|
MÙA XUÂN TRÊN ĐỈNH
THUƯ SƠN
Thanh Nhă

Tôi
biết ḿnh khó thể từ chối lời đề nghị của em, mặc dù lúc đó
tôi đang bệnh, nằm mẹp giường. Trong cơn sốt nặng tôi lơ mơ
thấy ḿnh đang đứng trên một đỉnh dốc cao nhất của khu vực
Châu Chữ. Đó là một vùng đồi núi của Xă Thuỷ Bằng, nơi đây
trước kia chắc là khu vực sinh sống của người Chăm ,có ḍng
sông Châu Ê chảy qua và những gương mặt phụ nữ c̣n phảng
phất rất nhiều nét của tượng Apsara. Con đường độc đạo, nhỏ
chút xíu, lần theo dốc, chỉ có thể đi lọt một chiếc xe máy,
mà chắc cũng chỉ có xe máy duy nhất đi qua là xe của…chúng
tôi. Túp lều xây bằng phên tre có trét phân trâu, túp lều
độc nhất ở đỉnh đồi này. Trong túp lều, một chiếc nôi mây
đă rách tơi tả. Những đứa bé mặt mày nhem nhuốc , chỉ cách
nhau năm một, đứa lớn bế đứa nhỏ. Chúng chưa hề biết cuốn vở
là ǵ, chưa hề đặt chân tới trường . Làm bạn với chúng là
cây rừng, gió núi. Người cha tâm thần đă đi đâu mất mấy
tháng nay. Mẹ hàng ngày xuống núi kiếm vài lon gạo về cho
con. Những đứa bé đă sống cuộc đời như cây cỏ và hàng năm,
nhân khẩu trong nhà lại tăng thêm một cách…hồn nhiên. Những
mảnh đời như vậy đă tồn tại trên nhiều góc núi của quê hương
trong khi việc xoá đói, giảm nghèo vẫn được thực hiện hàng
ngày…Một giấc mơ khác của tôi là khuôn mặt gầy g̣ của người
phụ nữ ở Địa Linh, nơi có một thương cảng quá khứ nổi tiếng
một thời: Thanh Hà. Khó thể h́nh dung được ngay trong ḷng
thành phố lại có một " túp lều Chị Dậu " như vậy. Người mẹ
40 và con gái 20 tuổi. Hai mẹ con đều xinh đẹp và đều bị
tiểu đường. Căn bệnh không điều trị kịp thời và không có
tiền điều trị đă làm chị xuống sức và xuống cả tinh thần,
lây sang cô bé đang thanh xuân. Giờ đây chị gầy g̣ và buồn
bă như thể một bóng ma…H́nh ảnh của những đứa bé khuyết tật
đang được nuôi dưỡng ở Nhà nuôi dạy trẻ khuyết tật Thuỷ Biều
với tất cả t́nh thương yêu và nhẫn nại của Soeur H… cũng
thường lởn vởn trước mặt tôi dù đôi mắt đă khép, trong cơn
sốt cuối năm. Và một bệnh nhân HIV qua đời tháng trước, với
sự ghẻ lạnh của gia đ́nh người em dâu và nhiều nước mắt thầm
lặng của người mẹ già đang phải sống phụ thuộc vào gia đ́nh
con trai thứ.Cuối cùng anh đă được chăm sóc và mai táng bởi
tấm ḷng của nhũng người trong cộng đồng Gia đ́nh HIV AIDS,
một tổ chức rất nhân hậu của Tôn giáo, trong đó có sự góp
mặt tích cực của Sư T T và các Seour ở ḍng Tu K L. Những
mảnh đời bất hạnh đang c̣n nhiều, nhiều lắm khắp những nơi
mà tôi đi qua với chút hi vọng nhỏ bé được san sẻ từ những
tấm ḷng hảo tâm của người thân, bạn bè. Đem một chút san sẻ
vật chất với nhiều thương cảm khôn nguôi. Những ngày cuối
năm, nằm bệnh, tôi đă ưu tư với những ư tưởng này khi mà
b́nh thường tôi không hề nghĩ đến. Những năm tháng qua ,tôi
đă miệt mài đi, chỉ nh́n phía trước, nh́n hai bên, không hề
ngoái nh́n lại cái bóng của ḿnh. Tôi ảo tưởng rằng ḿnh
đang đem đến hạnh phúc cho người khác và chị K cũng nói với
tôi như vậy. Giờ đây tôi mới thấy rằng có lẽ tôi chỉ làm mọi
việc v́ ḿnh mà không v́ cái ǵ khác. Đúng như em đă nói.
