Vĩnh Liêm Dalat

LINH VÂN

                                    “…Từ đó em là sương rụng mát trong b́nh minh

                                    Từ đó ta là đêm nở đoá hoa vô thường…” (TCS)

                                                       Tặng TL

 

Linh Vân là tên cô bạn nhỏ mà tôi thầm yêu trộm nhớ thuở c̣n là cậu bé con ở một trường tiểu học nằm cạnh con đường lớn nh́n ra sông Hương. Tôi để ư đến Linh Vân khi Linh Vân từ một trường khác chuyển đến lớp tôi. Lúc bấy giờ tôi chỉ mới học lớp ba nhưng cũng đă biết Linh Vân rất xinh, da trắng, môi hồng, đôi mắt đen lóng lánh biểu lộ sự thông minh và chân thật. Tôi là đứa học tṛ chăm chỉ nhưng nhút nhát ít nói, khác hẳn bọn con trai nghịch ngợm quậy phá trong lớp. Từ khi có Linh Vân tôi bỗng nỗ lực học tập một cách khác thường, trở nên mạnh dạn, luôn luôn hăng hái phát biểu trong giờ học. Tôi phải học thật giỏi để được Linh Vân chú ư v́ Linh Vân cũng học rất giỏi, không chỉ tôi mà cả bọn con trai phải nể phục. T́nh yêu cuả tôi đối với Linh Vân thật ngây thơ, tựa như con chim nhỏ yêu bầu trời xanh, khát khao một ngày nào đó sẽ cất đôi cánh yếu ớt bay vào không gian huyền diệu hay như đứa trẻ yêu tiếng ru hờ ngọt ngào của mẹ để ch́m vào giấc ngủ thần tiên. T́nh cảm đó theo năm tháng cứ lớn dần mà mỗi lần hè đến, xa mái trường tôi lại thấy thiếu vắng một điều ǵ đó không tên.

 

Năm 12 tuổi tôi học lớp nhất, lớp tôi lúc bấy giờ khá đông, chia thành hai dăy nửa nam, nửa nữ. Tôi ngồi bàn đầu bên nam và Linh Vân ngồi bàn đầu bên nữ. Ở vị trí thuận lợi đó tôi thường liếc nh́n trộm cô bạn nhỏ đáng yêu, Linh Vân hoàn toàn không hay biết, nàng vẫn hồn nhiên vô tư, thỉnh thoảng lại ném cho tôi ánh mắt thán phục khi tôi có câu phát biểu tốt, nhưng tuyệt nhiên không phải là ánh mắt tŕu mến nàng dành cho tôi theo cách tôi nghĩ. Giờ ra chơi tôi không chạy theo bọn con trai xuống sân để nô đùa hay chọc phá bọn con gái, nhất là chọc phá Linh Vân, mà ngồi ở lan can trước lớp lặng lẽ ngắm Linh Vân nô đùa với bạn bè. Trong ánh nắng hồng lấp lánh xuyên qua đám lá cây rậm rạp, gương mặt Linh Vân sáng đẹp lạ thường, đôi bím tóc ngún nguẩy tinh nghịch trên vai khi Linh Vân chơi nhảy dây. Suốt ba năm học chung, tôi chưa bao giờ được tṛ chuyện với Linh Vân, bởi tôi mà lân la đến th́ bọn trong lớp, nhất là tụi con trai sẽ thừa dịp cắp đôi tôi với Linh Vân, tôi rất sợ Linh Vân giận và ghét tôi. Thật ra đó đă trở thành quy tắc ngầm cuả cả lớp, con trai con gái không hề nói chuyện với nhau, chỉ có đứa con trai nào nghịch ngợm mới dám đến chọc ghẹo con gái, thường là đứa mà hắn thích. Tôi thấy Linh Vân thật tội nghiệp, hết bị đứa này kéo bím tóc lại đến đứa kia gơ trên đầu đến phát khóc. Tôi rất muốn bênh vực nhưng không dám v́ không to con lớn xác như tụi nó, chỉ cần tụi nó đấm một phát là tôi đă nằm đo ván, nên chỉ đứng xa nh́n mà tức anh ách. 

