|
Những
Đường Đến Mùa Xuân
Thanh Nhă

Một chút hương vị biển đang len vào các ngỏ
ngách thành phố, từ một món hàng đặc biệt của
những cư dân nghèo vùng cát trắng. Hằng năm, họ
lại xuất hiện vào những ngày cuối đông, đôi gánh
nặng trĩu trên vai,len lỏi vào những ngóc ngách
của thành phố Huế. Họ đến và đi lặng lẽ nhưng
món hàng của họ, nhỏ nhoi, và rất rẻ tiền, th́ ở
lại suốt năm, ở một nơi trang trọng nhất trong
mỗi gia đ́nh. Trong những lo toan sắm sửa Tết
nhứt, người Huế, vốn xem nặng tục lệ thờ cúng,
đă không thể không quên thay những bát nhang,
hay ít nhất là cát, trong những b́nh cắm
hương,vậy là cát cũng trở thành một nhu cầu sắm
sửa, và họ, những người dân nghèo từ các vùng
biển Phong Điền, Vinh Thanh, Vinh Hiền vv đă
nhanh chóng đáp ứng nhu cầu này của người dân
thị thành. Hoá ra, hạt cát, tưởng chừng tầm
thường ở quê hương họ lại thành một phẩm vật khó
kiếm của người kẻ chợ vốn dư thừa mọi thứ nhưng
đôi lúc lại thiếu mất một hạt cát trắng nhỏ nhoi.
Năm nay mưa nhiều,những “ thương nhân “ này nói,
họ phải trữ cát từ tháng 10,vút sạch, đem phơi
và để dành tháng chạp đưa chúng về phố và vậy là
đă có một cuộc đổi thay ngoạn mục về thân phận
của những hạt cát. Tự dưng tôi bỗng nhớ đến bài
“ Que sera, sera…” mà hồi nhỏ tôi thường nghe
chị K của tôi hát. Chị đă dạy tôi những bài học
ngoại ngữ đầu tiên và cũng là những bài vỡ ḷng
về cuộc đời. Bây giờ th́ chị đă ở cách xa tôi cả
nửa quả địa cầu dù cùng một điểm xuất phát. Phải
chăng mỗi một chúng ta cũng đều là những hạt cát
trong ṿng quay mịt mù của số phận?
Không chỉ là cát, tôi đă nh́n thấy một người
khách du lịch nước ngoài đứng ngẩn ngơ trước một
“quầy hàng di động” của một bé trai, tay mân mê
một món hàng em đang rao bán. ”Quầy hàng “ là
một cái nong nhỏ, người Huế thường gọi là cái “trẹt”,
và món hàng của em là những miếng gốm nhỏ bằng
ba đốt ngón tay với những nét khắc mờ nhạt h́nh
của hai người đàn ông và một phụ nữ, kèm theo
món hàng này là một tờ giấy mỏng, nhỏ bằng bàn
tay, trên đó ngoằn ngoèo những con chữ như những
bùa chú. Vốn liếng ngoại ngữ của tôi th́ ít ỏi (
chị ơi,chị đừng xấu hổ v́ đứa học tṛ dốt nát,
là em), tôi thật khó khăn để giải thích cho họ
rằng, đó là h́nh tượng của vợ chồng Táo quân,
những người luôn mang ngọn lửa ấm áp cho mỗi gia
đ́nh và mỗi năm họ lại phải ra đi, đem theo
những điều “mắt thấy tai nghe” tŕnh với Ngọc
Hoàng. Lại c̣n thiên t́nh sử của bộ ba này nữa.
Không hiểu người khách du lịch kia có hiểu những
điều tôi nói không, chỉ thấy đôi mắt họ tṛn lên,
hết lần này đến lần khác, c̣n tôi th́ nhận biết
Mùa Xuân đang đến gần v́ hôm nay đă cận kề 23
Tết. Sắp sửa cúng đưa Ông Táo về trời mặc dầu
giờ đây kiếm được một “Ông Táo “ thực sự bằng
đất nung quả là khó. Người dân thị thành đă quen
với ngọn lửa xanh của bếp gas, dầu hoả từ lâu,
c̣n người dân nông thôn,mặc dầu vẫn c̣n dùng
chất đốt đôi khi chỉ bằng rơm rạ nhưng họ cũng
không dùng bếp “ông táo” nữa mà là bếp bắng
những chân sắt hoặc kê 3 tấm bleau để làm bếp.
