Vĩnh Liêm Dalat

Lời nguyền

 

Anh Hân là anh con bác họ, cùng lớn lên với tôi trong những năm tháng tại quê nhà. Ngày đó hai nhà chúng tôi kề nhau, được ngăn cách bằng một  hàng chè tàu, có chừa lối để hai gia đ́nh qua lại gần gũi. Hai khu vườn rất rộng, um tùm những cây trái sai quả, những giàn mướp, giàn bầu nặng trĩu và những luống rau thẳng tắp, xanh mướt, không lúc nào thiếu tiếng chim hót, tiếng ve kêu và những cánh bướm, cánh chuồn chuồn chập chờn bay lượn để hai đứa trẻ được nô đùa trong một không gian êm ả.

 Tôi không hề biết mặt bác trai, cha cuả anh Hân, không phải bác ấy chết mà là bác ấy ở một nơi rất xa. Có khi tôi hỏi mẹ th́ mẹ lại gạt đi bảo đừng nên nhắc đến. Nói rằng hai gia đ́nh chứ thực ra anh Hân là con một và mẹ chỉ có ḿnh tôi, cha mất từ khi tôi mới lên ba, cho nên hai người đàn bà đơn côi xem nhau như ruột thịt, c̣n anh Hân đối với tôi lại vô cùng thân thiết, chúng tôi lúc nào cũng quấn quưt bên nhau, anh Hân luôn chiều chuộng, dịu dàng với tôi. Tính anh ít nói, thích mơ mộng nhiều hơn nghịch ngợm như bọn trẻ đồng trang lứa. Khi tôi bắt đầu đến trường th́ anh Hân đă học lớp ba . Như thường lệ,  sáng sớm anh qua nhà rủ tôi đi học, mẹ tôi biết ư chuẩn bị vài củ sắn, vài củ khoai hay mấy nắm xôi  để chúng tôi điểm tâm rồi hai đứa nắm tay nhau tung tăng đến trường.

Trường học nằm trong đ́nh làng, giờ ra chơi bọn trẻ chúng tôi tha hồ nô đùa chạy nhảy trong khuôn viên rộng lớn rợp bóng cây. Những lúc ấy anh Hân không quên để mắt đến tôi, hể có thằng nhóc nào đến giựt tóc hay bắt nạt tôi là anh xuất hiện can thiệp kịp thời. Tan học, anh em tôi chờ nhau rồi tha thẩn dọc bờ sông chứ chưa vội về nhà. Ḍng sông quê tôi rất đẹp, nước trong xanh lặng lờ trôi  dưới những lùm tre ven bờ. Bên kia là một cù lao nhỏ được che phủ bởi rừng bắp mà mỗi lúc gió lên, hoa bắp lay động  rạt rào như vẫy gọi chúng tôi sang chơi. Đó là một thế giới đầy bí ẩn chúng tôi rất muốn khám phá nhưng không thể v́ c̣n bé quá, cho nên chỉ biết ngồi ở băi cỏ bên này nh́n sang mà tưởng tượng bên ấy có những nhân vật kỳ bí cuả chuyện cổ tích thần tiên đang trú ngụ. Những ngày nghỉ học anh lại dẫn tôi ra đồng thả diều. Nh́n những cánh diều no gió uốn lượn trên cao giữa bầu trời trong xanh thơm ngát mùi luá, tôi tưởng chừng như đang bay theo những cánh diều, như tan hoà vào không trung với một niềm hạnh phúc khó tả. Có những buổi chiều khi mặt trời sắp lặn, anh em tôi ngồi hàng giờ bên bờ sông ngắm những đám mây ngũ sắc trôi lững lờ rồi reo lên mỗi lúc chúng biến đổi theo óc tưởng tượng ngây thơ cuả ḿnh: khi th́ một đàn ngựa tung vó, lúc lại là con rồng đang uốn lượn rồi biến thành những nàng tiên múa hát… Anh Hân thật sự là môt phần thiết thân không thể chia ĺa cuả tôi.

