Vĩnh Liêm Dalat

CÂU CHUYỆN TRÊN TÀU

 

   Tôi gặp người con gái ấy ở ga Đà Nẵng trên chuyến tàu về Huế. Cô gái có dáng người cân đối, da trắng, đôi mắt đen, mái tóc cắt ngắn mượt mà, cách phục sức trang nhă lịch sự. Tôi là phụ nữ vậy mà cũng bị cuốn hút bởi cô ta, ngay phút đầu gặp gỡ đă cảm thấy thân quen. Có thể v́ cô ta nói giọng Huế, t́nh đồng hương khiến tôi dễ gần gủi hay tại cô có gương mặt ưa nh́n? Có lẽ cả hai. Tàu chạy chậm, nếu không có người chuyện tṛ chắc tôi sốt ruột lắm bởi tôi nôn nóng được về thăm Huế sau mười mấy năm xa cách và nhất là gặp lại cha tôi, ông đă già yếu lắm rồi, biết đâu lần về này cũng là lần cuối gặp cha.

 Nói là cô gái chứ kỳ thực là một phụ nữ trên 30 nhưng nét mặt vẫn c̣n chút ǵ trẻ thơ tươi mát, khó đoán được tuổi, đôi mắt buồn ẩn chứa một tâm sự u uẩn. Tôi hỏi chuyện th́ được biết cô trở lại Huế sau khi đưa hai đứa con trai vào gửi ông bà nội chúng chuẩn bị trước cho cuộc ly hôn chắc sẽ không tránh khỏi. Thực t́nh tôi không muốn ṭ ṃ đời tư cuả người khác nhưng khi nghe tôi không khỏi giật ḿnh hoảng sợ như chính ḿnh là người trong cuộc: một con người xinh đẹp như cô sao lại lâm vào cảnh ngộ ngang trái đến thế?

 Như đoán được ư nghĩ cuả tôi, cô ta nói:

- Em xem chị như người chị ruột cuả em, em muốn kể hết cuộc đời bi đát cuả em cho chị nghe và mong chị giúp ư kiến về chuyện gia đ́nh cuả em hiện nay quá rắc rối.

 Rồi cô kể:

- Trước ngày “giải phóng” em vốn là hoa khôi cuả trường N. H, một trường PTTH khá lớn ở Huế, rất nhiều chàng trai si mê em, ngày nào đi học em cũng bị 2,3 người theo tán tỉnh. Gia đ́nh em khá giả, em lại là con út nên lại càng được cưng chiều, muốn ǵ được nấy. Không phải v́ vậy mà em xao lăng việc học, trái lại em học rất giỏi, được thầy cô yêu mến. Năm lớp 12 cũng là năm miền Nam “giải phóng”, trường em có nhiều thay đổi nhất là ban giám hiệu, trong đó có một thầy hiệu phó chuyên môn c̣n trẻ, dạy toán mới về. Anh ấy không đẹp trai nhưng được cái hiền lành, hết ḷng giúp đỡ em môn toán để chuẩn bị thi tốt nghiệp và thi đại học. Thực t́nh em chưa yêu anh ấy, chỉ thấy quư mến và biết ơn, nhưng anh ấy th́ yêu em vô cùng, yêu mănh liệt làm em cảm động. Mặc dù nhà anh ấy nghèo nhưng ba mẹ em vẫn bằng ḷng nhận anh ấy làm con rể bằng một lễ hỏi đơn giản. Thế là em trở thành vợ chưa cưới cuả anh ấy, chỉ chờ anh dành dụm một ít vốn liếng cho cuộc sống chung là chúng em sẽ nên đôi.

Ngày công bố kết quả kỳ thi tốt nghiệp PTTH anh chạy về vui mừng reo lên:

-  Em đậu rồi, loại khá, giỏi lắm! Nào muốn ǵ anh sẽ thưởng?

-  Một chiếc P.C, anh chịu không?

Thực ra em đă có chiếc xe đạp mini để đi học, thế nhưng ḷng tham cuả con người th́ vô đáy, em vẫn mơ tưởng ngày vào đại học em sẽ đi học bằng chiếc xe gắn máy xinh xắn nhưng em không dám xin ba mẹ v́ cuộc sống lúc bấy giờ c̣n quá khó khăn. Thế mà em lại đ̣i hỏi người chồng chưa cưới cuả ḿnh một điều quá sức so với đồng lương nhỏ nhoi cuả anh ấy. Em tưởng anh ấy sẽ giận và từ chối, nào ngờ anh lại gật đầu một cách mau mắn:

- Được rồi em sẽ có, em sẽ có. Vài ba ngày nữa thôi anh sẽ mua cho em.

