|
Thanh Nhă
sao em biết anh nh́n mà nghiêng nón
Đó là tựa đề bài thơ của nhà thơ Trần Quang Long, bài thơ đă một thời làm rung động trái tim của bao nhiêu người, nhất là của những O nữ sinh Đồng Khánh, bởi họ đă t́m thấy chính h́nh ảnh ḿnh trong đó. Chiếc áo dài, mái tóc thề, chiếc nón bài thơ đă là một biểu tượng của người con gái Huế. Nón Huế đă hiện diện từ rất lâu. Sách Phủ Biên Tạp lục của Lê Quư Đôn viết : “Thể cách làm nón ở xứ Thuận hoá có phần hơi khác với nón các nơi. Tại làng Triều Sơn và làng Tam Giáp thuộc huyện Phú Vang có những người thợ làm nón rất tinh tế và rất mỏng mảnh “. Ca dao cũng nhắc nhở về nơi xuất phát của nón Huế: “Triều Sơn bán nón, Mậu Tài bán kim”. Như vậy ngay từ xa xưa (1776 là thời điểm ra đời của Phủ Biên Tạp Lục), nón Huế đă có mặt và Triều sơn là nơi phát xuất những chiếc nón Huế với điểm phân biệt với các nơi khác là sự thanh mảnh. Phải chăng là để tương xứng với dáng dấp mảnh mai của cô gái Huế ? Để đạt được vẻ đẹp mỏng mảnh này đ̣i hỏi người thợ nón phải vô cùng khéo léo và tỉ mỉ trong các công đoạn. Mười sáu vành nón phải được vót và chuốc thật nhỏ, xây thật tṛn như những vành sau rằm một hôm. Lá nón th́ được chọn kỹ sao cho lá vừa đủ độ để dù khô vẫn giữ được màu xanh nhẹ, lá phải được ủi thật thẳng và láng. Lúc lợp phải tính toán để những lớp lá đừng chồng lên nhau làm thô đi chiếc nón. Mũi chỉ chằm phải sát để kẻ lá ôm khít lấy nhau… Trong chiếc nón bài thơ, khung cảnh thiên nhiên thơ mộng của Huế sẽ được thu gọn giữa hai lớp lá với những hoạ tiết, thơ văn rất mỹ thuật. Có thể là h́nh ảnh chiếc cầu Trường Tiền, Tháp Chùa Thiên Mụ, Sông Hương, Núi Ngự, đền đài, lăng tẩm hay có khi cũng chính là h́nh ảnh của cô gái Huế. Bên cạnh là những câu thơ. Tất cả được cắt bằng giấy, nằm giữa hai lớp lá. Dưới vành nón mỏng manh kia, bên mái tóc dài của cô gái Huế, h́nh ảnh đất Thần Kinh cũng những ḍng thơ khi ẩn, khi hiện sau những vầng nắng lấp lánh qua các vành nón tạo cho người mang nó một nét duyên độc đáo. Chiếc nón không chỉ là một dụng cụ che nắng, mưa rất hữư hiệu của người con gái Huế mà c̣n tạo nên một sức quyến rũ cho cô gái Huế, một sự quyến rũ kín đáo, nhẹ nhàng và tự nhiên, đủ làm xao động trái tim của những chàng trai theo bước. Một cử chỉ nghiêng nón tự nhiên của người con gái Huế đủ là một nguồn cảm hứng để nhà thơ Trần Quang Long đặt những câu hỏi như vừa trêu ngươi, như vừa tự xác tín với ḿnh về một niềm rung cảm đă gởi trao cho cô gái Huế yêu kiều kia. Nét duyên của nàng Tôn nữ với h́nh ảnh “Quai lỏng nghiêng vành chiếc nón thơ” cũng đă làm xao ḷng nhà thơ Đông Hồ không ít và Nguyễn Thái Dương, một nhà thơ trẻ cũng đă mượn chiếc nón thay lời tỏ t́nh với cô gái Huế lưu lạc tận miền Nam bằng bài thơ có tựa đề ”Chiếc nón bài thơ chưa có bài thơ” “Ôi chiếc nón bài thơ mà chưa có bài thơ Xui anh nhẩm trong ḷng câu hát măi Vầng trăng kia chưa rằm có phải. Nên em cầm vành nón cứ nghiêng nghiêng …………………………………………….. Phút tiễn biệt đă thành bài thơ nhỏ. Anh muốn đề, biết chiếc nón chịu không? Chiếc nón Huế cũng không quên đi vào và để lại trong âm nhạc những âm vang tha thiết. Nhạc sĩ An Thuyên đă “T́m em giữa Huế mộng Huế mơ” chỉ bởi đă bị quyến rũ bởi h́nh ảnh cô gái “Huế thương, bài thơ khắc trong chiếc nón, em cầm trên tay ra đứng bờ sông”. Phải chăng h́nh ảnh chiếc nón bài thơ đă gắn liền với người con gái Huế như một nét đẹp khó phai nhoà v́ đă trở thành một ấn tượng mạnh cho những người yêu Huế ( và yêu…con gái Huế ?)
Thế nhưng hôm nay, những chiếc nón bài thơ đang xa dần với tà áo dài và cô gái Huế. Đời sống công nghiệp buộc họ phải lựa chọn những ǵ tiện ích cho ḿnh hơn. H́nh ảnh “ Nghiêng nón” của những cô gái Huế giờ đây thật hiếm hoi. Cả h́nh ảnh “Gió cầu vướng áo nàng Tôn nữ. Quai lỏng nghiêng vành chiếc nón thơ“ h́nh như cũng chỉ c̣n trong những thước phim kỷ niệm. Chiếc nón bài thơ thanh mảnh và duyên dáng kia đang khóc nhớ những ngày thiết thân cùng cô gái Huế. Giờ đây chiếc nón kia đă biến thành những món quà lưu niệm cho khách du lịch khi đến Huế và những cô gái trong tà áo dài, đội nón bài thơ đi bộ trên cầu Trường Tiền chính là… những du khách nước ngoài, những cô gái với những thân h́nh khá tương phản với những ǵ mà họ đang mang. Họ không biết “Nghiêng nón”, nhưng họ vẫn biết trân trọng một nét đẹp, nét đẹp của Văn Hoá Huế.
Thanh Nhă
|