|
BỐN THƯƠNG RĂNG LÁNG ...
Một thương tóc bỏ đuôi gà Bên cạnh những cái thương gần như bất biến đó, c̣n có non một nửa cái thương khác trở thành những tiêu chuẩn khó hiểu khó cảm với các chàng trẻ ngày nay. Chẳng hạn, Bốn thương răng láng hạt huyền kém thua . . . Ngay cả người viết ở cái tuổi gần cổ lai hi mà c̣n không mê nổi cái răng láng hạt huyền này, huống chi đám thanh niên, mặc dầu có bà mẹ nhuộm răng và thuở ấu thời đă từng nhiều lần đạp xe ra chợ Đông Ba để mua thuốc xỉa cho mẹ.
Tục nhuộm răng, cùng với việc ăn cau trầu, là hai nét đặc trưng của dân Việt Nam từ thời lập quốc. Hầu như mọi người đều đồng ư rằng nhuộm răng là hệ quả của việc ăn cau trầu. Chả lẽ để hàm răng nhếch nhác với nước cốt trầu bám vào, trông chẳng thẩm mỹ chút nào, chi bằng nhuộm đen cho nó tiệp màu. Cái sáng kiến của một người nào đó khi đem ra thực hành, không ngờ được nhiều người tán đồng và hưởng ứng rộng răi khắp nơi, lại được truyền từ đời này qua đời khác, thế là tục nhuộm răng thành h́nh. Trong khi trầu cau vẫn c̣n, dù không phồn thịnh như xưa, v́ lễ nghi cưới hỏi c̣n bắt buộc, th́ việc nhuộm răng đang dần dần biến mất, nhất là từ nửa sau thế kỷ 20. Sống cạnh nước Tàu to lớn, người Việt chịu ảnh hưởng đủ thứ, nhưng cái tục nhuộm răng lại là một nét đặc biệt mà Tàu không có. Thời xưa, đàn ông, đàn bà đều nhuộm tuốt, trai, gái tới cái tuổi choai choai (tuổi teen) đă bắt đầu nhuộm rồi, hễ ai không nhuộm, để răng trắng th́ bị chê là răng trắng như răng Ngô. Ngô ở đây không phải bắp đâu, là chữ các cụ xưa dùng để chỉ người Trung Quốc. Thậm chí, c̣n bị chê răng trắng như răng ḅ, đâu biết rằng hăng phô-mai (cheese) Con ḅ cười (La vache qui rit) của Pháp nhờ chọn logo cái đầu ḅ cái đeo khuyên, cười nhe hàm răng trắng nhởn, làm thương hiệu mà ăn nên làm ra, nổi tiếng khắp thế giới. Ngày nay việc tẩy răng trắng đang là một thời trang. Nhiều hăng mỹ phẩm đă chế ra những cái băng thuốc để người dùng dán vào răng ban đêm, giúp tẩy trắng răng mà không mất th́ giờ. Ngày xưa, khi nhuộm răng, người ta cũng làm tương tự, nhưng v́ không có plastic nên người ta bôi thuốc nhuộm lên một mảnh nhỏ lá dừa, lá cau hay lá chuối để dán vào răng ban đêm. Việc nhuộm răng luôn luôn thực hiện vào ban đêm v́ đó là thời gian cái miệng được nghỉ, không ăn, không nói, cái răng được nằm yên cho thuốc dễ ngấm vào. Trong Việt Nam phong tục, cụ Phan Kế Bính nói rằng muốn nhuộm răng th́ người ta dùng cánh kiến tán nhỏ, vắt nước chanh vào, đậy kín, để bảy ngày rồi đem phết vào miếng lá dừa hay lá cau để dán vào hai hàm răng, vào ban đêm. Làm như vậy bảy ngày th́ răng ngă sang màu đỏ cánh gián, bấy giờ mới bôi thuốc đen vào để thực nhuộm. Thuốc đen làm bằng cánh kiến nấu với phèn đen. Sau khi răng đă đen rồi, để có màu bóng đẹp và giữ màu cố định, người ta dùng mảnh sọ dừa để trên con dao mà đốt cho chảy nhựa ra và dùng thứ nhựa đen đó để phết vào răng. Đây là giai đọan “giết răng”, nghĩa là răng đă đi vào t́nh trạng cố định màu sắc, không sợ phai nữa. Trong thời kỳ nhuộm răng, việc ăn uống rất trở ngại, người nhuộm không được nhai, không được uống, v́ thức ăn và nước sẽ làm thuốc phai màu đi. Do đó, không phải ăn và uống mà chỉ có nuốt. Để nuốt cho dễ th́ thức ăn phải được làm cho mềm cho trơn để trôi tuột vào cuống họng. Nước cũng uống theo cái kiểu đó. Ở Huế có món bún gạo, rất thích hợp trong trường hợp này. Chỉ sau khi qua giai đọan “giết răng” th́ mới trở lại ăn uống b́nh thường, không sợ răng phai màu nữa.