Niềm hạnh phúc thi đậu, niềm vui sướng được thoả măn ước mơ làm cho em quên hết tất cả. Và đêm hôm đó, chị biết không, đêm hôm đó em đă trao thân cho anh, bởi em nghĩ trước sau ǵ em cũng là vợ cuả anh ấy thôi. Có ngờ đâu chính giây phút thiếu suy nghĩ này lại đánh dấu một bước ngoặt bi thảm cho cuộc đời em …

Cô gái ngừng kể, h́nh như cô ta đang xúc động. Tôi sốt ruột muốn biết chuyện ǵ đă xảy ra sau đó. Chắc anh chàng này đă quất ngựa truy phong sau khi để lại một bào thai trong bụng cô nàng? Tôi nghĩ thầm.

Cô ta lấy lại b́nh tĩnh, kể tiếp:

-  Sau đó vài ngày quả nhiên anh đưa tới cho em chiếc xe P.C c̣n mới rất đẹp, trên cả mơ ước cuả em, em không c̣n nghi ngờ ǵ về t́nh yêu cuả anh ấy, em thật sự choáng ngợp trong hạnh phúc vô biên. T́nh cờ cũng trong ngày này một người bà con dưới quê lên chơi. Chị cũng biết hồi mới “giải phóng”người ta làm rất gắt gao việc khai báo tạm trú tạm vắng, đêm nào đội dân pḥng cũng đi kiểm tra, nhưng em lại chủ quan cho rằng với nhà em th́ chắc không ai vào khám xét v́ họ rất nể ba em. Không ngờ khi cả nhà đang yên giấc th́ công an đập cửa xét nhà, thế là ḷi ra vụ tạm trú bất hợp pháp. Đang lúc cả nhà lúng túng chưa biết xử trí ra sao th́ chú công an chỉ vào chiếc P.C và đề nghị em dùng xe đó để ra đồn khai báo cho nhanh. Em ngoan ngoăn làm theo hoàn toàn không nghi ngờ thiện chí cuả họ. Vừa đến đồn lập tức em bị dằn ra khỏi xe và bị đẩy đến ghế ngồi bắt khai báo về chiếc xe “ăn cắp”. Em vừa hoảng hốt vừa tức giận, phản đối:

- Các chú thật vô lư, chiếc xe này là chồng chưa cưới cuả tôi mua tặng tôi, sao các chú lại ăn nói hồ đồ như thế?

- Cô muốn có chứng cớ phải không? Th́ đây!

Nói xong chú công an lập tức vào pḥng lôi một người bị trói gập tay, mặt mũi hốc hác bơ phờ ra trước mặt em.Trời ơi, anh ấy, chính là anh ấy, chồng chưa cưới cuả em, hiệu phó một trường PTTH lớn có lẽ nào là một đứa ăn cắp? Em bàng hoàng cả người, mắt hoa lên, ngất xỉu tại chỗ.

H́nh ảnh cuả anh ấy với tang chứng được đưa lên truyền h́nh, cả thành phố đều biết mặt. Em xấu hổ, gia đ́nh em xấu hổ! Làm sao em có thể trở thành vợ cuả một tên ăn cắp, một tên ăn cắp rất trí thức??? Nỗi nhục nhă, sự xấu hổ đă giết chết t́nh yêu cuả em đối với anh ấy, cuộc chia tay tất yếu xảy ra. Em nghe nói sau khi được trả tự do, anh ấy bỏ Huế đi biệt tích, không biết đi đâu, làm ǵ, c̣n sống hay đă chết v́ từ ngày ấy đến nay em không c̣n gặp lại. Trước đây mỗi lần h́nh ảnh anh hiện lên trong tâm trí th́ em cố gạt đi v́ hổ thẹn, nhưng sau bao nhiêu nhục nhằn cay đắng trong cuộc đời, em cảm thấy ăn năn hối hận mỗi khi nhớ về. Giá như lúc đó em đừng quá phũ phàng, em suy nghĩ chín chắn hơn th́ không những cứu vớt được cuộc đời anh mà cả cuộc đời cuả em nữa. Tất cả việc làm cuả anh ấy dù xấu xa dưới mắt người đời nhưng xuất phát từ t́nh yêu sâu nặng với em, v́ quá yêu em mà anh ấy nhúng tay vào tội lỗi. Nếu em không đ̣i hỏi quá đáng th́ anh ấy đâu ra nông nổi thế kia. Anh ấy đáng thương hơn đáng tội thế mà em lại hất hủi như đối với một kẻ bẩn thỉu trong khi em c̣n bẩn thỉu hơn nhiều…

