Vĩnh Liêm Dalat
NHỮNG KỶ NIỆM VỀ MỘNG THUƯ
(Viết nhân ngày giỗ đầu cuả Mộng Thuư
01-8-2015 tức ngày 17 tháng 6 Ất Mùi)

Mộng
Thuư học với tôi từ năm đệ thất cho đến năm đệ nhất cùng các bạn như
Tuyết Nhung, Tố Tâm, Hạnh Nữ…, nghĩa là 7 năm ṛng ră ở Đồng Khánh,
các bạn ấy và tôi rất thân thiết. Thuư học giỏi (trong kỳ thi tuyển
vào đệ thất trường Đồng Khánh niên khoá 1957-1958 Thuư đậu đầu),
chăm chỉ, cẩn thận, điềm đạm chứ không như tôi, lanh chanh như hành
không muối, lại ham chơi, dù rằng tôi học không đến nỗi tồi. Mộng
Thuư, Đông Thái và tôi thay phiên nhau đứng đầu lớp suốt thời gian
học đệ nhất cấp Tôi thương Thuư bởi Thuư hiền lành và hết ḷng với
bạn bè. Thuư thường được các giáo sư hướng dẫn chọn làm trưởng lớp
v́ tính chu đáo cẩn thận.
Nhà Thuư ở làng Ngọc Anh, những ngày học 2 buổi Thuư thường ở lại
trường. Nhà tôi th́ ở xóm cửa Ngăn, chỉ qua đ̣ Thừa Phủ là đến nơi.
Thế nhưng tôi cũng thường ở lại trưa với các bạn để đỡ phải vất vả
chen lấn đ̣, có khi trễ học bị phạt cấm túc một cách oan uổng. Tôi
ít khi bới cơm ăn trưa mà ưa chui xuống nhà o Châu hay o Bụi (lao
công cuả trường) để thưởng thức một ổ bánh ḿ kẹp thịt hay một dĩa
bánh bèo, bánh bột lọc ngon tuyệt vời (theo cảm quan cuả tôi lúc bấy
giờ), thế là xong bữa. Thuư th́ lúc nào cũng bới cơm theo. Ăn xong,
trong khi các bạn khác (có cả tôi) kéo nhau xuống nhà chơi để cầu cơ
hoặc ra tuốt sân sau tụ tập dưới những cây phượng sum sê để tán
chuyện ba láp ba xàm không đầu không đuôi th́ Thuư đem bài ra học
hoặc làm bài tập cho ngày hôm sau. Thuư chu đáo, chăm chỉ, do vậy
các kỳ thi Thành Chung, Tú Tài I, Tú Tài II Thuư đều đậu hạng B́nh,
trong khi tôi chỉ được B́nh Thứ.
Khi lên đệ nhị cấp Thuư và tôi vào C2, c̣n Đông Thái qua ban A.
Chúng tôi mất đi một số bạn cũ (chuyển qua ban A hoặc B) nhưng lại
có thêm nhiều bạn mới: Lệ Khánh, Tương, Nguyệt, Liên Như.v.v…
Xong kỳ thi Tú Tài II Thuư trúng tuyển vào trường Quốc Gia Hành
Chánh. Tôi cũng trúng tuyển vào trường này nhưng đồng thời cũng
trúng tuyển vào Đại Học Sư Phạm Huế ban Sử Địa. Tôi muốn theo ngành
QGHC hơn nhưng gia đ́nh không cho đi xa, thành ra tôi đành ở lại học
sư phạm. Kể từ đó tôi và Thuư mất liên lạc với nhau bởi bên nào cũng
tất bật túi bụi cho việc học hành, nghiên cứu v́ tương lai cuả ḿnh.
Tuy ở xa nhưng tôi vẫn biết Thuư ra trường loại xuất sắc, được giữ
lại làm giảng viên cuả trường.
Tôi ra trường với nhiệm sở là trường Nữ TH Bùi Thị Xuân-Đà Lạt nhưng
tôi hoán chuyển cho chồng để về trường TH Phan Bội Châu Phan Thiết
với hy vọng một thời gian ngắn tôi cũng sẽ được chuyển lên Đà Lạt
theo ưu tiên vợ theo chồng.Thế mà cũng phải mất 5 năm trời tôi mới
đạt được ước nguyện. Vừa làm quen với trường Nữ Bùi Thị Xuân chưa
bao lâu th́ đến tháng 4-1975 thời thế thay đổi, trường đổi tên là
trường PTTH Bùi Thị Xuân, hỗn hợp cả nam lẫn nữ. May mắn vợ chồng
tôi vẫn được giữ lại trong biên chế nhà trường. Cuộc sống tuy khốn
khó vất vả hơn trước nhiều, nhưng dù sao không đến nỗi chết đói bởi
ngoài đồng lương chúng tôi c̣n được hưởng chế độ tem phiếu về gạo,
thực phẩm, vải.v.v và làm thêm các nghề phụ như gói trà, đan len,
nuôi heo... Thuư th́ ngược lại, trường QGHC bị giải thể, tôi không
rơ anh Đồng, chồng cuả Thuư, có phải bị nghỉ dạy không, nhưng chắc
chắn Thuư bị mất việc. Sau này gặp lại Thuư tôi mới biết rơ nỗi
truân chuyên cuả gia đ́nh Thuư sau 1975.
Cho đến một buổi tối cuối đông 1999 khi tôi đang ngồi co ro chấm bài
th́ chuông điện thoại đổ dồn, con gái út tôi nghe rồi bảo tôi “Có ai
muốn gặp me”. Tôi hỏi một câu rất vô duyên “Đàn ông hay đàn bà?” Con
gái tôi cười “Đàn bà, mà giọng lạ hoắc à me!”. Tôi thầm nghĩ “Lại
một bà phụ huynh cuả mấy đứa học tṛ cá biệt chứ ai!” và cầm ống
nghe một cách miễn cưỡng. Bên kia một giọng nói nửa Huế nửa Sài G̣n
vang lên “Phải VL đó không? Có biết ai đây không?”. Ai hè? Ai mà
giọng nói nửa quen nửa lạ? Tôi đang đắn đo chưa biết trả lời sao th́
bên kia tiếp “Mộng Thuư đây, có nhớ không?”. “Ôi trời ơi – tôi reo
lên như bắt được vàng - Mộng Thuư đó hả, đang ở đâu?”. Tôi cứ ngỡ
hắn đang ở Mỹ, nhưng hắn bảo hắn đang ở Sài G̣n làm tôi chưng hửng.
Không phải tôi thất vọng v́ hắn không ở Mỹ, mà v́ trong thâm tâm tôi
luôn nghĩ những bạn bè tôi không gặp lại hay không nghe tin hơn hai
mươi năm qua th́ hoặc ở xa tôi ngh́n trùng hoặc không c̣n trên thế
gian, ngờ đâu chỉ cách nhau đoạn đường mấy tiếng đồng hồ đi bằng ô
tô mà tôi không hay biết. Sau một hồi hàn huyên tâm sự, Thuư cho
biết sở dĩ Thuư biết số điện thoại nhà tôi là do một t́nh cờ - sau
này tôi nghĩ đây không phải là một t́nh cờ mà là một phép nhiệm mầu,
một sự sắp đặt cuả cơ duyên: ngày nọ Thuư đi dự đám cưới trong xóm,
t́nh cờ ngồi bên cạnh cô bạn trước đây học một lớp với tôi ở Đại học
sư phạm Huế và đă từng dạy ở Đà Lạt, chúng tôi vẫn liên lạc với nhau.
Thuư hỏi thăm cô bạn ấy về tôi và khi có số điện thoại cuả tôi, hắn
đă điện ngay cho tôi.
