Vĩnh Liêm Dalat
DẪU L̀A NGÓ Ư

Nguyệt Cầm nhận được giấy báo thăm nuôi chồng vào một
trưa hè sau ba năm bặt tin kể từ ngày chồng nàng vào trại cải tạo.
Nguyệt Cầm vội vàng đưa hai đứa con về gửi cho ba mẹ ở Đơn Dương nhờ
ông bà chăm sóc trong thời gian nàng đi vắng - Sau ngày 30 tháng Tư
1975 thấy nghề cầm ca cuả ông Kha không thể sống nổi trong hoàn cảnh
mới, hai đứa con trai và cậu con rể đều vào trại cải tạo, ba mẹ
Nguyệt Cầm quyết định bán nhà ở Huế chuyển vào đây mua một mảnh vườn
nhỏ đắp đổi qua ngày, đồng thời có thể gần gủi giúp đỡ cho cô con
gái út.
Chuyến xe đ̣ khởi hành từ Đà Lạt lúc 5 giờ sáng vậy mà phải hơn 3
giờ chiều mới đến ngă ba Vũng Tàu. Nguyệt Cầm mệt ngất ngư không
những bởi xe nhồi nhét quá nhiều hành khách cùng hàng hoá chất đầy
trong xe, trên mui mà cả v́ mùi xăng dầu nồng nặc- xăng lúc này hiếm
hoi, người ta phải trộn thêm dầu diesel hoặc các loại dầu thứ phẩm
khác. Đường sá hư hỏng nặng, mỗi lần xe lọt vào những ổ gà to tướng
hành khách không ai bảo ai đều lắc lư nghiêng ngả như đang lên đồng
tập thể. Xuống xe Nguyệt Cầm ngồi bệt ngay bên vệ đường gục đầu vào
hai cánh tay thở dốc mặc cho hành lư túi xách vất lăn lóc bên cạnh.
Theo bảng chỉ dẫn đường vào trại cải tạo, nàng c̣n phải đi bộ khoảng
2, 3 cây số mới đến nơi, đó là con đường đất đá ngổn ngang được san
dặm sơ sài. Đồ đạc bới xách mang theo khá nặng, Nguyệt Cầm gần như
tuyệt vọng không biết làm cách nào để khiêng hết mọi thứ, bỗng một
vài người quang gánh đến gần cất tiếng hỏi “Cô đi thăm nuôi phải
không? Có cần tụi tui gánh giúp?”. Nàng mừng quưnh trả lời “Dạ phải,
xin nhờ mấy chị giúp dùm”. Sau một hồi mặc cả, họ đồng ư gánh đồ đạc
cho nàng với giá 4 đồng. Cái giá quá cao, lương giáo viên cuả nàng
chỉ được 60 đồng một tháng vị chi mất đến hai ngày lương, nhưng
trong hoàn cảnh này nàng không c̣n lựa chọn nào khác. Vả lại có họ
đi theo Nguyệt Cầm cảm thấy yên tâm hơn khi phải một ḿnh giữa khu
rừng um tùm hẻo lánh. Măi đến gần 5 giờ chiều Nguyệt Cầm mới đến
được trại cuả chồng.
Sau khi tŕnh giấy phép thăm nuôi, Nguyệt Cầm được một cán bộ trực
ban hướng dẫn đến dăy bàn dài phía ngoài ngồi chờ, có lẽ đây là nơi
dành cho người tù và thân nhân được gặp mặt. Anh cán bộ này cũng báo
cho biết nàng được phép ăn cơm chiều cùng chồng trong 30 phút gặp
mặt và được nghỉ tạm qua đêm trên chiếc ghế bố cũ, đồng thời hướng
dẫn các vị trí cần thiết như nhà vệ sinh, nơi đổ rác, bể nước..v.v…
rồi căn dặn Nguyệt Cầm “Lần sau thăm nuôi chị nhớ nên đến buổi sáng
để ra về trong ngày chứ theo nguyên tắc trại không cho phép người
nhà cải tạo ở lại đêm”. Nguyệt Cầm mừng rỡ, cám ơn rối rít.