Thế rồi đột nhiên một buổi sáng không thấy anh như thường lệ, tôi sợ anh ốm vội chạy qua nhà th́ thấy cửa mở toang trống trải, không có ai trong nhà. Hoảng hốt, nước mắt đầm đ́a, tôi chạy về gọi mẹ thất thanh “Mẹ ơi, bác gái anh Hân đi đâu mất rồi?”. Mẹ ôm tôi vào ḷng vỗ về “Tối hôm qua bác trai về dẫn họ đi rồi con ạ. Thôi. nín đi, ăn cơm rồi c̣n đi học!”.Không, con không ăn, không có anh Hân con không đi học!!!”, tôi vừa dậm chân vừa khóc tức tưởi. Trong tôi như có điều ǵ vỡ vụn, trái tim tôi như có ai bóp nát đến đau buốt… Cảm xúc mất mát đó cứ đeo bám suốt cuộc đời tôi.

 Sau khi gia đ́nh bác tôi đi – măi sau này tôi mới biết bác trai tôi theo Việt Minh, trước ngày đ́nh chiến bác bí mật trở về đưa vợ con vượt tuyến ra Bắc - mẹ tôi sợ liên lụy, vội vàng bán nhà và đưa tôi vào vùng cao nguyên nương tựa gia đ́nh người chị gái mà tôi vẫn thường gọi là d́ Tư. D́ Tư đối với mẹ con tôi rất tốt, lo cho chúng tôi nơi ăn chốn ở, nhượng bớt một sào đất, lại c̣n cho mượn vốn để mẹ tôi trồng trọt chăn nuôi. Tôi lúc ấy c̣n quá bé chẳng giúp đỡ được ǵ ngoài việc chăm học và tối tối lại đấm lưng cho mẹ đỡ đau. Tôi lớn lên trong t́nh thương cuả mẹ và sự đùm bọc cuả gia đ́nh d́ Tư - những người con cuả d́ mà tôi gọi bằng anh, bằng chị rất thương tôi - thế nhưng h́nh ảnh anh Hân không sao phai nhoà trong kư ức, phải chăng v́ kỷ niệm thời thơ ấu bên anh quá đẹp? Tôi vẫn nuôi hy vọng một ngày nào đó anh Hân lại về với tôi.

 Lúc trở thành thiếu nữ được nhiều người đeo đuổi, tôi vẫn không t́m thấy ai trong số họ có những tính cách cuả anh Hân. Tôi chưa hề yêu ai, cả đến khi gặp người mà sau này trở thành chồng tôi. Nhà anh ấy ở gần nhà tôi, cùng đi chung con đường nên ngày nào tôi cũng gặp anh. Tôi không chú ư đến anh nhưng anh lại để ư đến tôi, từ rất lâu. Mẹ tôi và gia đ́nh bên ấy quen nhau, họ đánh tiếng muốn cưới tôi làm dâu. Mẹ tôi thấy gia đ́nh họ gia giáo lễ nghĩa lại khá giả, anh ấy là giáo sư trung học với tôi là giáo viên tiểu học th́ cũng xứng đôi vừa lứa nên khuyên tôi bằng ḷng. Tôi đă đồng ư để mẹ vui, tôi nghĩ đó là sự trả hiếu thiết thực nhất. Vả lại anh ấy là một người tốt, tôi c̣n mong ước ǵ hơn.

Tôi về làm dâu gia đ́nh ấy được mấy tháng th́ cha mẹ chồng cho chúng tôi một căn nhà khang trang nằm giữa khu vườn rộng để chúng tôi ra riêng. Cuộc đời tôi đă rẽ sang một hướng khác với nhiều may mắn hạnh phúc lúc nào cũng như dành tặng tôi. Chúng tôi có với nhau hai đứa con, một trai, một gái ngoan ngoăn, kháu khỉnh. Chồng tôi rất yêu tôi, chăm sóc gia đ́nh rất chu đáo, xong việc dạy học là ra vườn làm lụng. Ngoài vườn rau, chúng tôi c̣n nuôi gà với số lượng khá lớn nên cuộc sống có thể nói là sung túc. Thế nhưng càng về sau tôi càng thất vọng khi thấy anh không như tôi nghĩ. Anh quá nghiêm trang, gia trưởng và cộc tính, lại hay ghen bóng ghen gió với những người đàn ông dù thân hay sơ đến bên tôi. Những lúc đó tôi lại nhớ đến anh Hân, anh Hân có bao giờ quát nạt tôi đâu, anh luôn nói với tôi bằng giọng dịu dàng thân thương, khi tôi hờn dỗi anh lại năn nỉ làm lành trước. Tôi thường ra ngồi bên bờ suối phía sau vườn hàng giờ  nhớ về ḍng sông ngày xưa cuả tôi và anh Hân mà tiếc nuối. Phải chi tôi gặp được người đàn ông có tính cách như anh Hân th́ đời tôi hoàn toàn măn nguyện.