Cô ngừng lại một lúc rồi tiếp tục:

…Sau khi câu chuyện tai tiếng trên lắng dịu và đi vào quên lăng, em thi đậu vào trường y. Được ít lâu em quen biết một chàng trai đúng với h́nh ảnh lư tưởng mà em hằng mơ ước. Anh ấy cao lớn, đẹp trai, đặc biệt có đôi mắt sáng long lanh vừa thông minh vừa đa t́nh. Anh học đến năm thứ 5, con nhà khá giả ở một vùng quê xứ Quăng. Hai chúng em yêu nhau say đắm, lần này em đă yêu theo đúng nghĩa cuả t́nh yêu. Ai cũng khen chúng em xứng đôi. Em luôn lo sợ mất anh ấy v́ ngoài em ra c̣n nhiều cô gái xinh đẹp khác cũng thích anh vô cùng. Em không dám thú nhận chuyện đă qua v́ sợ anh ấy sẽ bỏ em. Nhưng việc ǵ tới đă tới. Anh nhất định đ̣i cưới em cho bằng được…Và đêm tân hôn…cái đêm tân hôn đầy băo táp ấy đă đẩy em xuống vực thẳm ghen tuông cuồng nộ cuả người em rất yêu. Anh ấy căn vặn em, em đă khóc và thú nhận. Dù em cam đoan với anh ấy rằng anh mới là người em yêu thật sự, câu chuyện trước là lỗi lầm quá khứ em đă dứt bỏ không c̣n nghĩ đến nhưng nhất định anh ấy không tin. Em biết anh ấy rất yêu em và đau khổ v́ em đă mất trinh tiết trước khi đến với anh. Giá như khi mới yêu nhau em kể hết tất cả có lẽ lại hay hơn, nhưng thực t́nh lúc đó em không đủ can đảm. Em đă sai lầm và phải trả giá cho sự sai lầm này, một cái giá quá đắt! Em đă hy sinh cả cuộc đời, cả tương lai cuả em cho anh ấy mà anh vẫn không vừa ḷng:

 Sau khi lấy chồng, em nghỉ học kiếm việc làm nuôi anh ấy tiếp tục hoàn thành văn bằng bác sĩ. Lương giáo viên mẫu giáo chẳng được là bao, em bỏ dạy quay sang nghề may, cặm cụi suốt ngày bên bàn máy để lo cho anh ấy ăn học. Thế mà đổi lại anh đay nghiến em, dằn vặt em ngày một. T́nh yêu pha trộn giữa ghen tuông, đau khổ và hận thù cuả anh ấy đă khiến em như sống trong địa ngục. Bữa cơm đang ngon bỗng anh nhai phải hạt sạn cũng đủ có cớ để anh chưởi ruả em.

Trước khi tốt nghiệp anh ấy được đưa lên Kon Tum thực tập, lúc này em sinh cháu đầu ḷng. Được ít lâu sau anh bỏ việc trốn về Huế v́ không chịu nổi sự kham khổ nơi đèo heo hút gió không có người chăm sóc. Sinh hoạt cuả hai vợ chồng trẻ với đứa con nhỏ hoàn toàn dựa vào nguồn thu nhập ít ỏi cuả em, tính anh ấy thích tiêu xài rộng răi, hơn nữa bị ám ảnh bởi quá khứ cuả em nên gia đ́nh cứ lục đục măi. Chúng em không có nhà riêng phải sống chung với ba mẹ em, vậy mà anh ấy cứ đánh đập em làm ba mẹ hết sức đau ḷng. Em chỉ c̣n biết khóc cho số phận khốn nạn cuả ḿnh chứ không dám than thở cùng ai.

Lúc em có thai đứa hai th́ anh ấy lấy hết tư trang vàng bạc cuả em rồi trốn đi vượt biên nhưng không may bị bắt trở lại.Chao ôi, đáng lẽ đó là cơ hội để em dứt bỏ sợi giây oan nghiệt trói buộc em với anh ấy th́ em lại chạy ngược chạy xuôi để xin cho anh ấy được tự do. Em điên mất rồi, em vẫn c̣n yêu  anh ấy đến mê muội.