Chừng 20 phút sau th́ Nam, chồng nàng bước ra. Nguyệt Cầm cầm tay
chồng rơm rớm nước mắt.. Nam gầy hơn lúc mới vào trại nhưng có vẻ
rắn rỏi chứ không xanh xao như nàng tưởng. Hỏi ra mới biết việc lao
động cuả những người cải tạo ở đây không đến nỗi quá mức, ăn uống
cũng đủ no, họ được cải thiện bữa ăn từ những ǵ họ đă nuôi trồng
như rau xanh, cá, thịt .v.v…Nguyệt Cầm đi từ ngạc nhiên này đến ngạc
nhiên khác, nàng không ngờ chồng nàng lại được may mắn như vậy, nàng
thường nghe nhiều chị em có chồng cải tạo than thở chồng họ bị đối
xử khắc nghiệt, sức khoẻ sa sút trầm trọng…
Trong thời gian gặp gỡ, Nguyệt Cầm và chồng chuyện tṛ rất dè dặt
bởi họ biết tất cả ở đây đều “tai vách mạch rừng”. Nam hỏi thăm sức
khoẻ hai con, Nguyệt Cầm đem ảnh mới chụp cuả chúng ra cho chồng xem
và khoe với chồng các con rất ngoan, tuy c̣n bé nhưng đă biết giúp
mẹ việc nhà. Nàng bảo “Anh giữ mấy tấm ảnh này, khi nào nhớ con th́
mang ra xem cho đỡ nhớ”. Nam hỏi “Thế c̣n ảnh cuả em đâu?” Nguyệt
Cầm đáp “Em cứ ba tháng đến thăm một lần là anh đă thấy em bằng
xương bằng thịt rồi”. Nam cười buồn không nói. Nguyệt Cầm biết chồng
đang nghĩ đến một viễn cảnh đen tối nhưng không biết an ủi chồng như
thế nào, nên chuyển sang chuyện bới xách. Nàng lôi các thứ mang theo
nào là cá kho khô, thịt kho rim, tiêu ớt mắm muối, quần áo giày dép,
chăn mền… đến sữa, bột ngủ cốc, các loại thuốc trị bệnh thông thường
kể cả thuốc lá, bánh kẹo …Nam dặn vợ “Lần sau đến thăm em đừng mang
nhiều, đă vất vả cho em mà có khi quá quy định cuả trại lại khổ cho
em phải mang về. Anh chỉ cần vài tập vở, giấy, bút để những buối tối
rảnh rổi có thể viết thư thăm nhà là tốt lắm rồi. Anh là bác sĩ nên
được giao thêm công việc chăm sóc sức khoẻ trại viên, đôi khi cả cán
bộ, do vậy họ cũng ưu tiên cho anh”. Nam c̣n bảo nhỏ với vợ: “Cán bộ
quản trại ở đây tỏ ra rất quan tâm đến anh, thường hay hỏi thăm
chuyện gia đ́nh tụi ḿnh”. Nguyệt Cầm lại thêm một lần nữa ngạc
nhiên, hoá ra “phía bên kia” cũng có người tốt. Tại trường nàng dạy
hiệu trưởng và một số giáo viên người Bắc cũng đối xử thân t́nh với
nàng thế nhưng ở một số địa phương khác nữ giáo viên có chồng cải
tạo đều bị sa thải.
Khi Nam trở vào Nguyệt Cầm mới có cảm giác trống vắng sợ hăi khi một
ḿnh giữa chốn xa lạ. Trại cho phép nàng tạm trú cũng chỉ v́ không
có cách giải quyết nào khác, bởi quy định không cho thân nhân người
cải tạo ở lại đêm như thế này.