Cụ già với hàm răng đen Thực ra, cách nhuộm răng theo như cụ Bính tŕnh bày không phải là cách duy nhất. Bác sĩ Sallet, trong một bài nghiên cứu công phu về việc nhuộm răng của người Việt, đăng trong tập san Đô Thành Hiếu Cổ (Bulletin des Amis du Vieux Hue, No4, 1928), đă đưa ra một số toa thuốc nhuộm răng, từ loại dân gian, gia truyền, cho tới loại của giới cung đ́nh. Đây là toa thuốc b́nh dân ở Vinh:
Ba thứ trước tán ra thành bột mịn, xong trộn với bột lọc, gia thêm một ít nước, đun nhỏ lửa, quậy đều, thành cao, phết lên lá chuối để dán vào răng ban đêm. Về toa thuốc nhuộm răng, có hai lọai, lọai bột, để chà vào răng, gọi là thuốc tán; và lọai nấu thành cao, gọi là thuốc dán. Bs. Sallet sưu tập được nhiều toa thuộc lọai này, trong đó có hai toa thuộc lọai gia truyền ở Huế: - Cố xỉ tán:
Lấy chồng cho đáng tấm hồng,
Bốn thương răng láng, hạt huyền kém thua Nhu cầu xỉa thuốc này sinh ra một lọai tăm có hai công dụng, vừa xỉa răng vừa xỉa thuốc, mà Huế gọi là tăm bông (hoa), vừa to vừa dài, không nước nào có. Ngày trước, khi chưa có các lọai ly, tách của phương Tây, th́ dân ta uống nước bằng bằng chén hay tô (bát, đọi). Đường kính trung b́nh 12-15cm. Trong gia đ́nh, khi con cái hầu hạ cha mẹ hay ông bà sau bữa ăn thường rót một tô nước chè kèm theo cái tăm bông gác ngang trên tô (do một điều kiêng kỵ, không bao giờ người ta đưa tăm tận tay cho nhau). Cái tăm bông vót bằng tre cật, dài cỡ đó, một đầu nhọn như tăm b́nh thường để xỉa răng, c̣n đầu kia, to bằng cỡ mút đũa ăn, được đập xơ mịn màng, x̣e ra tṛn tịa như đóa hoa vạn thọ, đó là đầu để chấm thuốc xỉa răng, làm đẹp. Không phải hễ tới tuổi nhuộm răng th́ muốn nhuộm lúc nào cũng được. Trong cái việc có vẻ phổ biến này cũng có nhiều kiêng cử. Chẳng hạn, với nữ giới th́ không được nhuộm răng trong kinh kỳ hoặc đang mang thai, với mọi người th́ không nhuộm răng lúc có tang. Trong khi tiến hành việc nhuộm răng, không được tiếp xúc phụ nữ có tháng, có thai, hay người có tang, v.v. Ngay từ những cuộc tiếp xúc đầu tiên vào thế kỷ 17, người Tây phương đă rất ngạc nhiên lẫn ṭ ṃ về hàm răng đen của người Việt, một tập tục kỳ lạ, chung cho cả đàn ông lẫn đàn bà, từ giới cao sang quyền qúy cho đến giới b́nh dân. Dĩ nhiên h́nh ảnh hai hàm răng đen thui nằm giữa cái miệng đỏ ḷm với miếng trầu đang nhai đă đem lại một ấn tượng không mấy đẹp đối với khách phương Tây. Họ chẳng ngại ǵ mà không ghi lại trong hồi kư viễn du những điều được xem là kỳ cục đó. Cho đến cuối thế kỷ 19, họ vẫn chưa hết ngạc nhiên. Bác sĩ Hocquard, phục vụ 30 tháng trong đoàn quân của tướng Millot ở Bắc kỳ trong các năm 1884-1886, khi gặp Tổng đốc Hà Nội lúc bấy giờ -- có lẽ là ông Nguyễn Hữu Độ, nhạc gia của vua Đồng Khánh sau này – đă ghi nhận trong hồi kư của ông rằng hai hàm răng của quan Tổng đốc thật đều, khỏe và đẹp, chỉ tiếc là nó nhuộm đen bóng theo “mode” của dân An- nam, nếu không th́ thiệt là hết sẩy. Khỏang 