Cho đến một hôm tôi quyết định đi theo Linh Vân để biết nhà. Đó là một buổi trưa nắng chang chang. Sau tiếng trống tan trường, đám học tṛ lau nhau ùa ra cổng như đàn ong vỡ tổ. Thường tôi ra về phía cửa Thượng Tứ v́ nhà tôi ở trong Thành Nội, nhưng hôm nay tôi lại đi ngược chiều v́ nhà Linh Vân ở gần Phu Văn Lâu. Tôi chờ Linh Vân đi trước chừng 10m mới dám đi theo. Thế là trên con đường năm xưa có một cậu bé mười hai tuổi mặt mày trắng trẻo hiền lành lẽo đẽo theo sau cô bạn đồng tuổi đồng lớp. Cậu bé không dám đi gần v́ sợ cô bé phát hiện, c̣n cô bé th́ cứ vô t́nh mà đi không hề biết sau lưng ḿnh có một…cái đuôi. Cô bé cứ nhẩn nha như thể không thấy kiến ḅ trong bụng. Qua hàng phượng trước cổng trường nàng dừng lại, nghiêng đầu nh́n lên cành cây có những con sâu đo kinh tởm đang bám lơ lửng vào những sợi tơ, e sợ chúng sẽ rơi vào người, rồi lại đi. Mặt trời đă đứng bóng, Huế nóng như đổ lửa, cậu bé mồ hôi dầm dề, cặp sách trên tay bỗng nặng trĩu nhưng vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Thời gian sao mà dài thế, măi một lúc lâu mới đến bến xe Nguyễn Hoàng, Linh Vân rẽ vào con đường nhỏ phía sau, nơi có nhiều khu nhà san sát và những hàng cây trứng cá. Cô bé vẫn không hề biết có người đang theo dơi, dừng lại ngước nh́n thèm thuồng những chùm trứng cá đỏ mọng lay động trên cây rồi lại đi. Cuối cùng Linh Vân cũng về đến nhà, nàng đẩy cổng và lao vụt vào bên trong không cần biết có tôi đang đứng lớ ngớ trước giàn ty gôn màu hồng, chỉ có con chó nhà nàng là phát hiện sự có mặt cuả tôi, nó sủa ông ổng mấy tiếng rồi nhảy xổ ra khiến tôi thất kinh hồn vía vội vàng ù té chạy.

Đó là kỷ niệm nhớ đời của tôi về một mối t́nh đơn phương ở tuổi ngây thơ. Sau này lớn lên tôi tự hỏi ḷng v́ sao lúc bấy giờ tôi lại có can đảm làm một việc tày trời như thế. Một cậu bé mười hai tuổi được cô giáo đề nghị phần thưởng hạnh kiểm cuối năm ai ngờ lại cả gan theo đuôi cô bạn học đến tận nhà. Nếu Linh Vân hoặc bạn bè biết được chắc tôi chỉ có nước chui xuống đất.

 

Hè năm ấy tôi chia tay với mái trường với lớp học để cùng gia đ́nh trở về làng cũ, đó là làng Nam Phổ, nơi có nhiều vườn cây ăn trái sum sê và nhiều vườn cau cao vút nổi tiếng qua câu ḥ xứ Huế:    

“Ru em cho théc cho muồi

Để mẹ đi chợ mua vôi ăn trầu

Mua vôi chợ Quán chợ Cầu

Mua cau Nam Phổ mua trầu chợ Dinh…”

 

Tôi thi đậu vào đệ thất trường Nguyễn Tri Phương, một trường nam nằm ở khu phố khuất sau khuôn viên Toà Khâm cũ (sau này là trường Đại Học Sư Phạm Huế), nghĩa là không c̣n cơ hội để gặp Linh Vân mà tôi biết đă trở thành nữ sinh Đồng Khánh. Tôi ngậm ngùi nhớ tiếc những tháng năm cũ, nhớ măi khuôn mặt xinh xắn cuả Linh Vân, h́nh ảnh nàng không sao phai nhoà trong tâm trí cuả tôi. Mỗi lần nh́n hàng cau sau vườn tôi lại nhớ đến hàng trứng cá mà tôi đă từng đi qua khi theo Linh Vân để rồi thấy tim rưng rưng. 