Sau đó anh ấy xoay sang nghề buôn trầm. H́nh như cái nghề buôn lậu này hợp với sở trường cuả anh nên dù rất nguy hiểm nhưng tiền bạc lại vô như nước. Chẳng mấy khi anh ấy ở nhà, nếu không đi buôn th́ cũng đàn đúm nhậu nhẹt tối ngày với bạn bè. Anh ấy chẳng c̣n coi em ra ǵ, bắt bồ hết cô này đến cô nọ và cố t́nh cho em biết như để trêu tức em. Nhiều lần em muốn chấm dứt cuộc sống chung nhưng không đủ can đảm. Em không đủ can đảm, không đủ nghị lực để làm chủ cuộc đời ḿnh trong khi em đủ điều kiện để sống tự lập không nhờ vả ai, chị biết không, mấy năm về sau tiệm may cuả em rất phát đạt. Cuộc sống chung ấy kéo dài hơn mười năm và em đă có với anh ấy 4 đứa con mà không một ngày nào em được hạnh phúc trọn vẹn.

Cô im lặng hồi lâu như cố gắng dằn cơn xúc động, cố nén để khỏi bật ra tiếng khóc.

Tôi ngậm ngùi thương xót. Là phụ nữ ai cũng có nỗi khổ riêng nhưng tôi không nghĩ có những cảnh ngộ bi thảm đến như vậy. Rồi như chợt nhớ ra tôi hỏi:

- Tại sao vừa rồi em cho biết đang chuẩn bị ly hôn mà bây giờ em lại nói không đủ can đảm để chấm dứt cuộc sống chung? C̣n thái độ bên nội mấy cháu th́ sao?

Cô gật đầu giải thích:

- Đáng lẽ em không dám nghĩ đến một cuộc chia ly lần nữa dù rằng gia đ́nh chồng chẳng mặn mà chi lắm. H́nh như anh ấy đă nói xấu em với gia đ́nh chồng nên cả nhà tỏ ra ghẻ lạnh không phải chỉ với em mà cả với mấy đứa cháu nội trong khi con trai đầu cuả em cũng chính là cháu đích tôn cuả họ. Em không muốn chia tay anh ấy v́ thương các con. Tội nghiệp bọn trẻ, em không đành ḷng nh́n cảnh tan đàn xẻ nghé. Phải chi hồi trước em đủ can đảm dứt bỏ th́ nay không phải ray rứt đến như vậy. Thế nhưng bây giờ t́nh trạng sống chung đă không cứu văn được nữa rồi, đă đi vào ngơ cụt: Cách đây hơn một tuần chồng em bắt gặp em đứng nói chuyện với người bạn cuả anh ấy trên đường. Anh bạn này đă từng đeo đuổi em lúc em chưa chồng, đến này vẫn c̣n yêu em, sẵn sàng cưới em nếu em ly dị. Em chẳng có t́nh ư ǵ với người đó v́ quá chán ngán đàn ông, chẳng qua t́nh cờ gặp và v́ phép lịch sự mà phải chào hỏi thôi. Sau khi người bạn ấy đi rồi chồng em xấn đến tát lia lịa vào mặt em, xỉ vả một hồi rồi bỏ đi trước sự chứng kiến cuả nhiều người qua lại. Em quá xấu hổ, quá đau đớn. Thế là hết, không c̣n ǵ để tiếc nuối cuộc sống chung đầy sóng gió này nữa. Em thương con vô cùng, nghĩ đến cảnh chia ĺa con cái em không thể nào chịu nỗi, nhưng biết làm sao hả chị khi mà nhân phẩm cuả em đă bị anh ấy chà đạp không thương tiếc? Theo chị em phải xử sự thế nào đây?

