TTO - 14g chiều 19-11, trong bộ trang phục truyền thống màu vàng, Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết đă đọc Tuyên bố chung của lănh đạo các nền kinh tế APEC. Trong buổi lễ cuối cùng này, tất cả các vị lănh đạo các nền kinh tế APEC đều mặc trang phục truyền thống của nước chủ nhà VN. (TTXVN)

 

Ảnh AP

 

Phơ phất hoàng bào

Vũ Nhất Tiếu

 

 

            Nghe tiếng chân người đi vào, Tám Có  ngừng tay vá áo, ngước mắt nh́n ra, thấy ông già đi vào, dáng mệt nhọc.

            -Bác đă về đấy à?

            -Ừ.

            -Công việc ra răng?

            -Răng với cỏ chi.  Đang lúc họp tổ tam-tam th́ TV phát h́nh trực tiếp lễ bế mạc Hội nghị APEC ở Hà Nội.  Vậy là tạm ngưng họp để theo dơi diễn tiến thời sự ra sao để đưa vào chương tŕnh thảo luận luôn thể.  Xem tới đoạn thấy thằng Triết mặc áo gấm vàng, ông Đào mặc áo gấm xanh xuất hiện, tươi cười nghênh ngang  chụp h́nh chung với mấy nguyên thủ quốc gia khác, vậy là ông Mác nổi khùng lên, quay lại phê b́nh tôi không tiếc lời.  Phải nói là xỉ vả mới đúng, thiệt vuốt mặt không kịp.  Thế các chú ở nhà có xem không?

-Thưa bác có ạ.  Tôi với anh Ba Doăn  sang xem ở nhà con mụ Hai Ḥn  vừa về đây, anh ấy đang nấu cơm dưới bếp.  Nhờ buôn bán chợ trời nên vợ chồng thằng Hai Ḥn sắm đủ TV, xa-lông, tủ lạnh chứ không cực khổ thiếu thốn như bác cháu ḿnh đâu. Mà ông Mác ông ấy nổi khùng cái chi mới được chớ?

            Ông già nhướng mắt, hỏi lại sẵng giọng:

            -Hồi xảy ra cái vụ Nhân Văn Giai Phẩm sao chú bén nhạy thế mà bây giờ  chú giống anh Cả Đần quá? Bộ chú không thấy chi chướng mắt à? Tôi không trách ông ấy, cả ông Lê nữa.  Ông này cũng cùng một lập trường với ông Mác, phụ họa mắng tôi, thiệt hết chỗ nói. Nhưng mà họ có lư, lập trường của các đồng chí ấy rất kiên định.

            -??

            - Các ông ấy tức là tức cái bọn xét lại nên trút lên đầu ḿnh.  Chính bọn này đă làm cho lư thuyết của mấy ông đưa ra  trở thành những phán đoán sai lầm, những dự kiến không tưởng. Th́ sờ sờ ra đó, nói rằng phe xă hội chủ nghĩa sẽ tiêu diệt bọn tư bản bóc lột, thối nát,  để xây dựng một xă hội  xă hội chủ nghĩa tươi đẹp hơn, vậy mà tư bản dăy chết đâu không thấy lại thấy ông Đào với thằng Triết mặc áo gấm lộng lẫy sang trọng bá vai hót cổ tụi tư bản , không ngứa mắt răng được! Chú thấy vợ chú đi chơi với trai, chú chịu được không?    

 

-Ờ há. Ngó cũng lộ  liễu thiệt.

- Tụi hắn làm sờ sờ giữa thanh thiên bạch nhật, đánh trống thổi kèn rùm beng, loa đài trong nước, quốc tế đâu đâu cũng nói đến cả.  Đến TV Âm phủ mà cũng trực tiếp phát h́nh, mà chú  lại nói diễu là hơi lộ liễu. Cái chú này ngó bộ ngày càng tối tăm, chao đảo, chỉ thấy cái phồn vinh giả tạo trước mắt của vợ chồng thằng Hai Ḥn thôi.

 

            Tám Có  hơi quịt mặt, đi lại bàn rót một ly nước lạnh trong chai, mang lại cho ông già, giọng ôn tồn:

            -Bác đi về chắc mệt, uống miếng nước cái đă. Nhà hết tiền mua trà, bác chịu khó dùng đở, mai mốt kiếm được tiền , ta lại uống trà.

