|
MÙA XUÂN XỨ KHÁC Thanh Nhă
Anh hứa và đă giữ lời. 5 giờ sáng, chuông điện thoại reng, đúng hơn là nhạc chuông, một symphony vui tươi, rộn ră mà tôi vừa cài vào máy di động tối hôm qua với ước mong sẽ bắt đầu một ngày và cuộc hành tŕnh mới suông sẻ, mau mắn. Tôi quơ tay vớ chiếc điện thoại áp vào tai. Tiếng anh cười trong máy, tiếng cười bao giờ cũng sảng khoái, khoáng đạt: " Dậy chưa? nửa giờ nữa anh qua đón ". Cúp máy. Anh thường rất tiết kiệm lời trong giao tiếp điện thoại, và cả khi đối diện. Tôi thường đùa : " Các công ty kinh doanh dịch vụ điện thoại khó thể ăn được tiền của anh". Bù lại mỗi tháng anh phải chi khá nhiều tiền cho dịch vụ mạng v́ anh có thể lang thang suốt ngày trên mạng, đôi lúc quên cả ăn. Giă từ hơi ấm của chăn nệm với một chút luyến tiếc, tôi bước xuống giường. Mọi chuẩn bị đă xong xuôi. Tôi đun nước, pha một b́nh trà . Áp đôi tay vào chiếc cốc trà nóng, đó là thói quen của tôi trong những lúc uống trà vào mùa đông và đó là một cách đơn giản và hữu hiệu để chống lại với cái lạnh. Nhớ ngày xưa, ấm chè của ngoại thường được ủ trong một cái giỏ nhỏ bằng mây, bên trong là một lớp vải dày bọc bông để làm cho nước trong b́nh ấm măi. Lâu rồi, người ta không c̣n ủ nước trong những chiếc giỏ như vậy nữa. Hơi ấm từ cốc trà chuyền vào trong tôi một cảm giác dễ chịu. Tôi nhớ ra rằng anh sẽ không cần đến b́nh trà này v́ sáng nào anh cũng đă dậy từ sớm và đến giờ này th́ anh đă uống đến mấy tuần trà rồi. Đó là một thói quen rất hiếm thấy ở một người tuổi ba mươi như anh. Có tiếng c̣i xe trước cổng , tiếng rọt rẹt của thanh cài cửa được nhấc lên. Và khi tôi chạy ra đến cổng th́ anh đă đứng đó. Anh bước vào nhà, cầm lấy chiếc xách hành lư mà tôi đă để sẵn: " C̣n ǵ nữa không? đi được chưa em? ". Và nh́n về phía tôi : " Mặc có đủ ấm không đó, bên ngoài trời lạnh lắm ". Tôi quàng lại chiếc khăn len trên cổ để dấu đi sự cảm động. Bao giờ anh cũng chu đáo với mọi người nhưng lại không, với bản thân. Chiếc xe chuyển bánh trong cái buốt lạnh của ngày cuối năm. Trời mưa lất phất. C̣n một hôm nữa thôi là Tết. Trong khi mọi người đă hoặc đang trở về với ngôi nhà của ḿnh th́ tôi với hành tŕnh ngược lại. Bỗng dưng tôi thấy cần phải đi. Có thể tôi chẳng bắt gặp được cái ǵ khác lạ, có thể những ǵ ở phía trước c̣n tồi tệ hơn, nhưng tôi không thể không đi. Khi tôi nói điều này với anh , trong một quán café nằm bên bờ sông, cũng một buổi chiều mưa rất lớn. Những hạt mưa dày đặc phủ kín ḍng sông, qua khung kính, gợi cho tôi khái niệm của sự vùi dập. Anh đốt thuốc liên tục, trầm ngâm rất lâu trước ly café đen, dù đă được chưng trong cốc nước nóng vẫn nhanh chóng bị hoà tan bởi nhiệt độ quá thấp bên ngoài. Cuối cùng anh nói : "Em hăy làm những ǵ mà em thích. Ở đâu ḿnh cảm thấy thoải mái, ở đó sẽ có Mùa Xuân ". Câu nói mà tôi đang chờ đợi là : " Em đừng đi ", hoặc đại loại là một lời ngăn tôi lại. Anh