Bắt được liên lạc với Mộng Thuư, tôi mừng như níu được chiếc phao
đưa tôi đến bờ kỷ niệm. Hè năm 2000 tôi vội vă về Sài G̣n và cảm
động vô cùng trước sự chào đón cuả bạn bè cũ tại nhà Mộng Thuư, nào
Tương, Nguyệt, Hạnh, Thương, Ngọc Dư, Nhật Hồng, Thu Thanh .v.v…; có
cả Tịnh Muội từ Huế vào và cả cô Xuân Yến, dạy Việt văn năm đệ ngũ
cũng có mặt với mái tóc trắng như cước rất đẹp, một cuộc hạnh ngộ
trên cả ước mơ! Tôi nh́n bạn bè và cô Xuân Yến mà cứ ngỡ như trong
giấc mộng, ba mươi mấy năm gặp lại mà trông đứa nào cũng không khác
xưa là bao, chỉ có mái tóc và vài nếp nhăn trên mặt là hơi tố cáo
tuổi tác chút đỉnh. Như sá ǵ chuyện đó, chúng tôi cứ ồn ào như cái
chợ vỡ, cứ “mi mi, tau tau” như ngày nào ngày hai buổi hồn nhiên đến
trường. Từ đó tôi thường xuyên liên lạc với Mộng Thuư. Khi nào Thuư
báo có họp mặt nhóm hay họp trường tôi đều tranh thủ về gặp bạn bè
cũ để hàn huyên cho bỏ những ngày xa cách. Lúc này gia đ́nh Thuư
đang ở quận B́nh Thạnh.
Thuư kể cho tôi nghe cuộc phong trần cuả gia đ́nh Thuư sau ngày 30
tháng Tư 1975: hai vợ chồng Thuư đều thất nghiệp, họ có đến năm đứa
con đang tuổi ăn học. Thế nhưng họ đă không đầu hàng số phận.Anh
Đồng, chồng Thuư, vốn xuất thân từ sư phạm lư hoá, đă mày ṃ nghiên
cứu để sản xuất loại dù lớn dùng để che mưa nắng cho các sạp hàng lộ
thiên, Thuư làm chủ cửa hàng dù ấy.
Một lần tôi về Sài G̣n ghé thăm cửa hàng cuả Thuư ở đường Nguyễn Thị
Nhỏ - Chợ Lớn th́ thấy Thuư như một bà chủ thật sự, điện thoại cầm
tay luôn reo vang khi chúng tôi chuyện tṛ, chỗ này hối thúc giao
hàng, chỗ kia đặt thêm mối …Thật sự tôi phục Thuư vô cùng. Ngày xưa
Thuư hiền lành ít nói, khi nói th́ chậm răi từ tốn, thế mà bây giờ
Thuư rất linh hoạt, giải quyết mọi việc làm ăn chóng vánh, đúng là
“thời thế tạo anh hùng”.
Xem ra việc kinh doanh không đơn giản, tôi biết vợ chồng Thuư đều
phải thức khuya dậy sớm, phải chạy vốn, t́m kiếm khách hàng, cải
tiến kỹ thuật , xoay xở mọi cách để giữ được quan hệ làm ăn với bạn
hàng, có lúc phải đối mặt với túng thiếu, nợ nần, quả là một cuộc
vật lộn cam go với nhiều rủi ro bất trắc, với cạnh tranh bất chính…
Thế nhưng khát vọng vươn lên và sự cần cù nhẫn nại lao động hết ḿnh
cuả gia đ́nh Thuư đă làm công việc kinh doanh ngày càng phát đạt.
Lần sau khi tôi về thăm th́ Thuư đă chuyển nhà về đường An Dương
Vương - quận B́nh Tân, một biệt thự khang trang, rộng răi, đầy đủ
tiện nghi. Tôi thật sự mừng và nể phục Thuư vô cùng.
Các con Thuư lớn dần lên, học hành tốt, thi cử đỗ đạt, có công ăn
việc làm tử tế, rồi các cháu lần lượt lập gia đ́nh, có cháu lấy
chồng phương xa. Khi nào Thuư gửi thiệp hồng lên tôi đều cố gắng thu
xếp về chung vui với gia đ́nh Thuư.
