vào một chiếc b́nh màu ngọc bích, bên cạnh là một quả phẩm trái cây với một nải chuối màu hoa lư bên dưới những trái đào đỏ mọng, những trái xoài vàng rưc.  Nàng nói ba nàng đă ghi lại h́nh ảnh của mẹ nàng trong những ngày sóc, vọng bằng những nét sơn dầu kia . Gần hai mươi năm nay, sau khi mẹ mất, bức tranh đă là một kỷ niệm vô giá đối với nàng. Có lần tôi dẫn một người bạn  đến chơi,  một người rất am hiểu về hội hoạ và có nhiều bức tranh quư của những hoạ sĩ tiếng tăm, đă bị mê hoặc bởi vẻ đẹp huyễn hoặc và thanh khiết từ bức tranh kia. Ông đề nghị được sở hữu bức tranh với một giá khá đắt nhưng sau khi biết   xuất xứ của bức tranh, ông vô cùng cảm động. Thân thuộc nhất với tôi trong căn nhà nàng là chiếc tủ sách bằng gỗ đen bóng. Tôi thuộc nằm ḷng vị trí của từng cuốn sách trong đó. Những cuốn sách rất cần thiết cho chuyên ngành của tôi. Lúc c̣n sống, ba nàng rất quư tủ sách này và tôi có lẽ là người duy nhất ông cho mượn sách mang về nhà mà không phải ngồi đọc tại chỗ như những sinh viên khác, học tṛ ông. Nàng th́ khác, nàng nói sách phải để cho nhiều người đọc, nếu không th́ chỉ là những ḍng chữ chết. Điều đó rất đau ḷng người viết. Từ đó căn nhà nàng là nơi lui tới của nhiều học tṛ cũ của ba nàng , trong đó có tôi…                  

                 Không ai biết nàng đi đâu. Bạn đồng nghiệp nói nàng đă xin nghỉ phép thường niên, chắc đi du lịch. Bạn bè tôi nói  chính tôi cũng không biết nàng đi đâu th́ họ làm sao biết được . Bạn thân nhất của nàng vặn vẹo tôi  Chắc tôi đă làm điều ǵ tổn thương đến nàng nên nàng đi mà không nói. Chưa bao giờ nàng rời xa tôi mà không có một lời nhắn lại. Thật chẳng giống với tính cách của nàng chút nào.                

                    Gần đây nàng có vẻ mệt mỏi. Cái chết bất ngờ của một bạn đồng nghiệp  trẻ khá thân đă gây “ sốc “ cho nàng.   Thỉnh thoảng cô và nàng cùng đi ăn tối với nhau. Buổi tối cuối cùng họ ngồi với nhau , cô đă nhờ nàng tư vấn cho bộ thiết kế thời trang mà cô đang được vào ṿng chung kết . Cô nói  nếu có được giải thưởng., cô sẽ giúp cho một người bạn cũ đang bị suy thận, chạy thận nhân tạo. Và cô đă mang những ước mơ tốt lành chưa kịp thực hiện đó về cơi vĩnh hằng chỉ sau đó mấy tiếng đồng hồ v́ một tai nạn giao thông.                  

                   Buổi chiều nàng thường ngồi trước nhà nh́n về hướng ḍng sông, ḍng sông đă làm nàng khiếp sợ những tháng trước đó v́ những cơn lụt khủng khiếp, giờ đây  một khúc sông đă  cạn kiệt nước,  đáy sông, nơi chất chứa những lớp phù sa  tốt tươi  sau mấy trận lụt vừa qua, biến thành mảnh đất thuận tiện để trồng các loại rau mầu. Và những người lao động nghèo khổ đă không bỏ qua “ tấc đất, tấc vàng “ này. Họ biến khúc sông thành một vườn rau xanh lộ thiên. Những cây bí vừa  trổ những nụ hoa vàng tươi cười trong gió, những luống xà lách mơn mởn, vồng cải và cả những vồng khoai đang ngự trị ở đó. Không có dấu hiệu ǵ chứng tỏ nơi đây, chỉ một thời gian ngắn trước đó , đă có những cơn cuồng nộ của Thuỷ thần.  Nàng nhớ  tựa đề một bài  hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn : “ Có một ḍng sông đă qua đời “. Bài hát  không chỉ mang ư nghĩa tượng trưng... Phải chứng kiến từng ngày sự hấp hối thực sự của con sông thân thuộc làm nàng choáng váng.  Có  nỗi ngậm ngùi đang tuôn chảy trong tâm hồn nàng và đọng lại thành một nỗi đau  , nỗi đau của sự vô thường dẫu nàng vẫn biết cuộc đời chỉ là một sự biến đổi khôn lường với Sinh Diệt như một câu kệ trong Kinh Pháp cú mà nàng đă đọc

                        “ Ai sống một trăm năm

                         Không thấy pháp sinh diệt

                         Tốt hơn sống một ngày

                         Thấy được pháp sinh diệt. “

                  Âm nhạc là một món ăn tinh thần không thể thiếu được của nàng.  Giai điệu và ca từ của những bài nhạc yêu thích làm dịu nhanh nhất những căng thẳng trong nàng. Gần nửa năm nay, nàng đă bị tướt mất  niềm vui  đơn giản và cần thiết đó, khi cạnh nhà nàng mọc lên một quán nhậu. Vậy là nàng phải chịu đựng đủ mọi âm thanh, nhất là những giọng  “karaoke’  vàng” từ những người khách say xỉn với đủ loại nhạc, đủ loại giọng ,bao giờ cũng rống, ré vang xóm với hết cỡ volume  từ hai chiếc loa hướng về phía nhà nàng.  Nàng thường xuyên có cảm giác bị tra tấn và dần hoảng sợ tiếng nhạc. Hầu như nàng không dám bật máy nghe nhạc nữa, dù là những bản nhạc êm dịu nhất.  Nàng đă bị dị ứng với âm nhạc               

                                      Công việc làm ăn của công ty nàng  cũng không được thuận lợi . Một trong những đối tác có quan hệ mật thiết,  lâu năm và t́nh cảm nhất của công ty vừa  huỷ hợp đồng v́ một lư do không đáng. Những thiệt hại về lợi nhuận tuy lớn nhưng sự tổn thương về tinh thần trầm trọng hơn gấp bội lần , đối với nàng.