Tôi không có tin tức ǵ về anh Hân, không biết anh ấy bây giờ ra sao, ở đâu, làm ǵ, đă có người yêu hay gia đ́nh chưa. Chiến tranh đang diễn ra ác liệt, biết đâu anh ấy lại ở trong số những người phải ra chiến trận. Tôi lo lắng và  thầm cầu nguyện anh được b́nh an hạnh phúc.

 

*

Tiếng súng đă ngưng với chiến thắng cuả những người bên kia. Tôi vẫn được tiếp tục lên lớp nhờ lư lịch sạch và có bà con tập kết, chồng tôi trái  lại bị buộc nghỉ dạy, anh có thời gian là sĩ quan biệt phái. Gia đ́nh tôi nhờ có vườn trại nên không đến nổi túng bấn như đa số các gia đ́nh giáo giới khác khi phải nghỉ việc, nhưng do áp lực tâm lư chồng tôi luôn mang mặc cảm với mọi người, kể cả tôi. Anh rất ác cảm với những người bên kia đang xuất hiện ngày càng nhiều trong thành phố.

Về phiá anh Hân, anh biến mất đột ngột mà trở về cũng đột ngột. Tôi t́m mọi cách  liên lạc nhưng không được, chỉ biết qua báo chí rằng anh đă trở thành một nhạc sĩ tiếng tăm. Bỗng một hôm tôi đang dạy trên lớp th́ được tin báo phải về nhà gấp. Tôi vô cùng lo lắng chẳng biết chuyện ǵ xảy ra, thế mà lúc tôi chân thấp chân cao xô cổng chạy vào th́ thấy trước cửa nhà một người đàn ông cao lớn nét mặt quen thuộc đang nheo mắt cười với tôi. “Trời đất ơi, anh Hân!!!”. Tôi vừa kêu lên vừa nhào đến, hai anh em ôm chặt nhau mừng rỡ. Sau giây phút mừng mừng tủi tủi, tôi ngẩng lên và bắt gặp ánh mắt sắc lạnh đầy uất hận cuả chồng tôi từ phía cầu thang, tôi biến sắc vội vàng buông anh Hân và chạy theo, nhưng chồng tôi quay bước lên lầu, vào pḥng đóng sầm cửa  lại. Tôi biết chồng tôi lại giở tṛ ghen tương với anh Hân, tôi buồn bực và cảm thấy xấu hổ.

Anh Hân tuy là anh họ nhưng tôi yêu quư như anh ruột, t́nh cảm đó vô cùng thanh khiết. Tôi cũng đă từng kể chuyện về anh Hân cho chồng tôi nghe, dù rằng anh ấy chẳng mấy hứng thú. Tôi không bao giờ nghĩ chồng tôi lại ghen với anh Hân, lại ác cảm với người anh họ cuả tôi như thế. Suốt mấy ngày anh Hân ở lại chơi – anh ấy đi một ḿnh vào Nam chỉ mục đích thăm tôi, vợ con anh vẫn ở Hà Nội - chồng tôi lấy cớ bệnh để tránh tiếp xúc với anh Hân. Tôi cố gắng giấu cảnh dở khóc dở cười, tỏ ra vui vẻ, chăm chút miếng ăn, giấc ngủ cho anh. Hai đứa con tôi rất mến cậu Hân, chúng quấn quưt bên anh, bắt anh đàn hát cho chúng nghe và dẫn anh di thăm thú những danh lam thắng cảnh cuả vùng cao nguyên. Khi chỉ có hai anh em, anh Hân hỏi tôi “H́nh như chồng em không thích sự mặt cuả anh th́ phải?”, tôi nói dối “Không phải đâu, anh ấy bệnh  nên ít thích  tiếp xúc với mọi người, kể cả vợ con”. “Thế em hạnh phúc không?”, tôi cười giả lả rồi chuyển đề tài sang vợ con anh ở ngoài Bắc. Anh Hân cho tôi xem tấm ảnh gia đ́nh, trong ảnh tôi thấy chị Thuư rất xinh, con trai giống anh như tạc, tôi biết anh rất hạnh phúc nên mừng cho anh mà trong ḷng không khỏi có chút ngậm ngùi.  Cho đến khi anh trở về Bắc th́ giông tố ập xuống gia đ́nh tôi.

