Tôi thường tránh mặt
mỗi lần ông ta đến nhà. Thực ra th́ ông ta cũng không đến nỗi
đáng ghét lắm. Ánh mắt hiền hiền, nghiêm nghiêm, nụ cười ấm
áp tạo một cảm giác tin cậy cho người đối diện. Ít lời
và thường biểu lộ thái độ bằng ánh mắt nhiều hơn. Đó là những
ấn tượng về ông ta đối với người khác, c̣n với tôi… Khi người
ta cùng yêu một cảnh đẹp thiên nhiên, một bức tranh hay một
bản nhạc, người ta thường muốn chia xẻ cho nhau những cảm xúc
này nhưng khi cùng yêu một người, người ta dễ trở thành đối
thủ của nhau. Có lẽ đó là lư do duy nhất mà tôi không thích
ông ta.
Ba tôi là một hoạ sĩ. Trong kư ức tôi, ông là một người tuyệt
vời. Thưở nhỏ tôi thường theo ông đi vẽ tranh. Trên chiếc xe
đạp dàn, ông buộc giá vẽ, hôp màu và các vật dụng của một hoạ
sĩ đàng sau yên xe, c̣n tôi th́ ngồi trước dàn xe. Ông hay đến
công viên, nơi có ḍng sông dài trước mặt lặng thầm trôi chảy
và những ngọn núi thẳm in lên nền trời, đẹp như… một bức
tranh. Tôi ngồi trên băi cỏ, ngắm nh́n trời đất rồi nh́n những
nét phác thảo của ông trên nền tranh và mặc dù c̣n nhỏ, tôi
vẫn thấy dâng lên một niềm xúc động lạ kỳ. Ông đă buộc ràng
t́nh cảm tôi với thiên nhiên và nhất là với ḍng sông. Nhưng
rồi một ngày kia, ba tôi không chở tôi theo trên chiếc xe đạp
dàn cũ kỹ kia nữa, ba đi một ḿnh.Thỉnh thoảng buổi tối thức
giấc, tôi thường nghe ba mẹ to tiếng với nhau và một buổi
chiều đi học về, tôi không thấy ba hiện diện trong căn nhà
nhỏ. Chiều nữa và chiều nữa, mặc cho tôi trông ngóng, ba
không về. Mẹ tôi nói ba đă đi xa, tôi không biết ông đi
tận đâu, và tại sao phải đi. Hỏi, mẹ tôi chỉ cười
buồn. Trong những giấc mơ, tôi thường nh́n thấy ông đứng
trướcḍng sông mênh mông với những bức tranh dang dở. Và tôi
biết, tôi đă mất đi một hạnh phúc vô giá, ba và những ngày
theo ba đi vẽ tranh. Tôi bắt đầu biết yêu mến những mảng màu,
trong đó tôi t́m gặp lại h́nh ảnh của ba và những ngày ấu thơ
của ḿnh.
Ông ta xuất hiện trong những ngày niềm đau về sự ra đi của ba
tôi tưởng chừng lắng lại.Mẹ tôi đă bắt đầu chăm chút lại nhan
sắc sầu muộn của ḿnh sau những ngày tháng héo hắt.Mẹ tôi vui
khi có sự xuất hiện của ông , c̣n tôi th́ t́m cách lăng tránh.
Ông ta thường kín đáo chăm sóc cho mẹ và tôi nhưng tôi luôn
muốn khước từ những chăm sóc đó.Có lần mẹ hỏi tại sao tôi
không có thiện cảm với ông, tôi chỉ đáp “Con nhớ ba”. Mẹ tôi
im lặng , buồn. Đôi lúc tôi cũng cảm thấy ân hận về thái độ
của ḿnh nhưng rồi cũng không làm khác được. Sinh nhật tôi,
ông tặng tôi một hộp màu thật đẹp và mong tôi sẽ trở thành một
hoạ sĩ, tự dưng tôi cảm thấy giận dỗi, h́nh như ông đă khơi
lại một vết thương trong tôi , tôi cho rằng thế giới sắc màu
là chỉ của riêng ba tôi và tôi, ông không có quyền xen vào.
Tôi đă hằn học nói với ông như vậy.