            -Nghĩ tức thiệt.  Hồi ḿnh đương quyền,có thiếu thứ chi. Ho lên một tiếng là đủ hết.  Nghiệt nhứt lá cái chưn của tôi.  Bị thấp khớp, mà phải lội bộ quá khổ, Bị Bộ An ninh Âm phủ chỉ định cư trú, chứ không th́ tôi đi qua xứ khác nương nhờ mụ Xuân  cũng đỡ…Bị thằng Hoan làm hại, xuống tới đây là mụ mướn luật sư kiện thằng Hoan thấu Diêm Vương, khiến thằng đó chừ ở trong ngục Vô Gián ở cho tới chết, chứ c̣n đối với tôi, mụ vẫn c̣n thương, dù chi cũng có một mặt con với nhau…

            -Bác cứ nhắc chuyện đời xưa hoài.  Ai lại không muốn t́m chỗ sướng mà ở.  Như tụi vượt biên vượt biển đó, biết ra đi là có thể chết vậy mà cũng cứ đi. Tôi chỉ cầu mong tụi nó có lúc nghĩ tới ḿnh, đốt cho một mớ tiền âm phủ th́  dễ thở biết mấy.

            -Ừ, tức thiệt…

            -Hai bác cháu tức cái chi rứa? Ba Doăn  từ dưới bếp đi lên, vừa đưa tay quẹt mồ hôi trán vừa hỏi.

            Tám Có :

            -Đang nói về cái vụ bế mạc APEC sáng nay.  Bác đi họp tổ, bị mấy đồng chí Mác, Lê phê b́nh ghê quá nên  đang quạu đó.

            -Quạu là phải chớ.  Tôi mà c̣n đương chức th́ mấy thằng phản động đó chết với tôi hết…Không đem ra pháp trường xử bắn th́ cũng cho đi cải tạo tới chết.

           

Ông già làm một hơi hết nửa ly nước, nói :

-Giá như lúc nảy mà thằng Triết nó bịt thêm một cái khăn đóng vàng nữa th́ có phải  Bảo Đại , Khải Định  hiện về không? Nó cũng mập mạp , mặt mày tṛn trịa, chỉ thấp hơn Bảo Đại một chút thôi. Ông Mác và ông Lê chẳng biết Khải Định với Bảo Đại là ai,  lại không biết màu vàng là màu độc quyền của vua chúa phong kiến, chứ nếu biết, chắc mấy ông tức nổ con ngươi luôn.  Các đồng chí ấy chỉ tức một nổi là nay phe xă hội chủ nghĩa quay ra bắt tay với bọn tư bản dăy chết.  C̣n ḿnh th́ tức đến 2 lớp. Chỉ có ḿnh đă từng thấy mấy tên vua ni mặc áo gấm vàng bịt khăn đóng vàng nên thấy bộ dạng thằng Triết là liên tưởng tới ngay.  Và cũng v́ rứa mà trong bụng tôi c̣n tức hơn cả mấy đồng chí đó nữa.  Hai chú nghĩ coi, hồi cách mạng mùa Thu 1945, ta hô hào nào bài phong, nào phản đế đủ thứ, bây giờ th́  tụi nó có đủ hết.  Bài phong mà mặc hoàng bào, chỉ thiếu cái khăn đóng vàng là thành hoàng thượng; phản đế mà trải thảm đỏ đón thằng Bụi…Thiệt hết nước nói, c̣n trời đất mô nữa.

Tám Có xen vô:

-Thôi bác ơi, mỗi thời một khác, rứa mới là đổi mới tư duy.  Hồi đó bác cháu ḿnh biết tin ở trời đất th́ chừ có chút tiền âm phủ mà tiêu rồi.

Ba Doăn trợn mắt:

-Cái chú Tám ni, nếu chú c̣n ở dương gian chắc tụi nó rước chú  nắm trở lại cái  Ban Văn hóa Tư tưởng Trung ương hoặc chí ít th́ cũng cái Bộ Thông tin Văn hóa…

Tám Có cười cười:

-Anh nói kháy tôi làm chi. Đàng nào th́ bây chừ bọn ḿnh cùng với bác đây cũng cùng chung một đ̣ rồi,  ăn cơm âm phủ trả nợ dương gian.  Tôi thấy cảnh tụi nó xênh xang như vậy, không khỏi có chút giật ḿnh.