Chồng tôi không c̣n tỏ ra yêu tôi như trước nữa. Sự có mặt cuả anh Hân đă làm chồng tôi khó chịu. Tôi hiểu nỗi đau cuả anh ấy, nhưng dù tôi có t́m cách chuyện tṛ, giải thích, anh vẫn t́m cách tránh, càng ngày anh ấy càng lầm ĺ, thích ra ngoài uống rượu một ḿnh và t́m cớ gây chuyện với tôi. Tôi không muốn hai con chứng kiến cảnh cha mẹ chúng gây gổ, nặng lời với nhau nên cố hết sức nhịn, có khi tôi phải làm lành với anh để rồi âm thầm khóc một ḿnh trong đêm tối.

Thời gian trôi đi lạnh lùng, t́nh cảm giữa anh và tôi không có ǵ cải thiện, chúng tôi chỉ nói chuyện với nhau những ǵ cần trao đổi. Ban đầu chúng tôi c̣n nằm chung giường nhưng mỗi người quay đầu một phía, về sau anh bố trí lại pḥng sách và dọn sang ngủ bên ấy. Tôi đau xót vô cùng, t́m vui trong công việc mà nào có khuây khoả. Những buổi hoàng hôn tôi ra bờ suối ngồi khóc. Ḍng suối trong trẻo róc rách chảy như tiếng thầm th́ cuả người bạn thân đang vỗ về an ủi tôi, tôi mơ màng nghĩ về những ngày tháng êm đềm ở quê nhà bên cạnh anh Hân để quên đi thực tại.

Hai đứa con tôi lớn lên rồi lần lượt vào đại học, nhà chỉ c̣n hai vợ chồng, hai người như hai chiếc bóng âm thầm bên nhau. Ngôi nhà càng trở nên trống trải. Mỗi lúc đêm đến mà chồng tôi chưa về tôi có cảm giác rờn rợn như nhiều hồn ma bóng quế đang vây quanh tôi.

Anh Hân sau khi về Hà Nội thỉnh thoảng có gửi thư thăm tôi theo địa chỉ ở trường, nội dung chỉ là những lời thăm hỏi b́nh thường về sức khoẻ, công việc dạy dỗ của tôi và t́nh h́nh học hành của hai đứa con tôi, tuyệt nhiên anh không hề nhắc đến chồng tôi mà cũng không hề nhắc lại kỷ niệm êm đềm của những ngày thơ ấu ở quê nhà. Mỗi lần nhận thư anh, tôi vui buồn lẫn lộn. Rồi những lá thư của anh thưa dần và ngưng hẳn. Tôi hiểu trong ḷng anh, tôi chỉ là thứ yếu, hoặc có thể chị Thuư không muốn anh liên lạc với tôi và anh đă ch́u theo ư vợ.

 Một hôm chồng tôi báo tin sẽ đưa cô con nuôi cuả chị chồng tôi về để phụ với anh ấy vườn tược và giúp đỡ việc nhà cho tôi. Ban đầu tôi mừng v́ có người để chuyện tṛ, đỡ đần công việc và biết đâu có thể cải thiện quan hệ giữa vợ chồng tôi. Đến khi Nhàn xuất hiện tôi giật ḿnh như thấy trước điềm báo tai ương sẽ giáng xuống gia đ́nh. Tôi đă là một phụ nữ ngoài bốn mươi nhưng Nhàn với thân h́nh nẩy nở hừng hực cuả một cô gái chưa đến ba mươi, đôi mắt sắc như dao, đôi má màu mận chín…, chao ôi, cả một thách thức! Tôi đi suốt ngày mà Nhàn th́ luôn bên cạnh chồng tôi, lửa gần rơm, có thể nào không cháy? Tôi biết ngay ư định trả thù cuả chồng tôi, một sự trả thù hèn hạ làm tôi tởm lợm. Trước đây tôi chỉ bực bội v́ những cơn nóng giận vô cớ cuả anh, nhưng nay th́ tôi khinh bỉ, anh ấy không c̣n ǵ để tôi kính trọng nữa. Những bữa cơm chung hai người cố t́nh giỡn hớt nhau để trêu tức tôi, tôi cúi đầu ăn thật nhanh rồi rút vào pḥng xem như không thấy. Nhưng tôi càng tỏ vẻ không đếm xiả th́ họ lại càng làm tới. Không chịu được tôi phải lên tiếng “Hai người muốn đùa giỡn với nhau th́ đi chỗ khác đùa giỡn, đừng làm kiểu đó trước mặt tôi!”. Chồng tôi cười khỉnh “Ái chà, cũng biết ghen đấy à?” . “Tôi không thèm ghen, tôi chỉ thấy chướng mắt thôi, cậu cháu kiểu kỳ lạ vậy?”, nói xong tôi bỏ đi và từ đó tôi tự nấu ăn riêng để khỏi chứng kiến những màn lố bịch cuả họ. Có lúc tôi muốn bỏ về nhà mẹ, ôm lấy mẹ mà khóc một trận cho vơi bớt nỗi thống khổ, nhưng tôi lại không dám, tôi không muốn mẹ tôi buồn cũng như trước đây đối với hai con, tôi giấu nỗi đau tận đáy ḷng, một ḿnh ḿnh biết một ḿnh ḿnh hay. Tôi như chiếc bóng câm lặng, đi về lủi thủi trong căn nhà oan nghiệt…