Sương xuống nhiều, trời bắt đầu se lạnh. Chung quanh yên ắng, tiếng
côn trùng rền rĩ, tiếng vạc kêu sương, tiếng chó sủa trăng tạo nên
một âm thanh rờn rợn ma quái.Nguyệt Cầm rùng ḿnh, kéo măng-tô đắp
lên người cho đỡ sợ, thao thức măi không tài nào chợp mắt. Nàng nghĩ
đến chồng mà nao ḷng. Vợ chồng nàng nên duyên qua mai mối chứ không
v́ t́nh yêu. Nguyệt Cầm chưa từng yêu ai trước khi lấy Nam. Ba mẹ
nàng thấy Nam hiền lành, là sĩ quan quân y, gia đ́nh nề nếp khá giả
khuyên nàng đồng ư, và nàng đă vâng lời để ba mẹ vui ḷng. Khi về ở
chung nàng mới thấy tính cách hai người không hợp tuy chưa bao giờ
xích mích to tiếng với nhau. Nam có vẻ gia trưởng, ít nói, những khi
ở nhà chỉ thích bù đầu vào công việc hơn chuyện tṛ thân mật với vợ
con mặc dù rất chăm lo gia đ́nh. Nguyệt Cầm th́ ngược lại, nàng là
con gái độc nhất và là út trong số ba anh em nên được ba mẹ và các
anh cưng chiều, muốn ǵ được nấy; tính nàng lại thích vui đùa ca
hát.Với một người chồng hơn nàng đến 5 tuổi và những tính cách như
thế, Nguyệt Cầm cảm thấy hụt hẫng, do vậy t́nh cảm cuả nàng đối với
Nam chỉ như sự thương kính cuả người em gái đối với ông anh nghiêm
nghị chứ không thể đậm đà khao khát cuả một người vợ yêu chồng. Nàng
không dám biểu lộ cá tính cuả ḿnh trước mặt Nam, lâu dần thành thói
quen cuả một người vợ luôn phục ṭng chồng. Nguyệt Cầm nghĩ măi
không hiểu tại sao những năm mười tám đôi mươi nàng lại không t́m
được một người tri kỷ dù không thiếu những chàng trai hào hoa phong
nhă bám theo tán tỉnh, phải chăng đó là định mệnh?
Miên man với những ư nghĩ vụn vặt Nguyệt Cầm ch́m vào giấc ngủ lúc
nào không hay mà những cơn mơ chập chờn đă đưa nàng trở về quá khứ
xa xưa. Nàng thấy ḿnh là cô bé 6 tuổi có đôi mắt to, mái tóc ngắn
đen mượt, mặc chiếc áo đầm hồng đi lề đường bên phải. Ở lề trái là
một cậu bé 7 tuổi, mặt mày khôi ngô sáng suả. Cả hai vừa tung tăng
tung tẩy đến trường vừa chuyện tṛ với nhau thật lư thú. Chúng gọi
nhau bằng “ấy”, xưng “tui”và nói những chuyện không đầu không đuôi,
nào là chuyện bị ba đánh đ̣n, bị mẹ phạt quỳ hay chuyện con mèo tha
được miếng thịt nạc từ đâu mang về nhà…v.v.. . Cứ thể hai đứa nhỏ
đến lớp lúc nào không hay mặc cho con đường khá xa so với đôi chân
bé bỏng cuả chúng và phải rẽ đến mấy ngả ba, ngả tư…
Vừa mơ đến đây Nguyệt Cầm giật ḿnh thức giấc bởi tiếng gà gáy lúc 4
giờ sáng. Nàng vội vàng thu dọn đồ đạc, xếp lại ghế bố, chuẩn bị mọi
thứ để ra về lúc cổng trại vừa mở, không quên nhờ cán bộ trực ban
chuyển lời cám ơn cuả nàng đến ban quản trại đă cho nàng tá túc qua
đêm.
Nguyệt Cầm vừa đi vừa nghĩ về giấc mơ lạ lùng, tự hỏi “người bạn nhỏ
ấy là ai nhỉ?”. Nàng lục lại kư ức cuả hai mươi mấy năm về trước,
thuở gia đ́nh nàng sống ở một khu dân cư đông đúc phía sau bến xe
Nguyễn Hoàng, bên cạnh con đường vào Cửa Ngăn.
