Thanh Nhă

LỤT  HUẾ

            

                                                    

Với lượng mưa quá lớn và không ngưng nghỉ. Như thể bao nhiêu nước trên trời đều muốn chạy marathon về thành phố Huế, để tụ Hội Tháng 10.   Tháng của “ Ông tha mà bà chẳng tha “.

Th́ Huế lụt là cái chắc.

Mấy ngày trước đi qua ḍng Sông Hương, đă buồn,và lo ngại v́ thấy khuôn mặt yêu kiều của cô gái Huế  kém tươi. Mặc dù Trời vẫn có chút nắng heo hắt. Và gió. Đẹp nhưng buồn. Có thêm một chút bí ẩn. Không giải thích được. Không như Mùa Thu, cũng chẳng giống Mùa Đông. À, là Mùa Lụt, chắc rứa thôi.!

Tuần trước, chạy về Phong Điền, quê Thầy Thủ tự, cứu trợ lụt, cũng tiết trời như vậy . Hai Thôn Đông Thượng, xă Phong Ḥa,và Siêu Quần xă Phong B́nh có nơi vẫn c̣n ngập nước. Rứa mà Thầy Nam, với chiếc xe 78 c̣m cơi, c̣n chở thêm cô đàng sau, vẫn mạnh mẽ lướt nước, an toàn đi qua vùng ngập. Thầy đă băng qua bằng chính trái tim nhân ái của ḿnh, đến với những người nghèo, thường như vậy. Lần này là người nghèo cộng với thiên tai.

 Mà Huế mùa này th́ triền miên thiên tai. Kể từ đầu mùa th́ đây là trận lụt thứ ba. Người dân vùng quê chưa kịp hoàn hồn đợt ni th́ đợt khác đă tiếp nối. Đối phó chóng mặt. V́ không chỉ với lũ lụt, giông băo mà c̣n với đói nghèo.

Lần này th́  Thủy Tinh không chỉ dọa dẫm người dân nông thôn mà tuyên chiến với cả Thành phố Huế.

Dăi lụa xanh biếc, dịu dàng vắt ngang thành phố kia bỗng như đeo chiếc mặt nạ Haloween,. Chiếc mặt nạ màu vàng vẽ thêm những nét chấm phá là những thanh củi mục bềnh bồng trôi xuôi. Đi qua ḍng sông mà cứ nhớ tâm trạng của nhà thơ Huy Cận :

Sóng gợn Tràng Giang buồn điệp điệp.

Con thuyền xuôi mái nước song song song

Thuyền về, nước lại sầu trăm ngả

Củi một cành khô, lạc mấy ḍng.

 

Và mưa, xối xả mưa.

Nước mưa cộng với nước xả lũ từ các hồ chứa.

Và nước, không kịp trôi về biển.

Những con đường hóa thành sông.

Những ngỏ ngách hóa thành suối.

Sông lớn, sông nhỏ, và suối hồn nhiên lấn dần vào sân.

Vào nhà ( Không cần gỏ cửa )

Vào quán cà phê.

Leo lên salon, lên giường

Và lên cả bàn thờ nữa.

Một buổi tối thức trắng,

Dọn đồ đạc.

Ngóng chừng mức nước.

C̣n phải chờ nước rút để dọn bùn nữa,

 

Thỉnh thoảng điện thoại reng .

A lô, nước ngang mô rồi?

- Ngang mắc cá, ngang đầu gối, ngang bắp chân, ngang ngực.

Cơ thể con người biến thành thước đo nước lụt.

Tức cười thật.

 

Thỉnh thoảng tín hiệu tin nhắn.

( Không dám sử dụng điện thoại v́ sợ lụt kéo dài

  Phải để dành Pin Điện thoại  )

 

Con người tưởng có thể chủ động được mọi thứ.

Rứa mà cũng có lúc đành thúc thủ.

Như chừ đây, ngồi trong ốc đảo.

Chung quanh là nước mênh mông

  

Sáng 8-11-2011

Thanh Nhă

 

 

 

Trang THANH NHĂ

THƠ

ART2ALL.NET