 

                                                 *

 

Người đàn bà cảm thấy trong ḷng bất an, một cảm giác nôn nao, bồn chồn như thể người đang ốm, linh tính báo cho chị một tai hoạ nào đó đang chực chờ, thúc giục chị mau chóng trở về nhà. Chuyện ǵ xảy ra ở nhà? Không lẽ chồng chị và cô cháu nuôi đang làm chuyện đồi bại? Chị vẫn nghĩ chồng chị đóng kịch để trả thù chị, anh vốn là người đứng đắn, hai đứa con cũng đă lớn, đă đến tuổi có thể dựng vợ gả chồng, không lẽ nào…? Không thể tiếp tục dạy, chị bảo lớp giữ trật tự rồi vội vàng chạy xuống pḥng hiệu trưởng cáo bệnh đột ngột, xin phép về nhà.

            Khu vườn vắng vẻ, lạ nhỉ, hai người đi đâu? Cửa nhà khóa, chị run run đút ch́a vào mở nhẹ tránh tiếng động và chị đă lặng đi khi thấy đôi dép cuả Nhàn ở trước cửa pḥng chồng, có tiếng cười rúc rích từ trong vẳng ra. Chị bàng hoàng cả người nhưng bản tính hiền lành chị không dám xông vào bắt tại trận. Chị bối rối hồi lâu không biết xử trí như thế nào. Tiếng cười bên trong vẫn tiếp tục. Không chịu đựng được nữa, chị dặng hắng lên tiếng, tiếng cười vụt tắt, bên trong có lẽ đang hoảng hốt. Chị tiến tới cửa pḥng đập mạnh. Măi một lúc sau chồng chị trong bộ dạng bơ phờ mở cửa bước ra, chị xông lại định bước vào nhưng anh giữ chặt chị. Hai người giằng co nhau. Chị la lên “Con Nhàn đâu rồi, lần này th́ đừng ḥng chối căi!”. “Ô hay, chối căi, tôi bảo đến dọn dẹp pḥng ốc, đừng rống lên người ta cười cho!”. “Người ta cười ai, cười tôi hay cười anh, đừng lên mặt đạo đức giả! “. Trong cơn giận chị không nghĩ đó là kế hoăn binh cuả anh để cô cháu nuôi có th́ giờ xoá vết tích cuộc truy hoan. Nhàn lén lén bước ra định chạy trốn, chị chụp tay cô ta lại nhưng với sức lực cuả cô gái nông thôn, chị đă thua, cô ta vùng chạy thoát, bỏ lại đôi dép vẫn nằm bất động trước cửa pḥng.

Tiếng căi vả giữa hai vợ chồng mỗi lúc một to. Nhưng dù to cách mấy láng giềng vẫn không nghe v́ khu vườn quá rộng. Sự uất ức đă lên cực điểm, chị oà lên khóc, vừa khóc vừa gào “Tôi không ngờ anh lại đốn mạt đến thế, thật quá sức nhục nhă, tôi chỉ nước chết đi cho xong!!!”. Trời nhá nhem tối. Người chồng đă trở lại b́nh tĩnh, giữ vẻ thản nhiên trước sự đau đớn cuả vợ, cười độc ác “, có giỏi th́ chết đi!”. “Đừngthách, tôi sẽ uống thuốc độc chết trước mặt cho anh vừa ḷng, nhưng tôi nguyền anh cũng sẽ chết như con chó giữa đống phân gà!!!”. Chị chạy vào pḥng vốc một nắm thuốc cho vào miệng, với cốc nước hớp một ngụm  rồi vùng chạy như điên ra cổng, loạng quạng men theo con đường dẫn xuống suối, nơi chị vẫn thường đến ngồi khóc mỗi lúc có chuyện buồn.