không nói vậy. Anh là Mùa Xuân của nhiều người quá, nên không biết rằng hoặc biết mà giả vờ không rằng , tôi chỉ muốn anh là Mùa Xuân của riêng tôi. Xe chạy qua những con đường đang yên ngủ. Cái lạnh cuối năm của Huế thật không dễ ǵ quên. Nó cứ như có một mũi kim chích vào da thịt, từng mảng, từng vùng buốt cóng. Dẫu đă trang bị thật ấm áp mà hàm răng vẫn đánh vào nhau cầm cập. " Em lạnh lắm hả, đă bảo mặc cho đủ ấm vào …"Anh nói và cầm tay tôi bỏ vào túi áo khoác của anh. Hơi ấm từ bàn tay anh làm tôi cảm thấy dễ chịu. Ra khỏi thành phố, người tài xế tăng tốc như thể chạy trốn cái buốt giá buổi ban mai cuối đông. Những ṿng bánh xe chuyển động về phía Nam, xa dần bóng tối và giá rét. " 9 giờ máy bay mới khởi hành, c̣n nhiều thời gian mà ". Phi trựng nằm tuốt Đà Nẵng. Thật là nực cười khi Huế là một thành phố du lịch, hơn thế nữa, là di sản Văn Hoá thế giới mà không có nỗi một đường bay nối liền các thành phố nội địa, trừ đường bay Huế- Hà Nội, Huế- thành phố Hồ Chí Minh và ngược lại. Đến Lăng Cô, anh bảo tài xế ngừng lại. Chúng tôi vào một quán ăn dưới chân đèo. Anh chọn một chiếc bàn nh́n về phía biển, ở đó một góc mặt trời đang ló lên từ mặt biển xanh biếc. Anh chỉ một làng chài nhỏ nằm bên kia băi cát. " Bên kia có một nhà thờ, anh đă có nhũng ngày ấu thơ ở đó ". Anh nói tiếp " Mẹ anh rất mộ đạo, sáng nào bà cũng đi lễ sớm, mấy mươi năm vẫn vậy, từ hồi anh chưa ra đời ". Những thông tin về ḿnh anh cũng rất tiết kiệm nhưng những việc làm giúp người khác th́ rất hào phóng. Đó là một tính cách của Anh, được bạn bè nể phục và thương mến. Chuyến đi này anh cũng mang theo một số tranh phỏng theo tranh Đông Hồ. Đó là tác phẩm của một người bạn đă bị liệt đôi chân sau một tai nạn giao thông, và mỗi Tết đến, anh lại xúi bạn vẽ hoặc viết câu đối bằng thư pháp rồi mang đến cho các bạn khác treo Tết với giá ủng hộ , để người hoạ sĩ bất đắc dĩ kia không cảm thấy áy náy khi nhận những đồng tiền giúp đỡ của bạn bè. Anh nói vậy. Năm nay anh làm việc này muộn hơn v́ muốn đưa tôi một quăng đường. Chúng tôi tiếp tục cuộc hành tŕnh. Xe qua hầm đèo Hải Vân, một chiếc hầm được xem là hiện đại nhất Đông Nam Á . " Anh biết em thích đi đường đèo hơn, nhưng để lần về nhé". Anh đoán trúng ngay tim đen tôi, bao giờ cũng vậy… Chỉ 6 phút cho đường hầm thay v́ hơn nửa tiếng leo đèo, nhưng ngược lại tôi không có được cảm giác lăng mạn thú vị khi đi qua một không gian huyền hoặc khói sương với mây trắng phủ đầy đặc trên đầu, một bên là núi và bên c̣n lại là biển. Nhiều lần qua đèo tôi c̣n nh́n thấy một loài hoa leo cánh mỏng vướng vít trên sườn đèo với màu vàng kiêu sa và quư phái ở phía Bắc Hải Vân và cũng chính loài hoa đó lại có màu trắng trong suốt khi tiến gần Nam Hải Vân, phía Đà Nẵng. Tôi không biết tên của loài hoa, cũng không biết tại sao nó đổi màu như vậy. Anh cũng không biết và chúng tôi gọi nó là Hoa Vô thường. Vô