Vĩnh Liêm

HOA NẮNG LUNG LINH

 

 

 

Thuỷ Tiên được nghỉ hè sớm v́ không phải thi lại môn nào, nàng trở về nhà bằng chuyến tàu tốc hành, cha mẹ và em gái nàng vui mừng không tả xiết. Sau một đêm ngủ ngon v́ đi đường xa mệt, tám giờ sáng hôm sau nàng mới mở bừng mắt khi những tia nắng mai rực rỡ chiếu vào cửa sổ. Súc miệng rửa mặt qua loa, nàng chạy vội ra góc vườn nằm cạnh con đường cái, nơi mà hai chị em nàng gọi là “góc địa đàng” rồi buông ḿnh xuống chiếc vơng được máng vào hai nhánh cây ổi rắn chắn để lim dim khoan khoái ngắm nh́n đám lá cây rậm rạp lay động trong gió và những chùm hoa nắng lung linh trên áo, trên tóc, trên má, đôi khi rơi vào mắt nàng. Những chùm hoa nắng trải thảm đầy khu vườn tạo khung cảnh mơ màng thần tiên đến nao ḷng mỗi khi nhớ về.

 

Khu vườn nhà nàng rất rộng, trồng đủ các loại cây ăn trái của xứ Huế, nào mít, xoài, ổi cam, chanh, bưởi, thanh trà, nhăn, khế…. Không những thế, ông Văn – cha nàng – c̣n trồng những loại cây của nơi khác như vải thiều, hồng, măng cụt… mà vẫn có trái, dù không sai quả. Oâng Văn vốn là giáo sư môn sinh học nên rất am hiểu vấn đề trồng trọt. Ḍng họ ông thuộc một trong những danh gia vọng tộc ở Huế, ông thừa kế một gia tài không phải nhỏ, ngôi nhà gia đ́nh đang ở được thiết kế theo kiểu biệt thự Pháp, đẹp và trang nhă, nằm giữa khu vườn.

 

Vợ chồng ông chỉ có hai mụn con gái, Thuỷ Tiên và Tuyết Ngọc, hai ông bà xem như hai viên ngọc quư, hết sức cưng chiều nâng niu bởi cả hai đều học giỏi, ngoan ngoăn và hơn thế nữa rất xinh tươi. Oâng Văn vốn thích chơi lan, giàn lan của ông không thiếu bất cứ một loại lan quư nào và ông đă lấy tên hai loài lan đẹp quư phái để đặt tên cho hai cô gái rượu của ḿnh. Ngày c̣n bé, hai chị em cùng mấy đứa trẻ hàng xóm thường chui hàng rào để qua lại chơi với nhau làm cho lớp rào bằng chè tàu giữa hai nhà bị hư, ông Văn bèn phá chỗ hư đó làm thành cái cổng nhỏ để lũ trẻ có thể qua lại mà không phải chui rào. Oâng c̣n biến góc vườn giáp ranh đó thành nơi cho hai cô gái cưng chơi đùa, nghỉ ngơi và kể cả học bài vào những ngày nắng nóng. Ở đó có đủ những cây ăn trái hợp khẩu vị bọn con gái như ổi, khế, vú sữa, nhăn…, cành sai trái và vừa tầm để các con gái ông chỉ cần víu xuống là có thể hái được; ông cho đặt hai cây đu, một chiếc vơng và một bộ bàn ghế bằng đá bóng loáng mát rượi. Thế là từ đó hai chị em đi học về là chạy đến “góc địa đàng” giành nhau chiếc vơng hoặc nhún nhảy mấy cái ở cây đu cho thật thoả thích mới chịu vào nhà. Trưa hè lại rủ bọn trẻ nhà bên sang chơi, đứa đu đứa đẩy rồi vin cành hái quả tranh nhau ăn. Những đêm trăng sáng cả nhà lại quây quần quanh bàn đá để thưởng thức những chén chè hạt sen bọc nhăn thơm ngon do bà Văn nấu vừa ngắm trăng xuyên qua lá cành chiếu ánh sáng huyền ảo xuống khu vườn.