Anh vẫn ngồi bất động trong căn pḥng rộng thênh thang, không nhớ nổi chuyện ǵ đă xảy ra trong chiều nay. Đầu óc anh trống rỗng, không nghĩ rằng phải đuổi theo để cứu chị. Có lẽ chị chỉ giả vờ dọa anh chứ không ai có ư định tự tử lại uống thuốc trước mặt người khác. Những viên thuốc đó chẳng qua chỉ là những viên kẹo. Anh đang bận tâm sẽ phải đối diện với chị như thế nào vào ngày mai, anh và Nhàn chưa làm điều tồi tệ th́ chị đă về nhà …

 

*

 

Tôi choàng mở mắt khi có tiếng đập cửa dữ dội, một đám đông những người láng giềng xuất hiện. Trên tay họ, Hiền nằm lả, áo quần tóc tai rũ rượi, gương mặt xám nghét, đôi mắt mở trừng trừng. Tim tôi như muốn vỡ tung, tôi qụy xuống và ngất xỉu…Khi tôi tỉnh lại th́ Hiền đă được thay áo quần và đặt nằm ngay ngắn trên chiếc giường ngủ, đôi mắt vẫn mở. Một người đến bên tôi khẻ nói “Anh vuốt mắt cho chị đi!”. Người ta nói người chết khi c̣n điều ǵ uất ức thuờng không nhắm mắt, liệu tôi có được Hiền tha thứ mà cho vuốt mắt không?  Tôi như kẻ mất hồn miệng lâm râm khấn khứa, tay run run chạm vào đôi mắt lạnh tanh cuả nàng, đột nhiên như có một luồng điện chạy xuyên qua cơ thể, tôi giật ḿnh vội vàng rút tay về. Vừa khi đó bà mẹ vợ từ ngoài chạy ào vào, đẩy tôi ra và ôm lấy thi thể cuả nàng gào khóc thảm thiết, vừa khóc vừa kể lể “Con ơi sao con dại dột đến thế, chuyện th́ con về với mẹ chứ sao lại chết oan ức thế này, thôi con hăy nhắm mắt ra đi kẻo mẹ đau ḷng lắm con ơi!”. Những lời nói cuả bà như những mũi kim đâm vào trái tim đang sưng tấy cuả tôi và khi đôi mắt vô hồn kia từ từ nhắm lại dưới bàn tay nhăn nheo xương xẩu cuả người mẹ, những giọt nước mắt của Hiền ứa ra hai bên khoé, tôi đă sửng người, khắp thân ḿnh nổi đầy gai ốc. Người ta nói với tôi rằng xác Hiền đă được t́m thấy ở dưới suổi cách bờ không xa.

Buổi trưa hai đứa con từ Sài G̣n đi chuyến xe tốc hành sớm, về đến nhà. Chúng nh́n tôi như người xa lạ, không nói lấy nửa lời. Đám tang diễn ra trong im lặng, thỉnh thoảng chỉ một vài tiếng nấc nhỏ cuả con gái và mẹ vợ tôi, họ cố ḱm nén không vỡ oà tiếng khóc. Hai con tôi ở lại cho đến ngày mở cửa mả rồi vội vă trở về thành phố.Suốt thời gian tang lễ chúng không hề nói với tôi câu nào, mà tôi cũng không thể nói được điều ǵ với chúng.

Tuy hai con tôi đă đánh điện khẩn cho cậu Hân cuả chúng ở Hà Nội nhưng không thấy một hồi âm nào. Tôi không nghĩ bức điện khẩn đă lạc địa chỉ mà có thể vợ Hân đă giấu đi hoặc t́nh thương cuả Hân đối với cô em họ đă không c̣n đầy đặn như xưa. Ngày xưa Hân yêu quư Hiền biết bao! Hân sợ trách nhiệm chăng? Tôi giận Hân vô cùng! Nếu Hân không xuất hiện trong căn nhà cuả chúng tôi th́ Hiền đă không phải chết tức tưởi. Tôi vốn ghét những người phía bên kia mà Hân lại càng đáng ghét hơn.