Mỗi năm họ vẫn giữ tục lệ cúng đưa ông Táo , và
trong mỗi bếp nhà vẫn giữ lại h́nh tượng ông táo
thu nhỏ ( trước đây h́nh tượng ông Táo thu nhỏ
cũng là 3 vị, giống như ông Táo thật, nhưng giờ
đây,có lẽ họ không muốn tách rời ba nhân vật này,
nên đúc chung thành một phiến ) như một biểu
tượng của ngọn lửa ấm áp, yên vui cho mọi nhà.
Cũng c̣n thiếu sót nếu không nói đến sự xuất
hiện của những đoá hoa giấy đủ màu sắc sặc sỡ,
theo những chiếc xe đạp hay ngất nghểu trên một
cây cột thật cao đi bộ theo người trên những nẻo
đường của Huế , chuẩn bị Tết. Những bông hoa này
xuất phát từ làng Thanh Tiên, Phú Mậu, Phú Vang,
một làng nghề nổi tiếng làm hoa giấy ngày Tết .
Hoa được cắm trang trí trên các trang thờ, bàn
thờ, vách tường. Ở đây cũng sản xuất loại bông
Lùng ( Lùng là tên của một loại cây thân thảo,
có ruột xốp và trắng, người ta dùng một loại cây
tṛn, h́nh chiếc đũa thụt phao, lấy phần ruột
một cách nguyên vẹn, cuộn tṛn thành những ṿng
đồng tâm, tạo nên một loại hoa tṛn, phẳng, sau
đó lấy giấy xanh làm lá và cắm tăm vào làm cuống
hoa ), cắm trên các” trang bổn mạng” của từng
người. Bông Đũa (là một thanh tre, chẻ tuốt nhỏ
ở phần đầu,tạo nên h́nh thù một cái hoa,cành
xoắn chằng chịt trên một cuốn hoa h́nh chiếc đũa,
tất cả đều được nhuộm màu ) dùng trong lễ cúng
thổ công. Những loại hoa này mỗi năm cũng chỉ
xuất hiện có một lần, vào những ngày giáp Tết.
Hoa và người cùng lang thang trên khắp các đường
của Huế, tạo nên những mảng sắc màu vui nhộn độc
đáo , làm ấm lên không khí giá lạnh của những
ngày cuối đông.
Mùa Xuân chỉ thực sự đến khi có sự hiện diện của
Hoa Mai. Những ngày cận Tết, những cây Mai từ
các vùng Thuỷ Xuân, Vỹ Dạ, Kim Long đă rủ nhau
về phố. Khu vực Phu Vân Lâu và phố đi bộ Nguyễn
Đ́nh Chiểu, dọc bờ hữu ngạn sông Hương, là nơi
hội tụ của Mai các nơi. Trong cái nắng yếu ớt
cuối đông, sắc vàng của Mai vẫn sáng lên , ánh
ngời vẻ đẹp cao sang và quư phái của ḿnh như
một Hoàng hậu giữa các cung phi, là những loài
hoa khác. Mai vàng Huế có một vẻ đẹp riêng,
những người chơi mai sành điệu đă nói như vậy,
họ không chọn Mai hồng diệp mà là Hoàng Mai. Vẻ
thanh cao của Mai Huế, có lẽ đă động ḷng một
nhà thơ đầy ngạo khí, nhà thơ Cao Bá Quát đă
phải thốt lên:
Thập tải luân giao cầu cổ kiến
Nhất sinh đê thủ bái Mai hoa.
(Lặn lội mười năm t́m kiếm báu
Cúi đầu một thưở trước hoa Mai )
Để có được những cánh Mai đẹp dâng hiến cho đời,
Mai đă oằn ḿnh trong những tháng đông giá lạnh,
đă phải chịu trút hết những cánh lá( trảy lá )
như bức tượng của một thiếu nữ khoả thân để một
sáng mùa Xuân, rùng ḿnh, khoác lên người chiếc
áo vàng tuyệt đẹp.Trồng Mai cũng không dễ, để có
được những cành Mai đẹp nở đúng vào những ngày
Tết, người chăm Mai phải mất rất nhiều công phu.