 

Khi hai chị em lớn lên th́ gia đ́nh hàng xóm đă chuyển vào nam, vườn bên trở nên hoang vắng v́ không có người chăm sóc. Hai chị em đă trở thành hai thiếu nữ xinh đẹp ít ai bằng, ngoài ngơ không thiếu các chàng trai suốt ngày lượn lờ ŕnh rập. Hai nàng đều trắng như tuyết, dáng dấp thanh tú, có nhiều nét giống nhau đôi khi làm người ngoài nhầm lẫn. Thuỷ Tiên kiều diễm hơn cô em nhờ đôi mắt đen láy và đôi môi hồng như thoa son; bù lại, Tuyết Ngọc hồn nhiên, nhí nhảnh hơn, líu lo suốt cả ngày. Thuỷ Tiên dịu dàng kín đáo, ngoài giờ học ở nhà thường thích đắm ḿnh vào thế giới nội tâm với thơ văn. Nàng biết làm thơ, thêu thùa, vẽ vời rất khá, lại c̣n có giọng hát rất hay.Thế nhưng do bản tính rụt rè e lệ, nàng không hề để lộ cho người ngoài biết, những lúc vắng người nàng thường hát để tự thưởng thức. Oâng bà Văn hiểu rơ con gái cưng của ḿnh, họ mong muốn nàng có một tấm chồng xứng đáng. Nhiều đám môn đăng hộ đối đă đánh tiếng ngay từ khi nàng c̣n học trung học nhưng nàng không thích cái lối mối mai cổ điển ấy, vả lại nàng rất ham học, chưa muốn mất th́ giờ vào những chuyện “người lớn” đó.
 

Ông Văn thường tự ḿnh lái ô tô đưa đón hai cô con gái đi học mỗi ngày trừ những lúc họp hành hoặc đi công tác, cho nên các chàng trai si t́nh khó có thể “tiếp cận” được với hai nàng kiều, chỉ đứng chờ ở gốc cây bên kia đường chiêm ngưỡng người đẹp một vài phút khi hai nàng từ trên xe bước xuống để vào trường hoặc trước khi hai nàng bước lên xe về nhà. Thuỷ Tiên vẫn biết ḿnh đẹp và được nhiều người si mê nên cũng sẳn sàng ban phát cho các chàng trai ánh mắt lúng liếng và nụ cười duyên vu vơ để các chàng sung sướng với ư nghĩ đó là nụ cười nàng dành tặng riêng cho ḿnh. Và chỉ có thế không hơn không kém, nàng không quan tâm đến những lá thư t́nh nóng bỏng ngây thơ của các anh học tṛ cùng trang lứa cũng như những lời tỏ t́nh bóng bẩy lâm ly của các chàng sinh viên, nàng chú tâm vào việc học thật giỏi để được bay cao bay xa hơn. Nói vậy cũng oan cho nàng, thật ra nàng đă thầm để ư đến Quân, bạn của anh họ nàng thường đến chơi nhà vào những ngày nghỉ. Quân ḍng họ tôn thất, cao ráo trắng trẻo, hiền lành vui tính, sinh viên kiến trúc, nghĩa là đầy đủ tiêu chuẩn mà Thuỷ Tiên cần cho người bạn đời của ḿnh. Thế nhưng vốn nhút nhát, mỗi lần Quân và người anh họ đến chơi, trong khi Tuyết Ngọc nhí nhảnh hồn nhiên chuyện tṛ th́ nàng chỉ ngồi chăm chú nghe và mũm mĩm cười khi Quân kể chuyện. Cứ thế t́nh cảm dành cho Quân nẩy nở dần, Thuỷ Tiên đoán Quân cũng thích nàng nên mỗi lần Quân và anh họ đến chơi (không bao giờ Quân dám đến một ḿnh) ḷng nàng như mở hội mà nét mặt không dấu được vẻ bối rối bẻn lẻn, chưa bao giờ nàng dám chuyện tṛ tay đôi với Quân .

 

Cho đến một buổi chiều im nắng hai chị em nàng đang chơi vũ cầu th́ Quân đến, vừa lúc đó bà Văn gọi Tuyết Ngọc vào nhà có việc, Tuyết Ngọc đưa vợt cho Quân và bảo”Anh Quân chơi tiếp dùm em đi!”. Quân phấn khởi đón lấy vợt th́ Thuỷ Tiên hoảng hồn vội vàng ném vợt xuống đất chạy vào nhà, tim đập th́nh thịch, để mặc Quân ngỡ ngàng đứng như trời trồng. Từ đó Quân không đến chơi nữa, mối t́nh đầu của Thuỷ Tiên tan vỡ, ḷng nàng hoang vắng như băi tha ma, không biết bao nhiêu đêm mất ngủ v́ đau khổ, tự dày ṿ ḿnh, nàng muốn băm vằm cái tính nhút nhát và hành động ngốc nghếch của ḿnh ra thành trăm mảnh cho hả tức.