 

Bốn năm sau tôi trở thành học sinh đệ tam Quốc Học, tôi hạnh phúc vô cùng v́ sẽ được gần Linh Vân dù chưa gặp lại, bởi hai trường nằm song song trên đường Lê Lợi, chỉ cách nhau một con đường nhỏ. Mỗi lần vào lớp học tôi lại tưởng tượng bên kia trường Đồng Khánh Linh Vân cũng đang ngước đôi mắt to đen chăm chú nghe thầy cô giảng bài mà ấm ḷng.   

Con đường Lê Lợi thật đẹp mỗi khi tan trường. Những tà áo trắng tung bay trong gió dưới hàng long năo xanh um cao vút đan cành nhau càng làm tôn nét yêu kiều cuả các nàng Đồng Khánh. Hồi bấy giờ học sinh hai trường đi xe đạp quá đông gây nên t́nh trạng kẹt xe, nên ngành giao thông quy định nữ sinh Đồng Khánh được ưu tiên đi đường Lê Lợi khi tan trường, c̣n học sinh Quốc Học phải ra về theo đường phía sau Trung Tâm Bài Lao thuộc bệnh viện Huế, cảnh sát đứng ở hông trường buộc học sinh phải theo lộ tŕnh nói trên. Tôi không thích đi con đường này chút nào v́ cảm thấy bệnh hoạn u ám, bèn nghĩ ra một cách khác để tránh qua đó: tôi đạp xe lên ga Huế rồi ṿng trở lại đường Lê Lợi. Thế là với tuyệt chiêu này, tôi có thể ngắm nh́n thoả thích (các chàng Quốc Học gọi là “nghễ”) những làn tóc xoă mượt mà, những tà áo trắng thướt tha cuả các nàng Đồng Khánh và…biết đâu tôi lại gặp Linh Vân?

Quả là cầu được ước thấy, một ngày đẹp trời tôi t́nh cờ gặp Linh Vân, Linh Vân cũng đi xe đạp. Nhận ra khuôn mặt quen thuộc, tôi vội vàng đuổi theo và bắt đầu gợi chuyện. Nàng nh́n tôi, một cái nh́n lạ lùng bỡ ngỡ và không trả lời. Thấy tôi hỏi thêm vài câu nữa, Linh Vân có vẻ ngại ngùng đạp xe chậm lại làm khoảng cách lớn ra. Tôi cũng đạp xe chậm lại để chờ, nhưng chờ hoài không thấy đành bỏ cuộc lủi thủi đạp xe về trong tâm trạng hụt hẫng, tim nhói đau với nhiều câu hỏi quay cuồng trong đầu: phải chăng qua nhiều năm xa cách có nhiều thay đổi, Linh Vân không c̣n nhận ra người bạn cũ; hay đó là bản tính e dè, thận trọng cuả các cô gái Huế khi thấy các chàng trai đi theo tán tỉnh; hoặc có thể đó không phải là Linh Vân, cô ta chỉ có khuôn mặt giống Linh Vân mà thôi?

Sau cú sốc đó, tôi cố xua đuổi h́nh ảnh Linh Vân, tập trung tâm trí vào việc học. Thời gian là phương thuốc nhiệm mầu, Linh Vân dần dần phai mờ trong tâm khảm và đi vào quá khứ, nhất là thời kỳ thi tú tài I, tú tài II, học đại học, tôi không c̣n th́ giờ để nhớ về kỷ niệm cũ. Thế nhưng khi đến nhận công tác ở một thị trấn nhỏ heo hút miền Nam Trung Bộ tôi mới cảm thấy cô đơn lạ lùng. Thị trấn quá nghèo, lại là giai đoạn chiến tranh khốc liệt, không một bóng hồng nào, tôi nhớ quay quắt con đường Lê Lợi tràn ngập một màu trắng tinh khiết cuả các kiều nữ Đồng Khánh, h́nh ảnh Linh Vân lại lởn vởn trở về.