Cha nàng là nghệ sĩ cổ nhạc, thông thạo các loại đàn, nhưng điêu
luyện nhất là đàn nguyệt, do vậy ông đă lấy tên đàn đặt tên cho đứa
con gái cưng cuả ḿnh. Bạn bè nhạc sĩ cuả ông khá đông, họ đă cùng
nhau lập ra ban cổ nhạc cộng tác thường xuyên với đài phát thanh Huế.
Thỉnh thoảng họ c̣n được mời tŕnh tấu trong những dịp tế lễ ở Đại
Nội hoặc ở các buổi chầu văn, lên đồng tại các điện, phủ cuả các ông
hoàng bà chúa hay tại các tư gia…Cuộc sống gia đ́nh Nguyệt Cầm nhờ
thế tương đối sung túc.
Bên kia đường, vào những năm 50, do chiến tranh lan tràn đă có một
số gia đ́nh từ vùng quê dạt về đây tạm trú, họ dựng lên một số nhà
tôn vách ván lộn xộn tạm bợ để nương náu. Buổi tối lúc xe cộ không
được phép lưu thông trên con đường này th́ lũ trẻ hai xóm thường tụ
tập để chơi đùa, phần lớn là bọn con gái cở tuổi 6,7. Nguyệt Cầm
cũng ở trong đám trẻ ấy, bọn chúng thường chơi nhảy dây, bịt mắt bắt
dê hay trốn t́m. Bọn con trai đồng lứa cũng có tham gia, chủ yếu là
phá đám bọn con gái, trong số đó có một cậu bé học cùng lớp với
Nguyệt Cầm, nhưng cậu ta chỉ đứng lấp ló sau gốc cây anh đào để xem
đám con gái vui đùa chứ không tham gia tṛ chơi nghịch ngợm cuả bọn
con trai. Cây anh đào này nghe đâu là cây độc nhất sống sót trong số
những cây anh đào được người Nhật đem sang trồng chung quanh hoàng
thành sau ngày Nhật đảo chính Pháp, cứ đến mùa xuân cây lại nở những
chùm hoa màu hồng phơn phớt rất đẹp. Sáng nào cậu bé cũng chờ Nguyệt
Cầm ở đầu cầu vào cửa Ngăn để cùng đến trường, chúng không bao giờ
sóng đôi với nhau, Nguyệt Cầm đi lề phải và cậu bé bên lề trái…
Măi hồi tưởng chuyện cũ, Nguyệt Cầm không để để ư cảnh vật chung
quanh cho đến khi một quán nước ẩn ḿnh dưới tán cây cổ thụ um tùm
ven đường xuất hiện trước mặt. Nàng định ghé vào đây nghỉ chân giây
lát đồng thời uống vài ngụm nước cho đỡ khát, bỗng từ sau lưng nàng
một người đàn ông mặc thường phục đi xe đạp trờ tới, gọi nhỏ “Nguyệt
Cầm!”. Nàng giật ḿnh quay lui. Đang bỡ ngỡ không hiểu v́ sao người
đàn ông này biết tên ḿnh th́ anh ta lên tiếng “Tôi là Nguyễn Ân đây,
không biết Nguyệt Cầm c̣n nhớ người bạn ngày xưa cùng học trường BĐ
không?”. Nguyệt Cầm kêu lên “Anh là Nguyễn Ân? Sao anh lại ở đây?”
Người ấy không trả lời câu hỏi cuả nàng mà vội vàng lục trong túi
một tờ giấy xếp đôi đưa cho nàng, giọng gấp rút “Gặp được Nguyệt Cầm
tôi mừng lắm nhưng ở đây không tiện nói chuyện, tất cả những ǵ muốn
nói tôi đă viết trong thư, Nguyệt Cầm cất kỹ về nhà rồi hăy đọc,
đừng ghé vào quán nước này, cứ đi thẳng ra đường cái đợi xe về Đà
Lạt, nhớ đừng xem dọc đường. Thôi tôi đi đây, chúc Nguyệt Cầm mọi
điều tốt lành”. Nói xong người đàn ông vội vàng quay xe, đạp như bay
về phía ngược lại.