 

Thuỷ Tiên đang miên man hồi tưởng, bỗng cảm giác có ai đang nh́n trộm, nàng mở bừng mắt và chợt nhận ra bên kia hàng rào một khuôn mặt đẹp của một chàng trai đang mĩm cười với nàng. Giật ḿnh, Thuỷ tiên vội vàng ngồi dậy, ngượng ngùng kéo vội vạt áo hớ hênh để lộ một phần da thịt nơn nà. Chàng trai h́nh như hơi bỡ ngỡ, khẽ chào rồi vội vàng quay bước vào nhà. Sau giây phút xao xuyến bởi vẻ tuấn tú của người thanh niên lạ, Thuỷ Tiên bỗng thấy sợ, tự hỏi: “Quái lạ, người hay ma mà lại xuất hiện giữa ban ngày trong khu vườn vốn vắng chủ từ lâu?”. Nàng vẫn từng nghe kể chuyện về ma, nhưng thường là ma con gái, có khi nào lại là con trai, mà ma th́ thường hiện vào chiều tối, đàng này lại ban ngày? Hoảng hốt Thuỷ Tiên bật dậy, vội vàng xỏ chân vào dép chạy bổ vào nhà, gọi thất thanh:

 

- Ngọc ơi, Ngọc ơi!!!

- Cái chi rứa chị? Tuyết Ngọc chạy vội ra hỏi.

 

Thuỷ Tiên giọng đứt khoảng:

- Ai… bên nớ…rứa?
 

Tuyết Ngọc ngạc nhiên:

- Ai la ai?

- Ờ…ờ, th́ bên nhà đó đó! Thuỷ Tiên chỉ tay qua bên kia.
 

Tuyết Ngọc chợt hiểu, ph́ cười:

- Rứa mà chị làm em hết hồn, đó là anh Phương, cháu gọi bác Sáu bằng chú, bác Sáu nhờ đến ở để coi nhà giúp bác, chị mới gặp à?

- Ở từ khi mô, răng chị không biết?

- Từ sau Tết, khi đó th́ chị đă vô Saigon rồi. Anh ta là sinh viên y khoa năm thứ hai đó nghe! Chị thấy có đẹp trai không? Giọng Tuyết Ngọc tinh quái trêu chọc.
 

Thuỷ Tiên đỏ mặt, lườm em một cái:

- Mi chỉ được cái tài nói bậy, tau chỉ hỏi cho biết.

- Rứa chị tưởng là ma à?

- Mi cứ ăn nói lung tung!
 

Thuỷ Tiên ngượng ngùng nạt đùa em rồi quay lưng vào nhà, nàng muốn biết nhiều về người thanh niên mới đến nhưng chưa tiện hỏi thêm em gái ḿnh.

 

Đêm đến nghe tiếng đàn ghi ta từ nhà bên văng vẳng những nhạc khúc Trịnh Công Sơn, Thuỷ Tiên biết Phương đang đàn, một cảm xúc dịu dàng lan toả trong ḷng, nàng không ngờ lại có người tâm hồn đồng điệu đang ở rất gần bên nàng.

 

Thế rồi Thuỷ Tiên cũng được giáp mặt Phương khi hai chị em ngồi chơi ở “góc địa đàng” chiều hôm sau. Thoáng thấy Phương bên vườn, Tuyết Ngọc vội kêu:

- Anh Phương, sang đây chơi với tụi em đi!

 

Phương mở cổng nhỏ ở hàng rào, bước sang.
 

Tuyết Ngọc nhanh nhẩu giới thiệu:

- Đây là anh Phương, cháu bác Sáu, sinh viên y năm hai, c̣n đây là chị Thuỷ Tiên của em, học dược năm nhất.
 

Thuỷ Tiên mĩm cười khẻ chào, Phương tỏ vẻ ngượng ngùng, dè dặt ngồi xuống ghế đá. Thuỷ Tiên nghĩ thầm “có lẽ hôm qua anh chàng tưởng lầm ḿnh là Tuyết Ngọc”. Nh́n Tuyết Ngọc ríu rít chuyện tṛ với Phương, nàng thầm ao ước được hồn nhiên vô tư như em gái. Vào học Saigon được một năm, Thuỷ Tiên đă dạn dĩ hơn khi tiếp xúc với bạn trai nhưng vẫn chưa bỏ được sự e dè trước chàng trai mới quen. Câu chuyện giữa hai người mở đầu chỉ là những thăm hỏi xă giao:

- Sao Thuỷ Tiên nghỉ hè sớm thế?