-Hừ, chú giật ḿnh cái chi nói nghe coi?

-Anh không thấy à? Cũng như bóng đá vậy, đă ra sân quốc tế th́ phải đá giày, phải mặc đồng phục cầu thủ dệt riêng, chứ đâu c̣n giữ cái lối mặc quần xà-lơn, đá chân đất như hồi bóng đá trai làng.  Anh thử nghĩ, nếu như cái hội nghị APEC này mà diễn ra  sau đại thắng mùa Xuân 75, anh đang c̣n cầm càng thiên hạ, mặc đồ đại cán 4 túi, th́ đến khi tới cái màn bế mạc, các nguyên thủ quốc gia được mời mặc y phục truyền thống  của nước chủ nhà, anh cho họ mặc cái thứ chi, nói tôi nghe?

-Ơ.., à, th́ tôi mặc thứ chi họ mặc thứ đó.  Cũng tiêu chuẩn của lănh đạo chứ đâu phải áo quần của thứ tép riu.

-Biết rồi, biết rồi.  Nhưng bộ đồ 4 túi đó là mượn của Mao Chủ tịch chứ nước ḿnh đâu có chế ra nó?  Ngoài cán bộ và đảng viên, nhân dân từ xưa tới nay có ai mặc đâu mà gọi là truyền thống. Đời ông già anh, ông già tôi làm chi có. Anh đem bộ quần áo 4 túi đó  ra hỏi  bà con, có phải là y phục truyền thống của Việt Nam không?  Nếu có ai khác anh mà ừ, th́ chiều ni tôi nấu cơm thay anh.  Không phải thay anh chiều ni mà thay  suốt tuần luôn..

Ba Doăn khựng người.  Ông già can thiệp:

-Tôi mệt cả người v́ vụ họp tổ bị xát xà-bong, , bây chừ lại mệt theo mấy chú.  Thôi đừng cà khịa với nhau nữa.

-Tôi đâu có cà khịa với anh Ba làm chi. Tôi chỉ nói cái suy nghĩ trung thực của tôi mà thôi.  Bác coi, lấy chi làm y phục truyền thống đây? Hồi đó thắp đuốc t́m khắp miền Bắc không có cái áo dài.  Cũng may là hội nghị nó diễn ra bây giờ  nên mới có cái để khoe với người ta.  Tôi giật ḿnh ở chỗ đó.

 

Ba Doăn vớt vát:

-Thôi th́ cho cái suy nghĩ của chú là phải đi, nhưng tôi vẫn c̣n tức chuyện khác.

-Chuyện chi?

-Cái áo màu vàng đó. Nhất trí cái áo dài là áo truyền thống của ông cha ḿnh, nhưng màu vàng là màu chỉ dành riêng cho vua chúa, nó sặc mùi và sặc màu phong kiến thối nát.  Chỉ màu đen mới là màu của nhân dân., như áo ông già anh, ông già tôi, ông già bác mặc hồi xưa đó.  Rơ ràng là bề ngoài tụi nó mang cái mác xă hội chủ nghĩa, nhưng từ trong thâm tâm vẫn ưng làm vua nên mới lựa cái màu đó chớ!  Bác coi tôi nhận xét như vậy có đúng không? Tụi này gớm thật!

-Thôi anh Ba ơi, ở đời bịp nhau cả, anh nào bịp giỏi th́ anh đó làm lănh tụ.  Ra giữa sân chơi quốc tế th́ anh phải cho nó màu mè bịp thiên hạ chứ.  Ḿnh không nói ra th́ thiên hạ ai biết y phục truyền thống là cái chi. Nếu đúng là áo dài truyền thống đo theo người th́ có mô là dài lụng thụng như áo đàn bà rứa.

 

Ông già xem chừng đói bụng và cũng chán tai, bèn ṇi:
            -Thôi, chú Ba coi có chi ăn dọn ra cho rồi, mấy chú nói to tiếng, coi chừng tụi an ninh âm phủ tới tra xét bây giờ đó. Cuối tuần nó bắt tŕnh diện, ra xa lộ lượm rác, thiệt khổ./

 

 Vũ Nhất Tiếu

Kỷ niệm APEC-2006

 

 

Trang Vơ Hương An

Thơ Văn

art2all.net