Cầm lá thư trong tay, Nguyệt Cầm đứng lặng một lúc, rồi sực nhớ lời
người đàn ông dặn, nàng nhét sâu lá thư vào túi xách, vội vàng bước
nhanh ra đường cái. Thật may không bao lâu th́ chiếc xe đ̣ Đà Lạt
cũng vừa trờ tới, nàng vội vàng leo lên. Khi đă yên vị Nguyệt Cầm
nhớ lại giấc mơ kỳ lạ hồi đêm và cái tên “Nguyễn Ân” vang lên trong
đầu đă đánh thức hồi ức cuả nàng. Đúng rồi, người bạn nhỏ trong giấc
mơ chính là Nguyễn Ân, người đàn ông mà nàng vừa gặp, một cuộc hạnh
ngộ chớp nhoáng cứ như trong chuyện cổ tích khiến nàng vừa bàng
hoàng vừa thắc mắc: điều ǵ đă khiến anh ta có thái độ gấp gáp sợ
sệt? Mà tại sao anh ta lại xuất hiện ở chốn hẻo lánh như thế này?
Đây đâu phải là nơi dành cho những con người b́nh thường? Thắc mắc
ấy khiến cho nàng nôn nóng muốn sớm về nhà để đọc thư anh ta gửi,
nhưng càng nôn nóng th́ càng thấy thời gian như ngừng lại và chiếc
xe đ̣ vốn đă chậm chạp hôm nay lại càng chậm chạp hơn.
*
Cô bé Nguyệt Cầm thuở nhỏ thường hay bị bọn con trai trong lớp cḥng
ghẹo bắt nạt, nhưng từ khi Nguyễn Ân vào học, bọn con trai không dám
giở tṛ v́ cậu bé lớn xác hơn, lại được thầy giáo giao làm trưởng
lớp có nhiệm vụ ghi tên những đứa nghịch phá để thầy phạt. Là bạn
thân cùng đi học với nhau hàng ngày, mỗi lần thấy Nguyệt Cầm gặp nạn
cậu bé ra tay “nghĩa hiệp” ngay. Chính v́ vậy mà Nguyệt Cầm cảm mến
và không thể nào quên người bạn đáng quư đó. Gần đến ngày nghỉ hè
th́ một hôm trên đường đến trường, thái độ cậu bé có vẻ khác lạ, nét
mặt buồn buồn không nói năng. Khi đến cửa Hiển Nhơn cậu bé mới cất
tiếng “Hồi hôm ba tui về dặn mạ tui dọn dẹp đồ đạc nhà cửa để ngày
mai về quê, không ở đây nữa”. Nguyệt Cầm thảnh thốt kêu lên “Răng
rứa?”. Nguyễn Ân giải thích “Là v́ đơn vị ba tui được lệnh chuyển ra
Quảng B́nh”. “Để làm chi?”. Nguyệt Cầm lại hỏi. “Tui cũng không biết
nữa!” Nguyễn Ân trả lời.
Bọn trẻ con làm sao biết được chuyện thời cuộc, chuyện chiến tranh
biến chuyển phức tạp như thế nào, chúng chỉ biết học hành vui chơi
trong ṿng tay che chở cuả những người thân yêu. Cậu bé trả lời câu
hỏi cuả cô bé xong th́ cả hai đều im lặng, buồn bă, không ai nói
chuyện với ai cho đến lúc vào lớp.