- Tiên (nàng không dám xưng “em”) thi xong mà không bị rớt môn nào nên về sớm. C̣n anh chưa thi à?

- Tôi đang thi, có lẽ tuần sau mới xong, hy vọng sẽ không phải thi lại.
 

Dần dần Thuỷ Tiên thấy tự tin và gần gủi với Phương hơn. Nàng hỏi:

- H́nh như hôm qua anh chơi đàn th́ phải? Anh đàn hay lắm!

- Tôi mới học gần đây thôi, đàn c̣n vụng lắm, Thuỷ Tiên quá khen đấy thôi.

- V́ sao anh Phương vào ngành y?
 

Phương tâm sự:

- Ngày đó gia đ́nh tôi ở quê nghèo lắm, mẹ tôi qua đời v́ bệnh nặng không có tiền uống thuốc, cũng chẳng biết bệnh ǵ v́ không có phương tiện để lên thành phố chữa trị. Từ đó tôi quyết tâm học y để khi ra trường có thể giúp đỡ một phần nào đó cho những bệnh nhân nghèo như gia đ́nh tôi ngày ấy.
 

Thuỷ Tiên cảm động, nàng thấy mến phục Phương, một thanh niên có nghị lực, có tấm ḷng và tự tin vào chính ḿnh, không hề dấu thân phận như một số thanh niên khác. Nàng thích được chuyện tṛ nhiều với Phương, nhưng không khi nào hai người được yên ổn ngồi với nhau v́ Tuyết Ngọc luôn xen vào phá đám bằng những câu chuyện không đâu vào đâu.
 

Từ đó Phương thỉnh thoảng sang chơi, vẫn c̣n ngại ngùng nên chỉ dám ngồi chơi lâu khi có cả hai chị em. Đôi khi Thuỷ Tiên bắt gặp ánh mắt Phương nh́n trộm, tim nàng lại rộn ràng xao xuyến.
 

Cuối tuần Phương thi xong, sang chơi, Tuyết Ngọc rủ:

- Ngày mai mấy anh em ḿnh đi Thuận An tắm biển đi! Em sẽ rủ thêm mấy đứa bạn, c̣n anh dẫn thêm mấy anh bạn của anh nữa nghe!
 

Phương cười biểu đồng t́nh

-Ừ, đi th́ đi, nhưng liệu hai bác có cho không?
 

Tuyết Ngọc nhanh miệng” Đi với anh th́ ba mẹ em cho chứ răng không, phải không chị?”, Tuyết Ngọc quay sang Thuỷ Tiên hỏi.
 

Thuỷ Tiên trợn tṛn nh́n em gái. Không ngờ chưa đầy một năm nàng vắng nhà mà Tuyết Ngọc lại thay đổi nhanh đến thế, dạn dĩ với bạn trai đến mức độ không thể tin được. Dù sao chị em nàng vẫn là con nhà danh giá, đi chơi với bạn trai c̣n có thể được chứ tắm biển để phơi bày thân thể ngọc ngà trước những ánh mắt thèm muốn của bọn thanh niên th́ không chấp nhận được. Phương sẽ nghĩ về nàng thế nào khi nàng gật đầu, có thể là một sự thất vọng?
 

Trước mặt Phương nàng không thể xưng hô “mi tau”â với em gái, thế nên Thuỷ Tiên dịu giọng bảo Tuyết Ngọc:

- Thôi để bữa nào đi với ba mẹ, chứ đi với bạn của em hoặc bạn của anh Phương, chị không quen, ngại lắm!

- Có chi mô mà ngại! Tuyết Ngọc tiu nghỉu, giọng ỉu x́u.
 

Thế là vụ đi tắm biển ở Thuận An bất thành, thấy hai chị em không vui, Phương chào ra về.
 

Đêm đêm Thuỷ Tiên vẫn nghe tiếng đàn của Phương văng vẳng, có thể Phương đang gửi tâm sự vào tiếng đàn, tự dưng nàng lại nghĩ Phương là chàng Trương Chi của thời cổ tích, c̣n nàng là Mị Nương. Thế nhưng Mị Nương của thời hiện đại vẫn yêu Trương Chi khi gặp mặt v́ Trương Chi tuy nghèo nhưng lại rất đẹp trai và có tương lai. Trước mắt nàng là một viễn cảnh màu hồng: chàng là bác sĩ, nàng dược sĩ, đôi t́nh nhân trai tài gái sắc đẹp đôi vô cùng.
 