Một buổi chiều, đi học về, tôi thấy trong nhà có những món quà
lạ, những hộp chocolate, một số đồ chơi, những hộp màu đủ loại,
áo quần.. Mẹ tôi nói, đó là quà của ba tôi từ bên kia gởi
về. Tim tôi bỗng dưng xao động, h́nh ảnh của ba và những buổi
chiều bên ḍng sông xa xưa bỗng rơ nét trước mắt tôi hơn bao
giờ. Tôi bắt đầu vẽ tranh, những bức tranh của tôi luôn có sự
hiện diện của ḍng sông. Cũng từ đó tôi đă nối được liên
lạc với ba tôi. Những ḍng thư ông viết bao giờ cũng đầy
ắp thương yêu. Ông luôn khuyến khích tôi theo con đường
hội hoạ mà ông biết tôi rất yêu thích. Càng đi vào thế giới
màu sắc tôi càng bị quyến rũ, ngoài giờ học, tôi cắm cúi bên
giá vẽ. Tôi có cảm giác công việc này sẽ mang ba về với tôi.
Với sự khuyến khích của ba tôi, tôi tham gia một cuộc thi vẽ
của tỉnh. Bức tranh đoạt giải nhất. Đó là bức vẽ một
thiếu nữ, mắt đăm đăm nh́n về phía ḍng sông, trên tay cô một
đoá hoa màu tím thẩm và hoàng hôn cũng tím thẩm, tựa đề bức
tranh là “Đợi chờ hoàng hôn”. Tôi viết thư báo cho ba tôi niềm
vui này. Ông hết sức hân hoan. Ông lại gởi về cho tôi nhiều
hộp màu và khuyên tôi tiếp tục con đường hội hoạ. Tôi như được
tiếp thêm niềm cảm hứng. Tôi vẽ tranh càng ngày càng lên tay.
Trong thế giới cảm xúc của ḿnh, hầu như tôi không c̣n để ư
đến điều ǵ khác chung quanh. Tôi cũng quên luôn đối thủ của
ḿnh : ông ta .
Nét cọ cuối cùng vừa rời khỏi bức tranh
sơn dầu th́ mẹ tôi bước vào pḥng. Bà nói: ”Con lấy xe chở mẹ
vào bệnh viện thăm bác, bác bị đụng xe nặng lắm”. Tôi lùi lại, ngắm nghía bức tranh, không để ư đến nét mặt thất thần của
mẹ. Mẹ phải nhắc lại lần thứ hai, tôi mới nhận thức được thực
tại. Trên đường đi, hai mẹ con không nói lời nào với nhau.
Chỉ khi nh́n thấy ông ta nằm bất động, đầu quấn băng kín mít
th́ mẹ oà khóc, và tôi , lần đầu tiên, dâng lên một niềm
thương cảm mạnh mẽ .Tôi nắm chặt tay mẹ với một sự cảm
thông muộn màng.
Gần một tháng nay tôi không nhận được thư của ba tôi mặc dầu
tôi đă viết rất nhiều thư cho ông. Tôi thường ngồi thừ trước
máy vi tính mỗi lần mở hộp thư xong. Mẹ tôi vẫn ra vào bệnh
viện chăm sóc ông ta , thỉnh thoảng tôi cũng chở mẹ vào.
Dưới lớp băng trắng, đôi mắt ông ta lặng lẽ nh́n
tôi, vẫn là đôi mắt hiền từ, tŕu mến ấy. Bức tranh tôi vừa vẽ
lại được một giải thưởng nữa, tôi viết thư báo cho ba tôi
nhưng vẫn không nhận được một lời chia vui nào. Tôi hết sức băn
khoăn. Tại sao? Hay Ba tôi gặp điều ǵ bất trắc? Hay ba gặp
tai nạn? Tôi chợt nghĩ đến ông ta….H́nh như tôi đă không nhận
được thư của ba tôi từ khi ông nằm viện. Có một sự liên quan
giữa những bức thư của ba tôi với ông ta sao? vậy mà sao lâu
nay tôi không nhận ra điều đó. Tôi run lên rồi tức tốc, tôi
choàng áo, cầm bức tranh vừa đoạt giải và lấy xe phóng vào
bệnh viện. Tôi tưởng tượng ánh mắt vui mừng của ông ta khi tôi
khoe bức tranh và hơn thế nữa, ông ta sẽ vô cùng xúc
động như tôi cũng đang quá xúc động khi khẽ gọi ông -Ba
ơi!