Tôi h́nh dung em, rất trẻ trung, em mới hai mấy tuổi, đang
chen chúc giữa ḍng người rộn ràng cuối năm ,ở một nơi phồn
hoa, mà ḷng vẫn luôn hướng về những người cùng khổ chốn quê
nhà.Tôi đă gặp em như vậy.
Rồi cơn
bệnh cũng qua, như Mùa Đông phải nhựng chỗ cho Mùa Xuân đến.
Em từ thành phố mà em gọi đùa " nơi lưu đày biệt xứ " để
trở về kịp đón Xuân sang. Em nói " Chỉ ở Huế em mới thấy
ḿnh tự do đích thực, c̣n đi đâu h́nh như em cũng có cảm
giác lưu đày ". " Cô ơi, năm ngoái ( ừ, mới có mấy ngày mà
đă thành năm ngoái rồi ), cô hứa là sẽ du Xuân cùng em. Ḿnh
lên núi Thuư Sơn cô hí! " . Tôi gật đầu, dù âm hưởng của cơn
bệnh đang c̣n làm tôi váng vất. Tôi hi vọng sẽ leo lên được
đỉnh núi và thả những muộn phiền xuống biển, cho sóng cuốn
vào ḷng đại dương.
Tôi
thích gọi đó là Thuư Sơn dù tên gọi đầy đủ là Thuư Vân Sơn.
" Thuư Vân Sơn c̣n có tên gọi khác là Mỹ Am sơn Tháng ba
năm 1837 Vua Minh Mạng rước Hoàng hậu đi chơi núi, thấy đây
là " danh lam phước địa " nên đổi tên là Thuư Hoa Sơn. Qua
hai lần đổi tên, đến năm 1841 v́ kỵ huư tên mẹ là bà Hồ thị
Hoa nên Vua Thiệu Trị đă cho đổi lại tên cũ thành Thuư Vân
Sơn…" Đứng ở đây sẽ nh́n thấy một màu xanh biếc của mây
trên đầu và nước dưới chân . Ngọn núi này nổi lên giữa đầm
phá Cầu Hai mênh mông. Xa xa là núi Linh Thái nằm dọc theo
cửa Tư Dung, nơi có một ngôi chùa cổ Vinh Hoà , cùng tháp
Chăm cổ, nay đă mất dấu. Tên núi là Thuư…sơn ?Thuư là màu
xanh biếc. Thuư c̣n là một loài ngọc quư. Ngọc phỉ
thuư.Nhưng Thuư Vân Sơn c̣n quư hơn v́ nơi đây có Chùa Thánh
Duyên, một ngôi chùa cổ được xây dựng từ thời Chúa Nguyễn và
được Vua Minh Mạng trùng tu năm 1835 đặt tên là Thánh Duyên.
Nơi đây c̣n lưu giữ tấm bia " Ngự chế Thánh Duyên tự chiêm
lễ bát vật " do Vua Minh Mạng ngự chế cùng với bài thơ "Vịnh
Vân Sơn thắng tích " của Vua Thiệu Trị, mà theo nhà Vua,
đây là một trong 20 thắng cảnh nổi tiếng của Đất Thần Kinh.
Hướng
dẫn viên du lịch của chúng tôi, cũng là người tổ chức chuyến
du Xuân, bạn em, là một vị sư trẻ. Thầy P Tr. Thầy là một
người đa tài . Nghiên cứu lịch sử,văn hoá, Phật giáo. Viết
lách, làm báo Liễu Quán, làm phim tài liệu về các Chùa… Đặc
biệt thầy có giọng hát khá truyền cảm. Tôi đă nghe nhiều
người hát bài " Từ Đàm quê hương tôi ", nhưng qua giọng hát
của Thầy, tôi không thể không cảm xúc. Có lẽ v́ Thầy đă từng
sống,tu học tại đây nên t́nh cảm với ngôi chùa cổ quê hương
đă thấm đẫm mạnh mẽ trong Thầy . Không chỉ có tôi, Thầy M
Ch, vị sư trụ tŕ Chùa Thánh Duyên, cũng c̣n trẻ, khi nghe
xong đă nói rằng " Thầy đă được nh́n thấy Chùa Từ Đàm mà
không cần phải đi đâu hết. Thầy P Tr đă đem cả một ngôi cổ
tự nổi tiếng lên núi Thuư Vân " .