Phương vẫn sang chơi, Thuỷ Tiên đă thân mật hơn với Phương, hai người tỏ ra hợp nhau khi bàn luận về chuyện học, chuyện âm nhạc, hội hoạ, thi ca…Phương cũng không ngờ ḿnh có diễm phúc được quen biết với hai chị em Thuỷ Tiên Tuyết Ngọc, hai người đẹp nổi tiếng đất Thần kinh. Phương thích nét hồn nhiên sinh động ở Tuyết Ngọc và choáng váng trước gương mặt yêu kiều của Thuỷ Tiên, nhất là dưới ánh sáng huyền ảo của những chùm hoa nắng, chàng c̣n bị thu hút bởi sự am hiểu rộng các lĩnh vực văn học nghệ thuật của nàng. Nhưng có lẽ Phương bối rối khi chỉ có một ḿnh nên nếu Tuyết Ngọc bỏ đi th́ Phương cũng đứng dậy cáo từ.
 

Một hôm Thuỷ Tiên không nghe tiếng đàn, những ngày kế tiếp không thấy Phương sang. Hỏi Tuyết Ngọc, Tuyết Ngọc thản nhiên bảo ”anh ấy về quê rồi”. Thuỷ Tiên bỗng hụt hẫng, hụt hẫng không phải chỉ v́ vắng bóng Phương mà c̣n v́ ư nghĩ “Sao Phương về quê mà không nói với nàng một lời tạm biệt? Liệu trước khi nàng quay vào Saigon có c̣n được gặp chàng nữa không?”.
 

Những ngày hè đă chấm dứt, nàng lên tàu trở lại trường không có Phương đưa tiễn, Phương vẫn c̣n ở quê, lớp của chàng chưa khai giảng. Thuỷ Tiên thấy ḷng nặng nề, nàng ra đi mang theo một nỗi buồn cay đắng.
 

*
 

Những lá thư Tuyết Ngọc gửi vào làm Thuỷ Tiên ấm ḷng “…Anh Phương đă trở lại học, anh ấy gửi lời xin lỗi chị v́ phải về quê gấp để lo việc cải táng mộ của mẹ, vội quá không kịp chào chị…”. Ở một thư khác Tuyết Ngọc viết”…Anh Phương cứ hỏi thăm chị hoài, anh ấy khen chị đẹp và dịu dàng…”.
 

Thuỷ Tiên mỉm cười sung sướng, tưởng tượng ở ngoài ấy, đêm đêm Phương gửi tiếng ḷng vào cung đàn “…T́nh ngỡ đă quên đi nhưng ḷng cố lạnh lùng, người ngỡ đă xa xăm bỗng về quá thênh thang, ôi áo xưa lồng lộng…”. Nhiều đêm thao thức, Thuỷ Tiên muốn viết thư cho Phương bày tỏ nỗi niềm, nhưng rồi lại ngại ngần “người ta có viết thư cho ḿnh đâu mà ḿnh lại gửi thư, ḿnh là con gái Huế mà!”. Thuỷ Tiên chẳng hề đếm xỉa đến những lời tán tỉnh của các chàng sinh viên trong trường, nàng chỉ nghĩ đến h́nh ảnh của Phương mà thôi, nàng ghi vào nhật kư mấy câu thơ:


“Hoa nắng lung linh
Vườn xưa lộng gió
Hồn em mở ngỏ
Xôn xao hương t́nh
*
Anh đến bên em
Chiều trôi êm đềm
Em con thuyền nhỏ
Lạc vào mắt anh…”


 

Dần dần thư Tuyết Ngọc ít nhắc nhở đến Phương và cũng thưa gửi. Thuỷ Tiên đoán có lẽ em nàng bận học thi, năm nay Ngọc lên 12 rồi, vả lại làm sao Phương có thể thổ lộ t́nh yêu đối với nàng cho Tuyết Ngọc biết được! Nàng mong học kỳ I qua nhanh để về Huế gặp lại Phương.
 

Năm thứ hai chương tŕnh học chuyên sâu nên nặng hơn, nhưng đối với Thuỷ Tiên việc ấy không đáng kể. Nàng vẫn học giỏi, các môn thi nàng làm tốt, không phải thi lại.
 