Sau buổi chiều ấy Nhàn bỏ đi biệt, không ai biết nàng đi đâu. Sự ra đi của Nhàn đă khiến tôi ray rứt khôn nguôi.

Căn nhà vốn đă trống trải nay càng hoang vắng lạnh lùng. Một buổi tối sau tuần thứ hai cuả Hiền, tôi lục t́m các kỷ vật và t́nh cờ thấy cuốn sổ nhỏ ghi những lời tự sự cuả nàng. Những ḍng chữ mảnh mai yếu đuối như nhảy múa trước mắt tôi, càng đọc nước mắt tôi càng tuôn trào như mưa, ḷng tôi quặn thắt từng cơn. Tôi sẽ phải  làm ǵ trong căn nhà oan khiên khi đôi mắt nàng trên bàn thờ cứ nh́n tôi như trách móc oán giận? 

Ngày tôi đ̣i mẹ tôi đi cưới Hiền bà đă không chịu, bảo rằng tuổi hai đứa khắc nhau, Hiền mạng thuỷ mà tôi mạng hoả khó có thể ở đời với nhau. Tôi không tin chuyện bói toán nên nhất quyết giữ vững lập trường, mẹ tôi đành  phải ch́u tôi. Tôi yêu vẻ dịu dàng đằm thắm cuả Hiền và tôi quá chủ quan nghĩ rằng nàng sẽ yêu tôi v́ tôi có đủ điều kiện để đem đến cho nàng cuộc sống vật chất đầy đủ. Ngờ đâu Hiền không hề yêu tôi, nàng đă thần tượng hoá người anh họ để không t́m thấy ở tôi điều nàng mong ước. Hiền không hiểu rằng đốt đuốc đi khắp thế gian cũng không thể t́m thấy người đàn ông theo khuôn mẫu nàng đúc sẵn. Đúng, tôi là người đàn ông gia trưởng, quá nghiêm trang, đôi lúc cộc tính và hay ghen, nhưng tôi yêu nàng và chăm lo gia đ́nh. Giá như nàng phản ứng ngay trước những cơn nóng giận cuả tôi có lẽ đă khiến tôi kềm chế bớt để không tái phạm. Đằng này nàng giữ thái độ cam chịu và lạnh nhạt, cả trong việc gối chăn làm tự ái người đàn ông trong tôi bị xúc phạm. Khi chứng kiến cảnh hai anh em họ ôm chầm nhau thắm thiết, tôi như con thú bị thương lồng lộn lên v́ đau đớn rồi gom hết sức tàn quay lại tấn công kẻ thù . Có lẽ mẹ tôi nói đúng, tính cách hai chúng tôi hoàn toàn trái ngược nhau như lửa và nước, như mặt trăng mặt trời, khó mà hoà hợp. Nhưng giá như mỗi người chúng tôi cố gắng xích lại gần với nhau: giá như tôi bỏ bớt tính cố chấp, bớt ghen tương, bớt nóng nảy; giá như Hiền cởi mở hơn, hiểu tôi hơn, rộng lượng hơn… th́ đâu có kết thúc bi thảm thế này! Tất cả những “giá như” giờ đây không c̣n nghĩa lư ǵ nữa, chỉ c̣n lại nỗi ân hận và nỗi sợ hăi choáng ngợp ḷng tôi mỗi khi đêm xuống.

Tôi không hề thấy Hiền trở về như nhiều người hàng xóm đồn đại rằng vào khoảng chạng vạng tối họ thường thấy bóng nàng đứng trước cổng nhà tôi. Có lẽ nàng đă căm ghét tôi nên không muốn nh́n mặt? Tôi mất ngủ triền miên v́ cứ đặt lưng nằm xuống lại nghe tiếng nàng vang lên trong đầu “Tôi nguyền anh cũng sẽ chết như con chó giữa đống phân gà!!!”. Đó có phải là câu nói ngẩu nhiên nàng thốt lên trong cơn tức giận hay là một lời nguyền độc ác cho số phận cuả tôi?