Tôi trầm ngâm suy nghĩ, đắn đo một lúc rồi trả lời:

- Lần cuối cùng em đă có suy nghĩ đúng sau nhiều nông nổi, dù rằng quyết định này cũng quá muộn. Trong các cuộc ly hôn người ta thường khuyên các cặp vợ chồng nên suy nghĩ lại và hăy v́ con mà cố gắng giữ hoà khí. Tôi th́ không cho như vậy là hay. Phải chi khi mới có một hai đứa em dứt bỏ ngay có lẽ bây giờ em đă có cuộc sống yên b́nh hạnh phúc dù không cần bước thêm bước nữa. Bây giờ th́ đă muộn nhưng vẫn hơn là cứ tiếp tục sống trong nỗi khổ nhục triền miên. Em tưởng rằng các con em sẽ hạnh phúc khi có cha có mẹ ư? Cứ ngày nào cũng chứng kiến cảnh xô xát căi vả giữa hai người thân yêu nhất, trái tim ngây thơ cuả chúng càng thêm nhức nhối, chúng sẽ đau đớn gấp ngh́n lần khi phải chia ly. Tôi c̣n biết khuyên ǵ khi em đă có quyết định như thế. À, nếu chia con, em sẽ xin giữ lại cháu nào? 

- Em đă gửi hai cháu trai cho gia đ́nh bên nội và giữ lại hai bé gái. Em phải nuôi dạy hai cháu để sau này chúng đừng nông nổi lầm lỡ như em bây giờ. Em sẽ dạy chúng rằng phải suy nghĩ thật chín chắn trong t́nh yêu và hôn nhân. T́nh yêu cuả em bồng bột quá, em đă loá mắt bởi những hào nhoáng bên ngoài và không lường được hậu quả tai hại cuả việc làm thiếu suy nghĩ. Con em nhất định không sa vào vết xe đổ cuả mẹ chúng. Em sẽ hy sinh tất cả để con em được sống hạnh phúc chị ạ!

- Em không nghĩ đến một cuộc sống chung khác sao? Em c̣n trẻ, c̣n tràn trề nhựa sống và trên đời này vẫn không thiếu những người đàn ông bao dung, độ lượng? 

- Em không c̣n nghĩ đến em nữa, thật thế. Sau khi ly hôn em sẽ rời bỏ Huế đến một nơi nào đó thật xa, cắt đứt hoàn toàn với quá khứ đau buồn để sống nốt quăng đời c̣n lại cuả ḿnh và nuôi dạy hai đứa con gái cuả em thật tốt.

Tôi ái ngại nh́n người bạn gái mới quen, cô c̣n quá trẻ để có thể chịu đựng nỗi mất mát lớn lao ấy và liệu cô có đủ nghị lực vượt lên chính ḿnh?

Tàu chầm chậm vào sân ga rồi dừng hẳn. Hành khách nhốn nháo, xô đẩy, chen chúc nhau xuống tàu. Cô bạn trẻ cũng vội vàng xách hành lư đứng lên. Tôi chưa kịp hỏi tên và chỗ ở cuả cô để liên lạc th́ bị đẩy vào ḍng người hỗn độn. Khi ra khỏi ga tôi không c̣n thấy bóng dáng cô ta đâu nữa…

 

*

Đă hơn hai mươi năm trôi qua mà câu chuyện năm xưa vẫn vương vấn trong tâm trí tôi. Tôi thương người phụ nữ có số phận quá đắng cay và vẫn hy vọng cuộc đời cuả cô sẽ rẽ sang một hướng mới tươi sáng hơn. Tôi tưởng tượng một đoạn kết có hậu mà tôi nghĩ có thể đă xảy ra:    

 

-Ly hôn xong, cô đưa hai đứa con gái vào một thị trấn nhỏ nằm trong một thung lũng trên cao nguyên Lâm Đồng nương nhờ gia đ́nh người d́ ruột một thời gian. Rồi với vốn liếng dành dụm, với nghị lực và sự tiếp sức cuả ba mẹ, cô mở được một tiệm may khang trang trên con đường chính cuả thị trấn cũng là trục lộ giao thông giữa các vùng trong cao nguyên.Thị trấn thật yên b́nh mà cũng thật buồn nhất là vào buổi chiều khi mây xuống thấp. Người dân ở đây hiền hoà mến khách, họ kháo nhau về người đàn bà xinh đẹp ăn nói dịu dàng và hai đứa con gái dễ thương cuả cô, cửa tiệm chẳng mấy chốc đă đông khách. Công việc tất bật khiến cô ít có th́ giờ để nhớ về chuyện cũ dù rằng đôi lúc đêm về chợt thức giấc cô lại nhói ḷng thương nhớ hai đứa con trai đă xa ṿng tay âu yếm cuả mẹ. Dẫu sao t́nh người ở đây cũng giúp cô khuây khoả để sẵn sàng chấp nhận cuộc sống mới, quê hương mới.