Nhóm Đồng Khánh tại Sài G̣n vẫn thường tổ chức họp mặt phần lớn tại
nhà Thuư. Những lần như vậy Thuư lại điện thoại để tôi thu xếp về
tham dự. Thuư rất khéo tay về nữ công gia chánh, các món ăn do Thuư
làm phải nói là rất ngon, rất đẹp mắt, có nhiều món lạ tôi mới biết
lần đầu. Thuư là một nội trợ hoàn hảo, tôi thầm nghĩ anh Đồng có
được Thuư thật tốt phước.
Một lần, tôi không nhớ là năm nào, h́nh như là năm 2004 vào buổi
sáng khi tôi đang ở nhà th́ bất ngờ nghe điện thoại cuả Thuư, Thuư
cho hay vợ chồng Thuư đang ở khách sạn tại Đà Lạt và hẹn vợ chồng
tôi ra đó để ăn sáng. Lần đầu tiên ông xă tôi và anh Đồng, chồng
Thuư gặp nhau, vậy mà xem ra hai ông rất tâm đầu ư hợp về nhiều mặt,
c̣n tôi và Thuư th́ khỏi nói. Cả bốn người chúng tôi vừa ăn vừa
chuyện tṛ đủ thứ trên đời, có lẽ quán phở cũng hơi sốt ruột v́
không thấy chúng tôi dứt ghế ra về. Trong dịp này anh Đồng tặng vợ
chồng tôi một tấm h́nh màu cảnh hai anh chị cùng uống rượu cần dưới
ánh lửa bập bùng ở Bản Đôn-Đắc Lắc (chụp dịp Tết năm 2003), thật đầm
ấm hạnh phúc. Bên cạnh bức ảnh là bài thơ “Tỏ Bày” cuả anh Đồng viết
tặng người bạn đời yêu dấu cuả ḿnh. Tôi thật ngưỡng mộ t́nh yêu cuả
hai anh chị dành cho nhau.
Không ngờ Thuư mắc phải chứng bệnh nan y, bệnh viêm khớp cả hai tay
và hai chân, có lẽ khoảng những năm 2010-2011! Tôi không nghĩ bệnh
này lại không thể chữa khỏi, cả nhà Thuư dồn hết tâm lực cho việc
chữa chạy, thế nhưng bệnh không thuyên giảm mà càng nặng thêm. Dẫu
vậy tôi luôn thấy nụ cười nở trên môi Thuư dù tay chân đang nhức
nhối.Những lần họp nhóm hay đại hội trường hoặc đón tiếp các thầy cô
giáo ở xa về Thuư đều có mặt, vẫn điềm đạm hiền lành, chuyện tṛ vui
vẻ cùng bạn bè, thầy cô, tôi càng thương và nể phục Thuư hơn. Thuư
là tấm gương nghị lực soi sáng cho tôi khi phải đối mặt với bệnh tật,
với bất hạnh.
Cho đến tháng 7 năm 2014 sau chuyến du lịch Thái Lan trở về, tôi ở
lại Sài G̣n mấy ngày để thăm viếng bà con bạn bè, tất nhiên không
quên ghé thăm Thuư. Chồng tôi chở tôi đi nhưng ở dưới nhà chuyện tṛ
với anh Đồng, chỉ có tôi lên gặp Thuư. Tôi không cầm được nước mắt
khi nh́n thấy Thuư, không ngờ Thuư trở bệnh nặng như thế, tóc Thuư
rụng nhiều, thân h́nh tiều tụy, mặt mày hốc hác, sức khoẻ giảm sút
rơ rệt. Thuư không thể nói nhiều, tiếng nói th́ thào phải ghé sát
tai mới nghe được. Vậy mà lạ thay tôi vẫn thấy nụ cười nở trên môi
Thuư khi tôi hỏi chuyện t́nh giữa anh Đồng và Thuư. Tôi không muốn
làm Thuư mệt v́ phải nói nhiều nhưng Thuư vẫn say sưa kể dù tiếng
nói nhỏ và hơi thở mệt nhọc.
