|
Túy Việt
GHANA Phần 3 Điểm son
Tấm biển chào mừng trên đây được nh́n thấy tại sân bay Accra. Tại sao nó là cửa ngỏ vào châu Phi th́ tôi đă nói một phần trong phần trên. Nó là điểm khởi đầu của quốc lộ nam-bắc Ghana, và sẽ gặp quốc lộ đông - tây tại Salaga để vào sâu miền đông Phi. Ông tua gai c̣n cho biết thêm nó là cửa ngỏ vào châu Phi bởi v́ cái ǵ Châu Phi có đều có tại Ghana, do đó, những điều tôi sắp nói đến có thể là của Ghana mà cũng có thể là của Châu Phi.
Điểm son đầu tiên mà tôi dành cho Ghana là tôi được Ghana giải tỏa biết bao ngộ nhận. Trước đây tôi vẫn có ư nghĩ rằng Châu Phi là một xứ nghèo, kém phát triển, nhưng không biết rằng đó là do ḷng tham và ích kỷ của những kẻ mang danh văn minh tiến bộ đă chèn ép họ, cố t́nh làm cho họ trở nên lạc hậu bằng cách bắt và bán người dân của họ qua xứ khác. Giờ đây, tôi kính cẩn cúi đầu trước cái nghèo và lạc hậu của họ. Những người bị bắt làm nô lệ là những thánh nhân đă xuống phàm, chịu khổ nạn để đánh thức thiện tâm của một động vật mang tên loài người. Họ đă vào địa ngục, đă chịu đựng ngục h́nh cho chúng sinh, chắc chắn giờ này họ đang thong dong trong thế giới sáng lạng, thanh thản và b́nh yên. Cũng chắc chắn họ không cần một tràng hoa của tôi, nhưng tôi kính mong họ mỉm cười với tôi một lần, nhận lấy lời tạ tội v́ thiếu hiểu biết của tôi trước khi đến Ghana. Tôi cũng từng nghĩ rằng người dân ở xứ nóng như châu Phi chắc cũng nóng nảy, dễ nổi giận lắm. Tôi đă lầm. Qua những tiếp xúc t́nh cờ trên đường phố, tôi thấy họ thật là điềm đạm, nhất là mấy ông tài xế. Phố xá chật hẹp, không có lằn phân chia phải trái, xe hơi chen lẫn người đi bộ, cống rănh lại lồ lộ bên lề đường, thế mà tài xế vẫn kiên nhẫn, không ai bóp c̣i xe để xin đường đị, cũng không hề nghe một tiếng càu nhàu. Gặp chỗ hai xe ngược chiều không qua lọt, xe nhỏ lùi lại nhường đường cho xe lớn qua trước, thật lịch sự với nhau.
Tôi gặp nhiều người rất thật thà. Ngày rời khách sạn, tôi để lại trên bàn 1 đồng tiền típ, người dọn pḥng vào hơi sớm, nh́n thấy bèn gọi tôi bảo rằng tiền của bà ḱa. Tôi mỉm cười nói tặng chị rồi xuống nhà chờ trả pḥng. Đúng lúc đó, người tiếp tân đang cầm ống điện thoại trong tay, lên tiếng "Khách ở pḥng số ... có để quên tiền trên bàn", vị khách đó cũng bảo rằng đó là tiền típ tặng cho người dọn pḥng. Tôi kể chuyện này cho một chị bạn nghe, chị ấy bảo "ồ, khách sạn dạy cho họ cách nói để lấy ḷng du khách đó, ai ngu dại ǵ mà không biết đó là tiền típ chớ." Chị ấy thật đa nghi quá.
Chờ đến tắt mặt trời vẫn chưa có taxi, một thanh niên ở gần đâu đó đến hỏi tôi cần taxi đi đâu. Tôi bảo khách sạn Mas. Thế là chàng ấy đứng canh rồi vẫy taxi dùm tôi. Đến chiếc thứ năm hay thứ sáu ǵ đó tài xế mới ngừng lại, chàng mở cửa xe cho tôi lên, dặn ḍ tài xế đôi câu xong mới quay lưng đi. Những chuyện này nhỏ nhặt quá, có thể gặp được ở nhiều nơi khác, nhưng tôi cũng muốn kể ra đây như một lời cảm ơn những người Ghana tốt bụng, thân thiện, dễ mến chứ không nóng nảy, hung hăng như tôi đă nghĩ lầm.