Một hôm khi cô đang lúi húi bên bàn may th́ bỗng nghe một giọng nói rất quen:

-Cô ơi, ở đây có nhận may đồ đàn ông không?

Cô giật ḿnh nh́n lên, một gương mặt rất thân quen mà đă lâu lắm rồi cô không gặp, cô kêu lên “anh” rồi ngất xỉu (cô vốn bị bệnh tim). Khi cô mở mắt th́ thấy ḿnh đang nằm trên giường , người đàn ông nh́n cô bằng đôi mắt lo lắng. Vâng, người ấy chính là chồng chưa cưới cuả cô hơn mười năm về trước. Cô bật khóc nức nở “Anh ơi, em có lỗi với anh…”. Người đàn ông lấy khăn lau nước mắt cho cô, th́ thầm “Em không có lỗi ǵ cả, anh mới là người có lỗi, nhưng chuyện đă qua không nên nhắc lại làm ǵ…”.

 Rồi anh kể lại cuộc đời ḿnh:

Sau khi rời Huế anh đă lang thang phiêu bạt qua nhiều nơi nhưng chẳng ở đâu kiếm được việc làm,  cuối cùng anh đă dừng chân tại thị trấn heo hút này và xin dạy tại trường cấp 2,3 duy nhất ở đây. Trường thiếu giáo viên nhất là môn toán nên anh nhanh chóng được nhận và người ta cũng chẳng cần để ư đến quá khứ cuả anh như thế nào. Nhờ sự tận tâm với nghề,  anh được nhà trường và địa phương thương mến, họ cấp cho anh một miếng đất để làm nhà và để canh tác cải thiện cuộc sống. Tuy xa xôi nhưng anh vẫn biết được những ǵ xảy ra với cô qua bạn bè, anh hết sức ân hận, xót xa đau khổ. Gia đ́nh thúc hối anh lấy vợ, nhiều nơi cũng muốn gả con gái cho anh nhưng anh đều từ chối v́ không thể quên cô. Được  tin cô đă ly hôn anh rất muốn về Huế t́m nhưng lại sợ cô tránh mặt càng thêm bẽ bàng nên đành thôi. Nghe dân t́nh bàn tán về một người phụ nữ trẻ và hai đứa con nhỏ vừa đến thị trấn anh đă nghi hoặc, rất nhiều lần đắn đo suy nghĩ măi đến hôm nay anh mới quyết định t́m gặp, ngờ đâu định mệnh đă mỉm cười với anh…

Cô ngậm ngùi nói: “Gặp lại anh, em rất mừng nhưng lại càng thấy hổ thẹn với ḷng, với anh. Em không xứng đáng để được anh thương tưởng và vẫn chưa thể quên được quá khứ đầy tội lỗi và đầy nhục nhă cuả ḿnh. Em mới đến c̣n nhiều khó khăn bỡ ngỡ, được anh  giúp đỡ là một điều may mắn cho em.  Anh hăy xem em như một đứa em gái lầm lỡ đáng thương mà bao dung tha thứ cho em, em chỉ mong được như vậy thôi”.

 Anh hiểu, cô chưa sẵn sàng cho một cuộc đổi đời, nhưng cô không khước từ anh, cô đă cho anh một cơ hội…  

Từ đó người ta thường thấy ngày hai buổi anh đưa đón hai đứa con gái cuả cô đi nhà trẻ và mẫu giáo, chúng luôn quấn quưt với anh như người cha thứ hai. Cuối tuần anh thường đến ăn cơm chung với ba mẹ con hoặc đưa họ đi thăm thú nhiều cảnh đẹp trong vùng… 

Cô cảm động trước tấm chân t́nh cuả anh. Không nghi ngờ ǵ nữa, anh đúng là người cô cần t́m cho cô và cho hai con trong quăng đời c̣n lại. 

Một năm sau họ chính thức trở thành vợ chồng bằng một bữa tiệc nhỏ giữa gia đ́nh hai bên và một số bạn bè lối xóm thân thuộc. Hạnh phúc đă đến với cô tuy muộn màng nhưng hết sức ấm áp ngọt ngào, xoa dịu dần nỗi đau cuả những ngày tháng cũ…

 

12/2011

Vĩnh Liêm Dalat

 

Trang Vĩnh-Liêm Dalat & Văn Uyên

 

art2all.net