 

Một đêm trăng tôi thấy ḿnh đứng ở bến Thừa Phủ, h́nh như tôi đang chờ Linh Vân để hỏi cho ra lẽ v́ sao nàng không nhận ra tôi. Bất ngờ từ xa Linh Vân đi tới, vẫn khuôn mặt đáng yêu, tà áo trắng, mái tóc dài. Nghe tôi kể chuyện xong Linh Vân dịu dàng nh́n tôi và nói:

-Chắc Luân nh́n lầm Linh Vân với một người mô rồi đó. Làm răng mà Linh Vân quên người bạn cũ như Luân cho được…

Nàng đưa bàn tay búp măng mềm mại định nắm tay tôi, tim tôi đập dồn dập, chợt tôi trượt chân rơi xuống sông Hương lúc bấy giờ đang dâng lên cuồn cuộn. Trong lúc chống chỏi với ḍng nước hung dữ cuốn tôi ra xa, tôi nghe Linh Vân thét lên một tiếng hăi hùng và… giật ḿnh bừng mắt dậy. 

Th́ ra tôi vừa trải qua một cơn ác mộng, mồ hôi vả ra như tắm. Hoàn hồn xong tôi lại nghĩ về Linh Vân. Trong giấc mơ Linh Vân nói đúng, có thể sau một thời gian dài không gặp mặt, tôi đă nh́n lầm người nào đó với Linh Vân chứ Linh Vân cuả tôi trong tuổi thơ là một cô bé dễ thương, hồn nhiên chân thật, lẽ nào nàng lại quay mặt với người bạn cũ. Ḷng bồi hồi xúc động, tôi miên man nghĩ về giấc mơ buồn, không biết bây giờ Linh Vân phiêu bạt nơi đâu, biết khi nào tôi mới được gặp lại nàng…

 

*       

 

Trong cơn biến động của đất nước, tôi lưu lạc đến xứ người, hành trang mang theo là cả một nỗi cô đơn mất mát lớn lao. Tôi gặp Huyền, một người con gái xứ Huế rất xinh, tuy không có nét nào giống Linh Vân, nhưng tính cách lại rất giống, nghĩa là chân thật và hồn nhiên. Sự đồng cảm về thân phận cuả những kẻ tha hương đă đưa chúng tôi gần nhau, yêu nhau rồi cưới nhau. Nàng sinh cho tôi những đứa con kháu khỉnh ngoan ngoăn, tôi hoàn toàn măn nguyện với hạnh phúc đang có. Song trong sâu thẳm trái tim vẫn chất chứa một niềm khao khát được gặp lại Linh Vân. Để làm ǵ tôi không rơ bởi tôi rất yêu vợ, bên cạnh nàng tôi cảm thấy ḷng b́nh an thanh thản. Phải chăng tôi muốn t́m lại tuổi thơ cuả ḿnh đă trôi xa vào quá khứ, t́m lại những ngày tháng êm đềm mà Linh Vân là mối t́nh đầu đời bé dại trắng trong, tôi rất muốn biết cô bạn nhỏ ngày xưa có sống hạnh phúc hay tôi muốn biết t́nh cảm Linh Vân đối với tôi có giống t́nh cảm cuả tôi đă dành cho nàng không (?) 

Tôi thường lang thang trên mạng sau giờ làm việc để giải trí, để t́m những bài t́nh ca quê hương, những trang web cuả cựu học sinh Quốc Học-Đồng Khánh cho đỡ nhớ nhà, bởi nơi tôi đang sống rất ít người Việt, đừng nói chi đến bạn bè cùng trường hay cùng dân “mắm ruốc”.