Trong khi cả lớp đang chăm chú lắng nghe lời giảng cuả thầy giáo th́
một chiếc xe Jeep đổ xịch ngoài sân trường, vị sĩ quan cấp uư mặc bộ
quân phục màu trắng, đội mũ ca lô trắng, cầu vai mang ṿng dây danh
dự, dáng cao lớn bước xuống rồi đi vào văn pḥng hiệu trưởng. Đó là
cha cuả Nguyễn Ân, ông vừa dự lễ duyệt binh về và vội đến xin rút hồ
sơ cho con. Một lúc sau ông đến lớp học, cả lớp đứng dậy chào, tim
Nguyệt Cầm đập liên hồi. Sau khi thầy giáo ra hiệu cả lớp ngồi xuống,
cha Nguyễn Ân nói nhỏ với thầy giáo mấy câu th́ thầy giáo liền gọi
Nguyễn Ân lên trước lớp rồi bảo “Thầy báo tin cho cả lớp biết hôm
nay cha cuả tṛ Nguyễn Ân đến đón tṛ để chuyển về quê, lớp chúng ta
kể từ đây thiếu đi một học sinh chăm ngoan”.Hướng về cậu bé, thầy
giáo tiếp “Thầy chúc tṛ lên đường nhiều may mắn, ở trường mới tṛ
nhớ cố gắng học giỏi như ở trường này. Thôi tṛ hăy chào các bạn
trước khi ra về!”. Nét mặt cậu bé thật buồn, cậu ta đưa mắt nh́n
xuống lớp, nói lí nhí mấy tiếng trong cổ họng, chào thầy giáo rồi
líu ríu theo cha ra xe. Nguyệt Cầm chờ ánh mắt cuả cậu ta hướng về
cô bé nhưng không thấy. Cảm giác hụt hẫng thất vọng ấy cứ đeo bám cô
bé măi không thôi…
*
Nguyệt Cầm thân mến,
Cho phép tôi gọi Nguyệt Cầm bằng hai chữ “thân mến” bởi h́nh ảnh
Nguyệt Cầm luôn in đậm trong tâm trí tôi kể từ ngày tôi rời trường
và rời xóm Cửa Ngăn thân yêu để về lại quê Quảng B́nh cuả tôi.Tôi
không biết diễn tả như thế nào để Nguyệt Cầm hiểu tâm trạng mất mát
cuả tôi khi ra đi cũng như để giải thích cho Nguyệt Cầm hiểu tại sao
tôi lại có mặt ở nơi xa lạ như thế này.Tôi chỉ có thể tóm tắt sơ
lược diễn biến cuộc đời tôi trong hai mươi mấy năm qua từ ngày tôi
rời Huế cho đến nay:
Cha tôi là trung uư cuả một đơn vị tác chiến trong quân đội Liên
Hiệp Pháp, sau này là quân đội Việt Nam Quốc Gia. Những năm
1951-1953 là những năm chiến tranh ác liệt, cha tôi cứ phải ra chiến
trường rày đây mai đó, gia đ́nh chúng tôi phải thay đổi chỗ ở liên
tục.Thời gian ngắn ngủi sống ở Huế nơi khu xóm Cửa Ngăn là thời gian
tôi hạnh phúc nhất v́ tôi có nhiều bạn bè và đặc biệt tôi được đi
cùng đường, học cùng lớp với Nguyệt Cầm suốt gần một niên khoá dù
ban đêm tôi ít được ra ngoài để vui đùa với bạn bè: Tôi c̣n hai đứa
em trai nhỏ, buổi tối tôi phải chăm em để mẹ tôi lo việc nhà. Tôi
vẫn nhớ như in khuôn mặt cuả Nguyệt Cầm, ngày ấy Nguyệt Cầm xinh như
búp bê, da trắng, môi hồng, tóc đen nhánh.
Định mệnh chỉ cho tôi hạnh phúc chừng đó, khi về lại quê nhà tôi mới
biết quê tôi không thanh b́nh như những ngày tôi sống ở Huế. Cha tôi
cứ phải hành quân hết chỗ này đến chỗ khác, gia đ́nh tôi phải thuê
nhà ở phố chứ không thể về làng v́ các làng quê đều bị Việt Minh
kiểm soát. Tôi tiếp tục đi học nhưng tôi chẳng có hứng thú bởi toàn
những người xa lạ, trong lớp tôi không hề nói chuyện với ai.