thường như cuộc sống… Thành phố Đà Nẵng bắt đầu buổi sáng với những hối hả của một thành phố công nghiệp, đây là một thành phố có tốc độ thay đổi nhanh chóng mặt. Thỉnh thoảng tôi vẫn đi công tác ở đây, nhưng mỗi lần đi là mỗi lần cảm nhận sự thay đổi rơ rệt. Xe chạy vào phi trường. Khoảng cách thời gian gần nhau của chúng tôi đang ngắn lại. Anh xách hành lư, giúp tôi làm mọi thủ tục. Anh nói " Chúc em t́m gặp Mùa Xuân của ḿnh. Cho anh gởi lời thăm Nguyễn . Anh đă điện thoại nhờ cô ấy chăm sóc em chu đáo rồi. À, mẹ anh cũng đă có một thời gian dạy ở thành phố mà em sắp đến ". Anh siết nhẹ tay tôi. Tiếng người tiếp viên vang trong máy : " Chuyến bay….xin mời vào pḥng cách ly ". Tôi ngước nh́n anh với đôi mắt biết ơn . " Cám ơn anh, em cũng mong như vậy. Tạm biệt anh ". Tôi quay người bước vội theo ḍng người đang nôn nóng chờ chuyến bay khởi hành. Đa số họ đang trở về, đang "quy cố hương", c̣n tôi th́ bắt đầu… " tha hương". Mặt trời rực rỡ khi tôi bước xuống sân bay. Cái áo khoác thứ hai được cởi ra bỗng trở nên nặng nề và kềnh càng trên tay tôi. Người tài xế taxi đỡ lấy chiếc xách hành lư. Tôi theo anh ta ra xe. " Cô về đâu? ". Tôi nhờ anh t́m giúp một khách sạn nhỏ, gần biển, yên tĩnh và cách thành phố không xa . Tôi ngắm thành phố mới đến. Không khí của ngày cuối năm h́nh như ở đâu cũng giống nhau.Mọi sinh hoạt, mọi người đang hấp tấp chạy cho kịp thời gian,như thể những công việc cuối cùng nếu không làm kịp th́ sẽ không làm được nữa. Mọi người đều hối hả và tôi trở thành kẻ nhàn du. Xe dừng ở một khách sạn nhỏ. Ở đây giống một nơi nghỉ dưỡng hơn là khách sạn. Mọi thứ đều nhẹ nhàng, từ cách trang trí đến phong cách phục vụ. Tất cả gợi cho người đến một cảm giác thân t́nh, ấm áp, không giống với những khách sạn mà tôi đă đến. Ư nghĩ này làm tôi thấy dễ chịu. Tôi theo người lễ tân nhận pḥng. Căn pḥng nằm ở lầu 3, nh́n ra phía biển. Đằng sau, phía cửa sổ rộng, tôi nh́n thấy nóc nhà thờ với một thập tự giá in trên bầu trời trong xanh. Tự nhiên tôi nghĩ đến anh và câu chuyện ban sáng, về mẹ anh. Tôi quyết định đón Giao Thừa ở sân thượng Khách sạn theo lời mời của chủ nhân, thay v́ về nhà Nguyễn như dự định. Một chậu Mai khá lớn với những cánh thiệp chúc Tết treo lủng lẳng, đặt ở chính giữa sân thượng, bên cạnh là một b́nh trầm đang xông hương, nhũng ngọn đèn lồng màu vàng lung linh dưới những hàng cây liễu rủ. Không khí thật lăng mạn. Hai vợ chồng chủ nhân cười rất tươi khi thấy tôi xuất hiện. Người chồng khoảng 60 tuổi, người vợ chắc trẻ hơn vài tuổi. Cả hai đều phúc hậu. Họ mời tôi ngồi ,bên cạnh họ là người đàn ông tôi đă gặp hồi chiều ở hành lang. Ông ta là láng giềng của tôi tại khách sạn này. "Mùa này khách sạn vắng khách, hai vị là khách đặc biệt của chúng tôi ". Chủ nhân nói :" Cám ơn hai người đă nhận lời mời của tôi, nhất là cô ". Tôi ngỡ ngàng . Khi nhận lời, tôi tưởng họ sẽ tổ chức một buổi tiệc đông,vui. Chủ nhân tự giới thiệu tên ḿnh và vợ, tên tôi, và người đàn ông c̣n lại. Ông ta có tên giống anh.Trong 4 người chỉ có tôi là người lạ. Họ là bạn bè của nhau. Ông ta là một Việt kiều, về ăn Tết ở nhà bạn, là chủ Khách sạn và muốn thăm lại nơi chốn ông đă từng sống và ra đi. C̣n tôi, họ hỏi lư do v́ sao tôi đến đây ? Tôi nói tôi chỉ muốn t́m cảm giác ăn Tết ở một nơi xa lạ như thế nào. Ông ta cười :" Cô là nhà văn à ? ". Nụ cười của ông ta rất quen, h́nh như tôi đă gặp ở đâu rồi. Tôi lúng túng. : " Dạ không ". Họ rót rượu và mời tôi chạm cốc. Cả ba người đều thích thú khi nghe tôi từ Huế vào và đặc biệt là nghe giọng Huế của tôi, giọng nói mà họ nhận xét : " Giống giống cô gái người quen cũ của họ. Nhẹ nhàng và rất …Tôn nữ ". Họ nói họ có rất nhiều thiện cảm với người Huế. Họ c̣n bảo tôi làm họ nhớ đến một người. Là cô giáo của bà chủ khách sạn, là người yêu của ông ta…Câu chuyện xoay quanh kỉ niệm về cô gái người Huế. Ông ta nói: " Hồi xưa khu vực này hoang vu lắm, chỉ có một ngôi nhà thờ. Trường học nằm phía trong kia.Cô ấy dạy ở đó. Cô ấy rất ngoan đạo, sáng nào cũng đi lễ sớm.Tôi th́ sáng nào cũng dậy sớm, đi dọc theo bờ biển. Chúng tôi thường gặp nhau như vậy. Sau này khi quen nhau rồi th́ mỗi sáng tôi đến chỗ cô ấy và đưa cô đi lễ. Trong khi nàng vào nhà thờ th́ tôi lang thang ngoài băi biển chờ rồi cùng về với nhau cho đến buổi sáng định mệnh. Hôm đó tôi đă đi xa hơn khu vực ḿnh thường đi, băi vắng, mấy chiếc thuyền nhỏ vẫn đậu yên b́nh. Bỗng dưng tôi thấy hai người xuất hiện từ một căn nhà ở xóm chài. Họ có vẻ bất ngờ khi gặp tôi. Một trong số họ là bệnh nhân của tôi. Họ nói họ muốn nhờ tôi lên chiếc thuyền đằng kia xem bệnh giúp cho đứa bé, con của họ. Không nghi ngờ, tôi theo họ. Khi tôi vào đến khoang thuyền th́ thuyền nổ máy. Tôi trở thành người vượt biên… không chuẩn bị. Và cũng không một lời tạ từ với nàng. Nhiều năm qua, sau khi ổn định cuộc sống ở xứ người , tôi vẫn ray rứt và cố t́m kiếm cô ấy nhưng bất lực. Cô đă bỏ trường ra đi một tháng sau đó, cũng không thấy về lại quê…" " Sáng nào mẹ anh cũng đi lễ sớm…". Tôi chợt rùng ḿnh khi nhớ lại lần duy nhất anh nói về ba anh : "Mẹ anh nói ba đă mất từ khi anh c̣n trong bụng mẹ ". Tôi hướng cái nh́n về phía ông ta, bắt gặp một đôi mắt rất quen thuộc, một nụ cười rất quen thuộc. Và một cái tên cũng rất quen thuộc. Tên anh là tên ghép của mẹ anh và… ông ta. Chuông điện thoại reng, không, nhạc chuông, một điệu nhạc vui tươi rộn ră. Tiếng anh cười trong máy: " Chúc mừng năm mới. Em đă thấy Mùa Xuân chưa? ". Có lẽ anh cũng rất bất ngờ khi nghe giọng tôi lạc đi v́ xúc động : " Dạ rồi, em đă thấy rồi. Tuyệt lắm anh ạ …" . Tiếng tôi lẫn trong tiếng nhạc dặt d́u : " Anh cho em Mùa Xuân, mùa Xuân này tất cả…" Rồi ch́m trong âm thanh và ánh sáng của pháo hoa được bắn lên từ phía biển. Một năm mới bắt đầu.
Thanh Nhă |