Một hôm trên trang web cuả một nhóm Đồng Khánh tôi thấy xuất hiện những h́nh ảnh cũ cuả các nữ sinh ngày xưa và bất ngờ có cả ảnh Linh Vân kèm theo lời giới thiệu về năm học, thậm chí cả địa chỉ e.mail. Tôi mừng rỡ như bắt được vàng, lập tức gửi ngay cho nàng một lá thư dài, trong đó không quên kể lại mối t́nh đơn phương cuả ḿnh mấy mươi năm về trước và mong được nàng cho biết tin. Những ngày chờ đợi hồi âm tôi như người mất hồn, cứ thấp thỏm đứng ngồi không yên khiến vợ tôi vô cùng lo lắng. Nàng hỏi tôi:

- H́nh như anh có điều ǵ giấu em th́ phải?

 - Ồ không – tôi chối - chỉ là việc vặt trong sở, rồi sẽ ổn thôi.

 

Ba hôm sau, khi check mail thấy thư nàng, tôi hồi hộp mở thư Linh Vân ra đọc đầu tiên, nhưng hởi ôi, những ḍng chữ đập vào mắt tôi thật phũ phàng:

“Thưa ông,

Chắc ông đă nhầm địa chỉ, ở đây không có ai là người ông cần t́m cả. Mong ông đừng quấy rầy chúng tôi. Kính chào”.

Cảm giác như ai đó dội một gáo nước lạnh vào mặt, tôi bàng hoàng bừng tỉnh và…thấy ḿnh vẫn nằm trên giường ngủ cạnh vợ. Lại một giấc mơ lạ lùng về Linh Vân!

Không tài nào nhắm mắt ngủ tiếp, tôi nằm thao thức nghĩ ngợi. Rơ ràng những giấc mơ về Linh Vân đều buồn, đều trái ngược những ǵ tôi mong ước. Tôi chợt hiểu Linh Vân của tôi thời thơ ấu như một bóng mây êm ả thoáng qua đời tôi, cho tôi những ngày tháng trong ngần hạnh phúc rồi tan vào hư vô. Giữa nàng và tôi đă hết duyên nghiệp. Thế mà lâu nay tôi vẫn sống trong ảo giác với h́nh bóng liêu trai của Linh Vân cứ mơ hồ thấp thoáng. Thôi hăy để Linh Vân măi là giọt sương tinh khiết lung linh trong kư ức ngày xưa, đừng lay động, đừng làm vỡ tan…

 

Tôi xoay người sang phía Huyền, nàng vẫn say sưa giấc nồng. Nh́n nét mặt hồn hậu cuả nàng, tôi cảm thấy ray rứt ân hận. Huyền rất yêu tôi, suốt bao nhiêu năm trời chung sống nàng không hề mảy may nghi ngờ ḷng chung thuỷ cuả tôi, lo từng miếng ăn giấc ngủ cho cha con tôi, giành hết mọi việc nhà để tôi có th́ giờ chơi thể thao, đi dạo phố, tán gẩu với bạn bè…sau giờ làm việc mà không một lời phàn nàn. Tôi đang có trong tay một báu vật Thượng Đế ban tặng cớ sao cứ đeo đuổi măi một ảo ảnh phù du?

Tôi cầm tay Huyền siết nhẹ như một lời xin lỗi, hứa thầm sẽ yêu nàng nhiều hơn, chia sẻ công việc nhà với nàng, dành trọn vẹn những ngày cuối tuần chỉ cho mấy mẹ con nàng mà thôi, tôi sẽ là người chồng và người cha gương mẫu… Mấy ngón tay thon nhỏ cuả Huyền khẻ cựa quậy trong tay tôi rồi nàng tiếp tục ngủ thiếp, miệng mỉm cười. Có lẽ vợ tôi đang mơ một giấc mơ đẹp.

 

Bên ngoài trời bắt đầu hửng sáng dù lúc này chỉ mới nửa đêm. Trời Bắc Mỹ vẫn có những đêm nắng lên nửa khuya rất kỳ thú. Tôi ngồi dậy đến bên cửa sổ, nh́n mông lung ra ngoài, tưởng tượng ở một chân trời nào đó Linh Vân cũng đang sống hạnh phúc dưới một mái gia đ́nh ấm êm.

                                                      

Vĩnh Liêm Dalat


 

Trang Vĩnh-Liêm Dalat & Văn Uyên

 

art2all.net