Qua lời kể đứt quảng cuả Thuư, tôi được biết Thuư và anh Đồng cùng
quê, đó là làng Ngọc Anh ở Huế. Ngày c̣n nhỏ cho đến khi xong tú tài, Thuư và anh Đồng vẫn thường đi học chung đường, họ xem nhau như
anh em (anh Đồng lớn hơn Thuư chừng 5 tuổi). Khi Thuư vào Sài G̣n
học trường Quốc Gia Hành Chánh năm 1964 th́ anh Đồng cũng vừa tốt
nghiệp ĐHSP Huế ban Lư Hoá. Như một sự sắp đặt cuả cơ duyên, sau một
hai năm anh Đồng chuyển vào dạy ở Sài G̣n, thuê nhà gần nhà trọ cuả
Thuư. Sự gần gủi thân thiện đă làm hai người hiểu nhau hơn, đưa đến
cảm mến rồi yêu nhau. Không bao lâu họ tổ chức đám cưới. Tôi có nhận
được thiệp hồng cuả Thuư khoảng những năm 1969-1970.
Tôi hỏi Thuư “chắc anh Đồng yêu Thuư lắm phải không?”. Thuư không
nói mà chỉ gật đầu với nụ cười thật tươi. Những giây phút này, nh́n
gương mặt rạng rỡ hạnh phúc cuả Thuư tôi vô cùng xúc động, cố nén
hết sức để nước mắt đừng tuôn trào.
Ngày hôm đó Ngọc Dư cũng ghé đến thăm Thuư, Ngọc Dư và tôi xoa bóp
khắp người cho Thuư đỡ nhức nhối, vừa xoa vừa chuyện tṛ với Thuư.
Có lẽ những động tác xoa bóp này đă làm thần kinh cuả Thuư dịu đi,
Thuư lim dim mắt và đi dần vào giấc ngủ. Con gái cuả Thuư đỡ Thuư
lên giường nằm, vợ chồng tôi sau đó là Ngọc Dư mới ra về.
Tôi vẫn hy vọng Thuư sẽ thuyên giảm, có ai ngờ chưa đầy một tháng
sau tôi nghe tin Thuư qua đời. Khi chúng tôi từ Đà Lạt về thăm th́
đám tang Thuư đă diễn ra trước đó mấy ngày, tôi đă khóc nức nở v́
không được đưa tiễn người bạn mà tôi thương quư nhất đến nơi an nghỉ
cuối cùng. “Cát bụi trở về cát bụi”, di cốt cuả Thuư đă được hoả
thiêu, sau đó gửi vào chùa để hương linh cuả Thuư sớm tối được nghe
câu kinh tiếng kệ, được hưởng phước báu cuả Chư Phật cho linh hồn
sớm được siêu thoát.
*
Tháng 3-2015 vợ chồng chúng tôi chia tay với xứ sở sương mù Đà Lạt
để về hội nhập Sài G̣n -thành phố năng động nhất nước. Việc đầu tiên
là chúng tôi ghé thăm anh Đồng (chồng Thuư) và thắp cho Thuư một nén
nhang. Nh́n gương mặt phúc hậu cuả Thuư trong di ảnh và nét mặt buồn
bă cuả anh Đồng, tôi lại bật khóc nức nở - ngày xưa c̣n nhỏ tôi vẫn
bị các anh chị trong nhà và bạn bè chế diễu là “mu khóc”, là “mít
ướt”. Nhưng thật sự tôi xúc động v́ thương Thuư và ngưỡng mộ t́nh
nghĩa vợ chồng mà anh chị đă dành cho nhau. Thuư ra đi rồi, anh Đồng
ở lại thật cô đơn mặc dù bên cạnh anh vẫn c̣n con cháu.