Không riêng ǵ tôi, những tên “thực dân đế quốc” trước đây cũng từng hiểu lầm Châu Phi. Khi đặt chân lên Elmina, người Bồ Đào Nha đă ngạc nhiên nh́n thấy khói bốc lên trên một nóc nhà và một người phụ nữ đang nấu ăn! Họ cứ ngỡ dân châu Phi chỉ ăn thịt sống, chẳng biết đến dụng cụ nấu nướng là ǵ. Họ càng ngạc nhiên hơn khi nh́n thấy vị lănh tụ của thành phố trong bộ áo bằng vải cùng những loại trang sức bằng vàng mang trên người. Té ra họ cũng có quần áo chứ không phải ở trần hay mặc áo quần bằng lá cây! Thật sự, kỹ nghệ làm vàng, sắt và dệt đă có mặt ở châu Phi từ rất lâu trước khi người tây phương đặt chân lên đây. Ngay cả đến thế kỷ 16, người Bồ đă xuất cảng vải làm từ bông vải từ tây châu Phi sang Bồ Đào Nha. (Elmina, the Castle & the Slave Trade, Ato Ashun, 1st Edition, 2004, p. 51) Đúng thế, họ cũng trồng bông và dệt vải, tôi đă đến thăm một cơ sở dệt vải theo truyền thống của họ. Theo chỗ tôi biết th́ cách dệt thủ công này tương tự cách dệt của một số sắc dân miền núi Andes (Peru) mà tôi đă có dịp xem qua. Tuy nhiên, ở đây có một điều lạ là chỉ có nam nhân bị hay được ngồi vào máy dệt, nữ nhân bị cấm, và hoa văn th́ rất phong phú. Họ dệt từng dung vải dài, rộng cỡ một gang tay, dài chừng hai thước. Phải nối nhiều dung vải với nhau để có một tấm vải lớn, dài 6x2 mét cho một áo của đàn ông, cho phụ nữ th́ nhỏ hơn, tùy theo vóc dáng của họ.
Ghana cũng đă xoá cho tôi một ngộ nhận về người .... Mỹ. Một ngày trước khi đi Ghana, tôi c̣n viết email gởi bạn bè nói rằng Mỹ đă lợi dụng Ghana để tập kết nô lệ trước khi đưa lên tàu chở sang Hoa kỳ. Thật là một sai lầm tai hại, tôi chân thành xin lỗi nước Mỹ. Cho đến khi đến Salaga, tôi mới biết rằng Mỹ không hề nhúng tay vào việc săn bắt hay bán nô lệ ở châu Phi. Chính các đế quốc châu Âu như Bồ Đào Nha, Anh, Pháp, Đức, Thụy điển, Đan Mạch … đă làm giàu trên sinh mạng người dân châu Phi. Mỹ chỉ là khách hàng của họ mà cũng là một khách hàng rất nhỏ, chưa tới 5% số nô lệ xuyên đại tây dương được bán vào Hoa kỳ, số lớn nhất được bán cho Brazil, theo số liệu sau.