Vườn Huế đă có những cội Mai già trên trăm tuổi
và đi qua khu vực Nội thành, bên cạnh Hồ Học Hải,
tôi đă sửng sốt , mê đắm nh́n vườn Mai của Thầy
L, một thầy giáo đă về hưu, một người chơi Mai
lặng thầm và khiêm tốn, có lẽ phong cách của
Thầy đă ảnh hưởng lên vườn Mai. Mai ở đây không
cần uốn éo, gầy gầy, thẳng và thanh thoát kỳ lạ,
như những cây Mai trong vườn chùa mà tôi đă từng
gặp.Thầy L nói, Mai thường toả hương thơm nhất
vào buổi chiều, hương Mai tuy nhẹ nhàng nhưng
vẫn có một sự quyến rũ sâu đậm, đặc biệt Mai là
loài hoa toả hương lúc trời lạnh, khác với các
loài hoa khác, đó là lănh hương. Thầy đọc cho
tôi nghe hai câu thơ của một tác giả Trung Quốc,
nhà thơ Lâm Bô, nói về hương Mai :
Sơ ảnh hoành tà thiên thiểu thuỷ
Ám hương phù động nguyệt hoàng hôn
(Ảnh mờ mờ của cành mai chiếu trên vũng nước nhỏ.
Mùi hương u nhă làm xao động mảnh trăng hoàng
hôn)
Hai câu thơ đă làm tôi rùng ḿnh khi phát hiện
thêm một vẻ đẹp kỳ ảo và diễm lệ của hoa Mai,
ngoài vẻ đẹp mà tôi đă gặp.
Những năm mưa lạnh nhiều, nh́n những cành Mai
lớn nhỏ cùng người bán co ro trong cái buốt lạnh
của cơn mưa Huế cuối đông ,không thể không chạnh
ḷng. Có một năm, lúc ấy gia đ́nh tôi cũng như
mọi người , đang c̣n gặp nhiều khó khăn trong
cuộc sống, tối 30 Tết mà chợ Mai vẫn c̣n đầy ,
một người bán Mai đă phải năn nỉ H, em tôi mua
dùm cành Mai chỉ với giá … một bao thuốc lá. , H
đem cành Mai về và kể chuyện , ba tôi la em một
trận, ông móc hết tiền trong ví và đạp xe vội vă
chở H lên t́m người bán Mai. Không gặp được
người bán, tối Giao Thừa, ba tôi ngồi trầm ngâm
bên cây Mai. Chị em tôi th́ rưng rưng nh́n ba.
Ba tôi đă dạy cho chúng tôi những bài học về
t́nh người .
Năm ngoái theo một người bạn về thăm một bệnh
nhân ung thư vú ở Hương Thuỷ, tôi thấy trước nhà
một cây Mai nở hoa thật đẹp, lúc đó là ngày 20
Tết, thấy tôi trầm trồ măi cây Mai đẹp, chủ nhà
cho biết, anh đă bán cây Mai này cho người khác
cách đây 2 năm để chữa bệnh cho em gái, cây Mai
vẫn được gửi trong sân nhà anh nhưng không c̣n
là của anh nữa. Anh nói “Đây là cây Mai của
người khác,trong sân nhà ḿnh, hai hôm nữa, họ
sẽ đến chặt đem bán Tết “. Có lẽ tôi sẽ không
h́nh dung ra những điều trớ trêu này nếu không
t́nh cờ đến thăm người bệnh. Ánh mắt u hoài của
chủ nhân cứ ám ảnh tôi măi suốt chặng đường về.
Thêm một Mùa Xuân nữa đang đến , như những cành
Mai, phải trải qua những giá rét để có những đoá
Mai đẹp cho đời, người dân Huế cũng đang rủ bỏ
những tháng ngày vất vả, dọn ḷng thanh thản,
mong ước một sáng mai thức dậy, chợt bắt gặp một
nhành Mai thanh thoát như trong bài thơ nổi
tiếng của Thiền Sư Mẫn Giác: “ Tiền đ́nh tạc dạ,
nhất chi mai “ .
Thanh Nhă
(Huế, 23.1.2006 )
HOME
art2all.net
|