Thn Trọng Sơn


Bi Ca Ma Thu

 

 



I.
Sẽ sớm chm trong tối tăm gi buốt
Thi gi từ ngy nắng hạ rộn rng
Nghe đu đy m thanh buồn ảo no
Cnh kh rơi trn sn gạch vọng vang.

Trong hồn ti cả ma đng trở lại
Giận, ght, rung rinh, kinh khiếp, nhọc nhằn,
Như mặt trời trong ngục su địa cực
Tri tim ti, một khối đỏ gi băng.

Ti rng mnh nghe cnh kh rơi rụng
Tiếng vọng đục khn gin gio đang xy
Linh hồn ti như ngọn thp đổ sụp
Chịu bao đục ph dai dẳng bao ngy.

Chừng như nghe tiếng g đều đơn điệu
Đu đy ai vội đng nắp quan ti
Cho ai đấy? H qua rồi, thu tới
Tiếng huyền b như điệu buồn chia tay.

II.
Ti yu mắt em long lanh mu biếc
Nhưng hm nay chỉ cay đắng ngậm ngi
Cả tnh em, lẫn phng khu, gc lửa,
Đu snh bằng biển rực nh dương soi.

Hy yu ti với tri tim người mẹ
Cho d ti c độc c, bạc tnh,
L chị hay người tnh, cứ dịu dng nh
Như thu vng hay sắc nắng lung linh.

Chẳng mấy chốc mộ su đang ngng đợi
Gối chn em cho ti tựa đầu ln
Ma hạ nồng tri qua đầy tiếc nuối
Pht giao ma ngắm tia nắng vng m.


THN TRỌNG SƠN dịch.





Chant D'Automne

I
Bientt nous plongerons dans les froides tnbres ;
Adieu, vive clart de nos ts trop courts !
J'entends dj tomber avec des chocs funbres
Le bois retentissant sur le pav des cours.

Tout l'hiver va rentrer dans mon tre : colre,
Haine, frissons, horreur, labeur dur et forc,
Et, comme le soleil dans son enfer polaire,
Mon coeur ne sera plus qu'un bloc rouge et glac.

J'coute en frmissant chaque bche qui tombe ;
L'chafaud qu'on btit n'a pas d'cho plus sourd.
Mon esprit est pareil la tour qui succombe
Sous les coups du blier infatigable et lourd.

Il me semble, berc par ce choc monotone,
Qu'on cloue en grande hte un cercueil quelque part.
Pour qui ? - C'tait hier l't ; voici l'automne !
Ce bruit mystrieux sonne comme un dpart.

II
J'aime de vos longs yeux la lumire verdtre,
Douce beaut, mais tout aujourd'hui m'est amer,
Et rien, ni votre amour, ni le boudoir, ni l'tre,
Ne me vaut le soleil rayonnant sur la mer.

Et pourtant aimez-moi, tendre coeur ! soyez mre,
Mme pour un ingrat, mme pour un mchant ;
Amante ou soeur, soyez la douceur phmre
D'un glorieux automne ou d'un soleil couchant.

Courte tche ! La tombe attend ; elle est avide !
Ah ! laissez-moi, mon front pos sur vos genoux,
Goter, en regrettant l't blanc et torride,
De l'arrire-saison le rayon jaune et doux !

CHARLES BAUDELAIRE.
( 1821 - 1867 )

 


 

Trang Thn Trng Sơn

art2all.net