Ngày trở về Huế đă đến,Tết cũng gần kề, Thuỷ Tiên đi siêu thị sắm quà cho gia đ́nh, mỗi người đều có một món quà nhỏ: bà Văn đôi dép nhung, ông Văn chiếc áo sơ mi, Tuyết Ngọc cái quần jeans, c̣n Phương? Thuỷ Tiên loay hoay nghĩ măi mới quyết định tặng chàng hai chiếc cà vạt mốt nhất, một cái màu xanh, cái kia màu đỏ. Nàng h́nh dung khi nhận quà chắc Phương sẽ rất cảm động và hiểu được ḷng nàng. Trên chuyến tàu về nhà mà nàng muốn dành cho gia đ́nh một sự ngạc nhiên thích thú nên không báo trước, Thuỷ Tiên nôn nao bồn chồn với bao nỗi mừng vui hồi hộp không nói nên lời.

 

Từ ga về nhà, Thuỷ Tiên hân hoan nh́n cảnh vật chung quanh dường như tươi hơn, đẹp hơn, nắng vẫn rưc rỡ dù mùa đông ở Huế thường ủ dột. Cầu Trường Tiền lộng gió như đang vẫy chào nàng, chợ Đông Ba tấp nập chuẩn bị đón Tết, người mua kẻ bán đông đúc nhộn nhịp.

 

Cổng nhà không khoá, Thuỷ Tiên đẩy nhẹ rồi bước vào, hoa trong vườn đua nhau khoe sắc, hương ngọc lan trộn lẫn với hương ngâu, hương mộc phảng phất dịu dàng, nàng t́m lại cảm giác thân thương quen thuộc. Đưa mắt nh́n về “góc địa đàng”- nơi ghi dấu kỷ niệm giữa nàng và Phương, những câu chuyện tưởng chừng không dứt, ánh mắt nồng nàn của Phương trong những buổi trưa hè rộn tiếng ve… nàng bỗng hoa mắt tưởng ḿnh mơ ngủ: ở nơi ấy Phương và Tuyết Ngọc ngồi bên nhau, tay trong tay, mắt trong mắt nh́n nhau âu yếm!!! Chiếc va ly chất chứa những món quà dành cho những người thân yêu – trong đó có cả của Phương - đột nhiên nặng trĩu, nàng sững sờ buông tay, chiếc va ly rơi phịch xuống đất. Phương và Tuyết Ngọc giật ḿnh nh́n lên ngỡ ngàng…Họ vội chạy đến bên nàng, Phương nói “để tôi xách cho”. Thuỷ Tiên cắn chặt môi cố kềm chế nước mắt. Vừa lúc đó ông Văn bước ra, nh́n gương mặt tái xanh đau đớn của con gái, ông hiểu mọi chuyện, nhanh tay đỡ chiếc va ly, bảo :

-Sao con không gọi điện để ba đi đón, con mệt rồi, hăy vào nhà nghỉ đi!

 

 Thuỷ Tiên thẩn thờ bước vào pḥng, đóng sầm cửa rồi buông ḿnh xuống giường, để mặc những ḍng nước mắt tuôn như mưa. Những câu hỏi quay cuồng làm tim nàng nhức nhối. Nàng không ngờ cô em gái yêu quư của nàng lại nở nhẫn tâm cướp mất người nàng yêu… hay nàng chỉ là kẻ đến sau? C̣n Phương, nàng không thể trách được, Phương chưa khi nào ngỏ ư dù rằng nàng biết ít ra hơn một lần trái tim Phương đă rung động v́ nàng. Phương yêu Tuyết Ngọc trước khi gặp nàng hay Phương chẳng qua chỉ là một kẻ tầm thường không thấy được viên kim cương đang lấp lánh toả sáng trong tâm hồn nàng? Nàng khóc cho duyên phận hẩm hiu của ḿnh, hai lần yêu, hai lần đều thất bại!!!

 

Nước mắt đă làm vơi đi phần nào nỗi đau trong ḷng, Thuỷ Tiên ngồi dậy đến bên cửa sổ. Ngoài vườn những chùm hoa nắng lụa là mát dịu cứ lay động, cứ biến đổi muôn h́nh muôn vẻ mới đẹp làm sao! Thuỷ Tiên thở dài thầm nghĩ: phải chăng t́nh yêu của nàng cũng giống những chùm hoa nắng cứ chập chờn lung linh, đẹp mà hư vô, không bao giờ với tay hái được?

 

…Ngoài kia nắng vẫn xôn xao…

 

02/2005           

 

 

Trang Vĩnh-Liêm & Văn Uyên

 

art2all.net