Cổng
tam quan nằm ở độ cao 30 mét, vào cổng là Chánh điện. Ngoài
án chính thờ các vị Phật và La Hán, c̣n có long vị Vua Minh
Mạng, chạm nổi trên kim loại đề " Đương kim Minh Mạng Hoàng
Đế vạn thọ vô cương ". Nơi đây c̣n giữ được bộ Thập bát La
Hán bằng đồng , một bộ sưu tập tượng La Hán rất quư của Huế.
Trên chánh điện có hai câu đối do Vua Minh Mang ngự chế,
nói đến ư nghĩa của tên chùa : Thánh Duyên
Thánh tức thị Phật, Phật tức thị Thánh, hữu thị Thánh phương
khai Phật pháp chi sùng thâm.
Duyên bổn thị nhân, nhân bổn thị duyên, thị hữu nhân năi
khuếch thiện duyên chi sùng bị
(Thánh
tức là Phật, Phật tức là Thánh, bởi có Thánh hiền mới khai
tỏ Phật pháp thâm sâu.
Duyên
vốn là nhân, nhân vốn là duyên, hễ có duyên tốt mới chuyển
hoá nhân lành rộng lớn ).
Rời
chánh điện, vượt qua gần 100 bậc tam cấp, đến một chiếc cổng
nhỏ là Gác Đại Từ.Gác nằm khuất sau những lùm cây trông
giống như một chiếc am cổ. Nơi đây c̣n lưu giữ một chiếc
chuông đồng đúc từ thời Vua Minh Mạng cũng như chiếc chuông
đồng ở Chánh Điện. Đặc biệt ở đây c̣n có thể nh́n thấy những
cây thông cổ thụ được trồng từ thời chúa Nguyễn Phúc Tần,
khi xây dựng chùa Vinh Hoà trên núi Linh Thái hơn 350 năm
trước. Thầy P Tr tiếp tục dẫn chúng tôi đến Tháp Điều Ngự,
nơi cao nhất của tổng thể kiến trúc chùa Thánh Duyên. Thầy
nói :" Điều Ngự là một trong 10 danh hiệu mà người Phật Tử
dùng để tôn xưng Phật nên đây là nơi được dựng lên để tôn
kính Đức Thế Tôn . Điều Ngự tháp cũng có ư nghĩa là nơi Vua
điều phục và chế ngự Tâm. Tương truyền ngày xưa,vào khoảng
từ tháng 4 đến tháng 7 các Vua Nguyễn thường về Đ́nh Tiến
Sảng, được xây dựng bên Tháp Điều Ngự để Tĩnh tâm. " Chỉ cần
đứng ở đây, nơi cao nhất của Chùa Thánh Duyên, với một vùng
mây nước xanh biếc, núi non bao la, Tâm cũng đă đủ Tĩnh
rồi." . Tôi thầm nghĩ. Tiếng thầy P Tr lẫn trong tiếng gió
ŕ rào và tiếng nhạc, nhạc phong linh trong trí tưởng,
phát ra từ chiếc pháp luân bằng đồng treo trên đỉnh tháp
ngày xưa , từ thời Vua Minh Mạng, dù giờ đây đă mất dấu.
Ḷng
tĩnh lặng, những nốt trầm từ bài thơ của nhà thơ, nhà Vua
Thiệu Trị, ngấm dần và lan toả vào từng tế bào
Non biếc cao ngất
Cây xanh ngát hương
Ngoài ngắm đại dương
Trong nh́n biển nhỏ
Thiền lâm Tịnh độ. Phật nhật sáng soi trong tứ
đại
Ma không cổ tháp, pháp luân chuyển măi chốn tam
thiên…
Bao
nhiêu nỗi u hoài đang trĩu nặng chợt như những đám phù vân,
tàn phai trong không gian u tịch.
Tôi
nh́n vị sư trẻ. Và nh́n em. Một lời cám ơn thinh lặng.
Mùa
Xuân đă thổi niềm Tự Tại vào hồn, từ đỉnh Thuư Sơn.
Thanh
Nhă
( Để nhớ em,
Diệu Lan, và buổi Du Xuân mồng 4 Tết Đinh Hợi )
THO
HOME
|