Nguồn: http://africanhistory.about.com/od/slavery/ig/Slavery-Statistics-and-Maps/SlaveryTable002.htm
Tôi thật t́nh cảm ơn chuyến đi Ghana. Nếu không có chuy ến đi này th́ măi măi tôi vẫn mang một định kiến sai lầm về Châu Phi lẫn nước Mỹ. Cũng cảm ơn luôn công ty du lịch Explore đă mở tua Ghana. Ban đầu, khi chọn chuyến đi này tôi chỉ nhắm vào lời giới thiệu của công ty : “Họ rất thích tiệc tùng, ngay cả đám tang cũng là một dịp để mở tiệc, họ chúc mừng một người đang sinh vào thế giới mới thay v́ khóc than một người từ giă cuộc đời này”. Tôi đă bị hấp dẫn bởi cái triết lư “chết” này. Một dân tộc đă ư thức được cái chết một cách cao siêu như thế, có thể nào đánh giá họ là lạc hậu chăng? Tôi đă trao đổi ư kiến với anh Stanley. Anh thành thật cho biết, tất nhiên khi có người thân chết th́ ai cũng buồn chứ, gia đ́nh sẽ dành một ngày đầu tiên để buồn và khóc tỏ ḷng thương tiếc người đă chết, qua ngày hôm sau lại là một ngày vui, gia đ́nh báo tin cho mọi người đến dự tang lễ. Anh nói “người chết có nghĩa họ đă hoàn tất nhiệm vụ của họ trong thế giới này, họ hết phận sự, hết lo toan, hết…,hết…, thế nên chúc mừng cho họ.” Thật tiếc, tôi đă lỡ dịp may để tham dự một đám tang, khi tôi đến th́ tang lễ đă xong, chỉ nh́n thấy vài thân nhân trong bộ áo tang rất đẹp, giống như áo dự dạ tiệc. Họ không có một màu áo tang nhất định, họ có thể chọn một màu nào đó chung cho gia đ́nh và thân quyến để mọi người nhận ra ai thuộc về tang gia. Với quan niệm tích cực về cái chết như vậy nên họ có nhiều sáng kiến tiễn đưa thân nhân về nơi an nghỉ cuối cùng trong những bộ áo quan ngộ nghĩnh, độc đáo mà tôi chưa hề thấy ở nơi khác. Đây là trại ḥm đặc biệt đó, rất nhỏ, rất b́nh dân nhưng rất sống động, và khi nh́n vào đó th́ dường như mối tương quan giữa “kẻ ở người đi” vẫn c̣n tiếp diễn. Có lẽ tôi chưa có duyên tiếp nhận sâu sắc hơn luồng tư tưởng mới về cái chết nên tôi đă không gặp được chủ nhân của trại ḥm này để hỏi thêm ư nghĩa và tâm t́nh của họ đối với cái chết; tôi chỉ gặp em nhỏ này, là con trai của ông. Em cho biết em đă tự tay làm cái ḥm h́nh con gà này dành cho các em nhỏ sớm ĺa đời.
Bên cạnh công dân Kofi Annan, những công dân khác đă gặp nhau trong chí hướng tạo nên một đội bóng tṛn có tŕnh độ quốc tế. Họ đă hai lần có mặt trong ṿng chung kết thế giới 2006 và 2010. Trong World Cup vừa qua, họ đă đá nốc ao đội Mỹ trong một trận đấu vô cùng gay go và đầy cảm xúc. Đó là lần đầu tiên tôi bắt độ đá banh, tôi độ Ghana và Ghana đă thắng. Hân hoan thay Ghana! niềm đau dẫu chưa nguôi, đói nghèo c̣n ám ảnh, vẫn đủ sức mạnh cho một Quốc Gia danh tiếng trên thế giới. Ôi Ghana, Ghana! Kính chúc mừng, chắc chắn Người sẽ làm được nhiều điều tốt đẹp hơn nữa cho ḿnh và cho nhân loại.
Túy Việt
******* Ghi chú thêm: 1) Vào thời Anh quốc đô hộ, những viên chức trẻ t́nh nguyện sang phục vụ tại Ghana được đón tiếp rất nồng hậu. Một trong những thể thức đón tiếp là được cung cấp một cô hầu gái bản xứ mà tác giả Willian St Clair không ngần ngại gọi là bạn t́nh (sexual partner). Cuộc sống chung với người hầu như vầy không gọi là hôn nhân theo luật của Anh quốc và do đó khi trở lại Anh quốc họ vẫn có quyền kết hôn với một người Anh. (Willian St Clair, The Door of No Return, Blue Bridge, 2007, p.147) 2) Trên đường đi tôi có thấy một tấm biển “Welcome to the Funeral of…” dựng trên lề phân chia phải trái của con đường. Tiếc rằng xe đang chạy nên tôi không thể chụp h́nh để đưa vào đây. Quư vị và Các Bạn có thể vào trang này để xem đám tang ở Ghana: http://www.youtube.com/watch?v=hWFBVQw7FeI&feature=player_embedded#at=41
Phần 1 : Điệu nhạc buồn c̣n ngân
|
||||||||||||||||||||