1949-1950, người Viêt Nam đi lính cho Pháp trong Đệ nhị Thế chiến (1939-1945) được trả về nước. Gặp một trong các ông đó, thấy răng vẫn c̣n đen, tôi hỏi, “ Sao anh qua Tây mà không tẩy răng cho trắng”, ông đáp: -Để vậy, dọa mấy con đầm cho nó sợ. Tới Marseille, có con đầm hỏi tao sao răng mầy đen vậy, tao bảo tại ăn thịt người, vậy là nó sợ quá, chạy mất. Ông ta cười, có vẻ khoái với tṛ đùa này, đâu biết rằng nói chơi nhưng người ta tưởng thật, có ấn tượng xấu với cả một dân tộc. Nếu người Tây phương không có cảm t́nh với hàm răng đen th́ hồi đầu thế kỷ 20 trở về trước người Việt ḿnh cũng không ưa ǵ răng trắng, nếu không nói là khinh miệt. Cũng trong hồi kư đăng trên tờ Tour du Monde, số xuất bản trong tam cá nguyệt thứ nhất, năm 1889, Bs. Hocquard kể lại môt câu chuyện thú vị về sự va chạm nho nhỏ giữa hai nền văn hóa đông-tây. Trong một buổi lễ tổ chức tại Soái phủ Sàig̣n, có quan Việt Nam tham dự. Trong khi quan đang nh́n quan khách Pháp nhảy đầm th́ một sĩ quan đến hỏi nhỏ: - Thưa quan lớn, ngài thấy người Pháp chúng tôi thế nào? Chê răng trắng như răng ḅ, đă là quá tệ, nay tiến thêm một mức nữa là như răng chó th́ thật là quá quắt, chẳng ra ngôn ngữ ngọai giao ǵ cả, nhưng có thế mới biết ít có cái đẹp khách quan. Tiến tŕnh từ bỏ răng đen kéo dài suốt thế kỷ 20. Miền Nam chịu ảnh hưởng của Pháp sớm nhất nên giới thành thị miền này phải là tầng lớp đi đầu, riêng phụ nữ, phải là những người có quan hệ sớm sủa với người Pháp, chẳng hạn vũ nữ, hay những người lấy chồng Pháp, các me Tây. Kế đến là miền Bắc và sau cùng là miền Trung. Làm một cuộc thống kê nho nhỏ trong đại gia đ́nh nội, ngọai, tôi thấy chỉ có các ông để răng trắng, c̣n mẹ tôi, các cô tôi, d́ tôi, bác, thím tôi . . . vẫn đang c̣n răng đen, tất cả đều thuộc lứa tuổi cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, người trẻ nhất cũng thuộc thập niên 1900. Thậm chí, bây giờ đă bước sang thế kỷ 21, thỉnh thoảng vẫn gặp những bà cụ già để răng đen. Nhận xét về tục nhuộm răng, Phan Kế Bính viết rằng: “Sự đẹp xấu ở trong hàm răng, cũng tùy theo cái mắt quen nh́n, dẫu trắng, dẫu đen, không hề chi cả. Duy một điều, chất nó vốn trắng, cứ theo tính tự nhiên mà để trắng cũng được, hà tất phải sinh sự lôi thôi cho khó nhọc.” Cụ Phan nói rất đúng khi dùng hai chữ khó nhọc. Mỗi lần nhuộm răng phải mất từ 10 ngày tới nửa tháng th́ tiến tŕnh mới ḥan tất tốt đẹp, và phải kiêng khem ǵn giữ đủ thứ, mà có đẹp chi đâu. Ngày nay, ai cũng để răng trắng, nghĩa là không nhuộm, nhưng người ta c̣n muốn răng trắng hơn nữa và kỹ thuật tân kỳ có thể giúp tẩy trắng răng trong 16 phút.. Giá như cụ Bính được thấy hàm răng của các xướng ngôn viên nam nữ, của các tài tử, xuất hiện hàng ngày trên màn ảnh truyền h́nh, rồi nh́n lại hàm răng đen của cụ bà, th́ hẳn cụ phải chắc lưỡi hít hà, bởi nó bóng nó đẹp quá, nó làm cho khuôn mặt họ sáng lên. Và tôi cũng thấy như vậy.
Vơ Hương An
|