Rồi một hôm tai ương ập đến gia đ́nh tôi.:trong một cuộc hành quân ở
vùng núi phía tây Quảng B́nh, đơn vị cha tôi rơi vào ổ phục kích cuả
địch, cha tôi chết mất xác. Cha tôi là trụ cột gia đ́nh, ông rất
thương yêu và chăm lo chúng tôi chu đáo, cho nên tin dữ ấy đă làm mẹ
tôi suy sụp tinh thần, gia đ́nh tôi tang tóc đau thương.Cuối cùng mẹ
tôi cũng gượng dậy được, với sự giúp đỡ cuả bà con bên ngoại, bà đem
anh em chúng tôi trốn ra Nghệ Tĩnh nương nhờ sự che chở cuả ông cậu
ruột tôi là một cán bộ cấp cao ở Quỳnh Côi thuộc vùng Việt Minh. Ông
cậu tôi là người tốt, hết ḷng bảo bọc gia đ́nh tôi, ông đă làm lại
giấy tờ khai sinh cho ba anh em chúng tôi, đổi tên sửa họ để không
ai biết chúng tôi là ai.. Tôi được tiếp tục đi học trong vùng Việt
Minh với tên mới là Hoàng Thanh Tân, cái tên mà Nguyệt Cầm đă thấy
trong giấy báo thăm nuôi chồng vừa rồi.
Đọc đến đây chắc Nguyệt Cầm đă bớt phần nào thắc mắc khi thấy tôi
xuất hiện đột ngột tại một nơi không b́nh thường. Vâng, khi cuộc
chiến tranh Nam Bắc đến cao điểm, tôi bắt buộc gia nhập bộ đội, đó
là những năm 1964-1965, tôi phải cầm súng vào Nam để bắn giết những
bạn bè thân yêu cuả ḿnh. Có thể tôi và họ đă từng đụng độ nhau.
Tuổi thanh xuân cuả tôi đă bị vùi dập trong chiến tranh với những
ngày binh lửa ấy. Khi tôi được 25,26 mẹ tôi hối thúc tôi lấy vợ để
có cháu bế bồng, tôi biết mẹ tôi nghĩ đến một viễn cảnh không lấy ǵ
sáng suả: bà sợ tôi sẽ chết trên chiến trường như cha tôi và sẽ
không có người nối dơi.Thế nhưng tôi không t́m đâu ra người tôi mong
ước, không có ai trong số những cô gái tôi từng gặp hiền dịu dễ
thương như Nguyệt Cầm, ngườii bạn gái mà tôi từng thầm yêu trộm nhớ
khi c̣n là một đứa bé lên 7. Đến nay tôi vẫn độc thân.
Cho đến tháng Tư 1975 quân hàm cuả tôi là thiếu tá, tôi được điều
động vào Nam với công tác quản giáo tù binh VNCH. Trước khi nhận
nhiệm vụ tôi đă ghé Huế t́m đến nhà Nguyệt Cầm để thăm nhưng nhà đă
đổi chủ, không ai biết gia đ́nh Nguyệt Cầm ở đâu, tôi vô cùng buồn
bă thất vọng. Hai năm sau tôi được điều đến trại cải tạo Z… Hàm Tân,
là nơi chồng cuả Nguyệt Cầm bị giam giữ. Khi đọc lư lịch cuả anh Nam
thấy tên vợ là Lương Nguyệt Cầm, một cái tên rất đặc biệt, không thể
lẫn với ai được, tôi đă vừa mừng vừa chua xót lại vừa tiếc nuối. Tôi
mừng và chua xót v́ không ngờ có dịp trùng phùng với Nguyệt Cầm
trong một t́nh huống vô cùng oái oăm: chồng cuả Nguyệt Cầm là tù
binh cuả tôi, hai chúng tôi ở hai chiến tuyến đối nghịch. Tôi tiếc
nuối v́ thời gian xưa tôi và Nguyệt Cầm ở bên nhau quá ngắn ngủi,
khi gặp lại th́ “ván đă đóng thuyền”.Hai muơi mấy năm rồi c̣n ǵ!