                        Cộng với những biến đổi trên là những khủng hoảng về kinh tế, biến động của giá cả thị trường .

                       Nàng đang có những dấu hiệu  bắt đầu của sự trầm cảm…

                   Có lần nàng đột ngột hỏi tôi “ Giả thử em biến mất th́ Anh sẽ có cảm giác thế nạ?  Tôi đă ngu xuẩn trả lời “ Th́ em cứ thử biến mất xem, lúc đó biết liền “

                    Vậy mà nàng biến mất thật. Câu trả lời của tôi vô t́nh là  một thách thức trong trạng thái  bất an của nàng . Nó là một cú hích cho việc” mất tích “ đột ngột của nàng.  Nhưng nàng đi đâu mới được ? Tôi đă rà lại tất cả những địa chỉ  nàng từng đến . Không có một bằng chứng nào chứng tỏ sự có mặt của nàng . Vừa lo lắng, hoang mang, vừa mang mặc cảm của một tên tội đồ, tôi đứng ngồi không yên. Chỉ cần một tiếng chuông điện thoại reng là tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chỉ là những tiếng chuông không mong đợi ,  rung từ một cơi vô vọng nào đó.  Không hề có tín hiệu từ nàng. Và  thám tử bất đắc dĩ, là tôi, đi từ suy đoán này đến  giả định khác vẫn không thể t́m ra kết luận cuối cùng.   Giá mà nàng để lại những vết lông ngỗng như Mỵ Châu , tôi sẽ theo đến đó  để xin nhận một… lưỡi gươm   chuộc lỗi,   Nhưng liệu tôi có c̣n cơ hội ? Ư nghĩ này làm tôi hốt hoảng. Tất cả mọi chuyện đều có thể xảy ra, vậy th́ khả năng tôi vĩnh viễn không c̣n gặp nàng là có thể. Nhưng nàng có thể biến đi đâu được ?

                   Hết giờ làm việc, tôi phóng xe lang thang  các con đường nàng thường đi qua , tôi mường tượng dáng dấp mảnh mai của nàng trên chiếc xe Chally “ cổ lổ sĩ “ dường như vừa mới chạy qua đây, và  dấu vết những ṿng xe vẫn c̣n vướng vấn mặt đường. Ngang qua các hồ sen ở Thành Nội đang tưng bừng nở hoa, những đoá Sen trắng muốt, tinh khiết, chen lẫn những đoá Sen hồng như vẫn c̣n lưu giữ  ánh mắt hân hoan hiếm hoi của nàng những ngày sen mới bắt đầu nở, trước lúc nàng rời khỏi tôi.  Nàng nói : Uớc ǵ tất cả nỗi buồn đều lăn đi như những giọt nước rơi trên những chiếc lá Sen kia.  Giọng nói chậm rải,  nhẹ nhàng  và trầm tĩnh của nàng  khi hỏi tôi câu hỏi  “ Giả thử em biến mất…” ,  cứ âm vang măi trong trí tưởng tôi.      

                    Những cơn mộng dữ thường đến với tôi và trong mơ, có khi tôi thấy nàng rơi xuống từ một đỉnh núi cao, phủ đầy sương mù như một bức ảnh nàng chụp ở Sapa.  Có lúc nàng lại đang tuyệt vọng chống chỏi với những con sóng lớn , như có lần nàng nói nàng suưt chết đuối ở Biển Rạng, một băi biển ở Chu Lai. Chưa bao giờ tôi thấy ḿnh phải vật lộn với những  vô minh như vậy  . Thực là khó chịu khi phải thường trực  trong một trạng thái  chờ đợi một tin chẳng tốt lành . Tôi đang trả giá cho một câu trả lời ngu ngốc của chính ḿnh.               

                   Tôi ngước nh́n  bầu  trời đêm,  những tinh cầu  lấp lánh trên kia  ở xa nhau ngàn vạn dặm nhưng dường như vẫn đang nh́n thấy và  toả sáng cho nhau.  C̣n tôi và nàng ? Giờ đây chúng ta  đang là những tinh cầu lạc. Ngôi sao em vẫn là một bí ẩn với tôi.

                    Giá như tôi  quan tâm hơn đến trạng thái bất ổn  đang dằn vặt nàng th́ có lẽ nàng đă không biến đi lặng lẽ như vậy. Giá như nàng báo cho tôi biết nàng đang ở đâu th́ tôi đă không quay quắt , khổ năo,  như hiện tại. Cuộc sống cần sự đồng cảm và chia sẻ  biết bao. Nếu không mỗi người măi măi chỉ là một hoang mạc . Niềm an lạc thường có được và cộng hưởng từ sự đồng cảm,  như những tinh cầu vẫn hằng đêm toả sáng cho nhau và lan toả nguồn sáng cho bầu trời.

                      Ở đâu đó trên trái đất này, tôi tin rằng em cũng đang nghiền ngẫm điều này, giống tôi.

                      Vậy th́ cớ ǵ mà không chóng quay về, hở em ?

 

Thanh Nhă

 

Trang THANH NHĂ

THƠ

ART2ALL.NET