Anh Đồng mang những kỷ vật cuả anh chị và cuả Thuư ra cho chúng tôi
xem, đó là những tấm ảnh chụp anh chị bên nhau trong những lần du
lịch trong nước và ở Pháp (anh chị có một cháu gái lấy chồng ở Pháp),
trông Thuư và anh Đồng thật hạnh phúc. Anh c̣n đưa cho chúng tôi xem
di bút cuả Thuư qua quyển sổ tay, trong đó Thuư ghi lại bài thơ “Tỏ
Bày” anh Đồng viết tặng Thuư nhân chuyến du lịch ở Bản Đôn-Đắc Lắc
và bài thơ Cảm đề về bức ành “Uống Rượu Cần” cuả Thuư, tôi càng thấm
thía t́nh yêu cuả anh chị dành cho nhau là rất sâu nặng. Bên cạnh có
những bài văn hoặc thơ mà Thuư yêu thích lượm lặt trên báo giấy hoặc
báo mạng được Thuư nắn nót chép vào. Bất ngờ trong quyển sổ có cả
bài thơ “Giấc Xuân” cuả tôi đăng đă lâu trên trang mạng cuả Lệ Khánh,
tôi quá xúc động, nước mắt lại tuôn trào.
Gần đến ngày giỗ đầu cuả Mộng Thuư (tôi được anh Đồng cho biết là
ngày 01-8- 2015 tức ngày 17 tháng 6 Ất Mùi), ḷng tôi càng xốn xang
nhớ về người bạn gái nhân hậu dịu dàng luôn hết ḿnh với bạn bè, với
mọi người.
Xin thắp một nén nhang ḷng cầu nguyện Mười Phương Chư Phật, Chư Bồ
Tát hộ tŕ hương linh Mộng Thuư siêu sanh Tịnh Độ.
Sài G̣n 7-7-2015 (22 tháng 5 Ất Mùi)
Vĩnh Liêm Dalat
Đính kèm: Bài thơ “Tỏ Bày” cuả anh Nguyễn Văn
Đồng và bài thơ “Cảm đề về bức ảnh Uống Rượu Cần” cuả Nguyễn Thị
Mộng Thuư:
Tỏ Bày
(Tặng MT thưong yêu)
Hai ta chung hủ rượu cần
Bao la Daklak sắc xuân đậm đà
Qua rồi t́nh ngỡ phôi pha
Sao trong tâm cảm: mặn mà t́nh xuân
Đường trần gặp chỉ một lần
Trăm năm sau sẽ bâng khuâng kiếm t́m
Làm sao gặp lại trái tim
Cơi vô thường đó tiếng chim mịt mù
Thôi th́ khoảnh khắc phù du
Yêu thương em nhé “ngục tù thế gian”
Bản Đôn, mồng 4 Tết Quư Mùi (2003)
N.V.Đ
Cảm Đề Về Bức Ảnh “Uống Rượu Cần”
Rượu cần cùng nhấp vị cay
Một trăm ngày sẽ vạn ngày dấu yêu
Vầng trăng từ thưở nguyên tiêu
Bao đêm mờ khuyết, bao chiều sáng trong
Đồng hành trên nẻo long đong
Ba mươi năm lẻ đá vàng biết nhau
Qua rồi một cuộc bể dâu
Sắc xuân ngày muộn xôn xao vườn hồng
Th́ trong khoảnh khắc phiêu bồng
Rượu nồng xin giữ lửa hồng trong tim.
M.T
Mời xem thêm h́nh ảnh của Thúy với bạn bè


MT áo vàng góc phải, cô Quế Hương ngồi giữa . Họp mặt mừng cô QH
tại Saigon 2009

Mộng Thúy áo hồng . Họp bạn ĐK tại Saigon
2012

Mộng Thúy áo hồng . Họp bạn ĐK tại Saigon
2012
Trang
Vĩnh-Liêm Dalat & Văn Uyên
art2all.net
|