Lúc Nguyệt Cầm đến xuất tŕnh giấy tờ thăm nuôi tôi đă nh́n thấy
Nguyệt Cầm ở một vị trí cách đó không xa, tôi cảm động được thấy lại
người bạn cũ .Nét mặt cuả Nguyệt Cầm không khác xưa, tôi nhận ra
ngay, chỉ có điều quá u sầu khiến tôi rất đau ḷng.Tôi không dám
tiếp xúc với Nguyệt Cầm ở nơi làm việc, chắc Nguyệt Cầm hiểu v́ sao
, tôi cũng không thể không gặp lại Nguyệt Cầm một lần cuối để thổ lộ
hết nỗi niềm giúp tôi nhẹ ḷng. Đắn đo măi tôi chọn giải pháp viết
thư và t́m cách đưa tận tay cho Nguyệt Cầm, dù biết việc làm nguy
hiểm này có thể mang lại hậu quả không hay cho tôi và có khi cho cả
gia đ́nh Nguyệt Cầm.
Tôi không hy vọng thời gian tới tôi c̣n công tác tại đây. Nếu c̣n
th́ Nguyệt Cầm hăy yên tâm, anh Nam sẽ luôn được đối xử tốt. Tôi cầu
mong chồng cuả Nguyệt Cầm sớm được trở về đoàn tụ với gia đ́nh và
vẫn mong có ngày gặp lại gia đ́nh Nguyệt Cầm dù điều này hết sức
mong manh.
Kư tên
Nguyễn Ân
Nước mắt Nguyệt Cầm đă làm nhoà nhiều chỗ trên lá thư, nàng không
ngờ tấm chân t́nh cuả người bạn cũ năm xưa lại sâu nặng đến thế.
Nàng đă hiểu v́ sao chồng nàng lại được đối xử tử tế, hoá ra Hoàng
Thanh Tân chính là Nguyễn Ân.Nàng cũng đă hiểu thái độ vội vàng cuả
Nguyễn Ân khi đạp xe đuổi theo nàng để trao lá thư rồi vội vàng đạp
xe quay trở về. Anh sợ bị theo dơi. Thật cay đắng cho thân phận con
người mất tự do! Những người như nàng bị theo dơi đă đành mà ngay cả
những người của chế độ cũng chẳng hơn ǵ. Nguyệt Cầm thầm lo cho
Nguyễn Ân, những biểu hiện khác thường cuả anh có thể không thoát
khỏi con mắt cuả bộ máy an ninh.
*
Ba tháng sau Nguyệt Cầm nhận được giấy báo thăm nuôi chồng lần thứ
hai, giấy được kư tên mới. Hoàng Thanh Tân tức Nguyễn Ân đă được
điều đi nơi khác. Nguyệt Cầm cầm giấy báo mà ḷng bất an, vừa lo cho
chồng sẽ bị đối xử khắc nghiệt lại vừa lo cho người bạn cũ, không
biết anh đang ở trong t́nh trạng như thế nào, bị hạ tầng công tác
hay bị phát hiện là con cuả một sĩ quan quốc gia? Nguyệt Cầm thầm
cầu nguyện cho Nguyễn Ân luôn được an lành.
Khi gặp lại chồng, Nguyệt Cầm đă khóc, Nam tiều tụy quá. Nam cầm tay
vợ an ủi “đừng khóc, anh sẽ không sao đâu” . Hai vợ chồng không dám
nhắc đến tên cuả Hoàng Thanh Tân, họ ngầm hiểu đây là điều tối kỵ.
Cho đến ngày Nam ra tù và trước khi gia đ́nh Nguyệt Cầm được sang Mỹ
định cư vẫn không hề có một tin tức nào cuả Nguyễn Ân. Nỗi lo lắng
cho sự an nguy cuả người bạn cũ khiến tâm trí nàng không lúc nào
thảnh thơi…
Vĩnh Liêm Dalat
5/2014
*Mượn ư cuả câu thơ Kiều: “Dẫu ĺa ngó ư c̣n vương tơ ḷng”
Trang
Vĩnh-Liêm Dalat & Văn Uyên
art2all.net
|