Tôi cứ bị ám ảnh bởi lời nguyền ấy nên sau ngày đại tường cuả Hiền tôi đă kêu người bán sạch gà và dọn sạch khu chăn nuôi. Những chiếc chuồng tôi gỡ ra và gom lại một đống ở góc vườn. Tôi c̣n dự định bán hết cả nhà lẫn vườn để chuyển về Sài G̣n sinh sống, nhưng không hiểu sao những người muốn mua chỉ đến một lần rồi không bao giờ quay lại. Tôi bắt đầu tin hồn ma cuả Hiền đă ngăn cản họ. Tối nào tôi cũng thắp nhang van vái nàng tha thứ nhưng không bao giờ dám ngước nh́n vào đôi mắt cuả nàng…                                         

                                                        *

 

Quang đưa một người đàn bà trẻ về giới thiệu với hàng xóm là vợ sau cuả anh. Họ quen nhau trong buổi tiệc sinh nhật cuả một người bạn. Nhuận cũng một lần dang dở và chưa con cái. Tuy không xinh bằng Hiền nhưng Nhuận rất yêu Quang, hai người xem ra tâm đầu ư hợp, đi đâu cũng có nhau như h́nh với bóng. Hạnh phúc đă đến với người đàn ông khốn khổ này sau mấy năm trời bị dằn vặt bởi mặc cảm giết vợ.  Khi anh được Nhuận thông báo rằng nàng đă có thai th́ anh nhảy cỡn lên v́ sung sướng, trong đầu anh chất chứa không biết bao nhiêu dự tính dành cho đứa con tương lai. Bàn thờ của Hiền anh đưa lên lầu để tránh cho Nhuận khỏi phải nh́n thấy thường xuyên. Anh vẫn mang máng lo sợ sự trả thù của Hiền. Nhuận hoàn toàn không biết nguyên nhân cái chết của người vợ trước v́ Quang bảo với chị rằng Hiền chết bệnh.

Thế rồi một hôm khi Nhuận vừa vào nhà tắm Quang nghe tiếng kêu thất thanh, anh chạy đến th́ Nhuận đă nằm bất tỉnh trên vũng máu, Nhuận bị sẩy thai!!! Nhuận vô ư trượt chân hay đây là sự trả thù của Hiền??? Đầu óc Quang hoảng loạn vô cùng, anh thắp nhang khấn vái Hiền hăy buông tha cho Nhuận và anh. Đôi mắt Hiền sau khung kính vẫn lạnh lùng!

Nhuận  không chịu hé môi cho anh biết nguyên nhân tai nạn và quyết định chia tay Quang dù anh khóc lóc năn nỉ van xin chị không biết bao nhiêu lần. Người ta kháo nhau rằng Nhuận đă trông thấy gương mặt trắng bệch và đầu tóc ướt rũ rượi.của Hiền hiện ra trước mắt vào tối hôm ấy. Cũng có thể Nhuận đă biết được sự thật cái chết của Hiền?

 Quang đành trở lại cuộc sống cô độc trong đau đớn tột cùng. Bây giờ anh mới cảm nhận thế nào là nghiệp chướng, thế nào là nhân quả, thế nào là vay trả trả vay. Anh lo sợ sự trả thù của Hiền cho chính bản thân anh. Anh  chăm đi chùa, tụng kinh niệm Phật, điều mà trước kia anh không hề nghĩ đến. Anh vẫn mất ngủ dù tối nào cũng nghe kinh qua máy cát xét mà anh xem như một phương thuốc an thần.Thế nhưng hễ chợp mắt bên tai anh lại văng vẳng tiếng gào thét của Hiền “Tôi nguyền anh cũng sẽ chết như con chó giữa đống phân gà!!!”… Thần sắc anh đă không c̣n như xưa, bạn bè, hàng xóm láng giềng mỗi lần gặp Quang – dù anh cố tránh – đều hỏi “Sao dạo này trông anh (thầy) bơ phờ mệt mỏi thế, điều không ổn về sức khỏe chăng?”, anh chỉ cười buồn rồi cúi đầu bước thật nhanh.

Cho đến một buổi tối khi trăng lên cao, người ta chợt thấy một đám khói ngùn ngụt trên nóc nhà sau của anh, nơi mà trước đây vợ chồng Quang dùng để nuôi gà, trong khi tiếng tụng kinh từ phía lầu trước vẫn văng vẳng. Tưởng anh  say ngủ không hay biết nguy cơ cháy nhà, mọi người xông vào vừa kêu vừa đập cửa, nhưng bên trong chẳng hề động tĩnh. Hoảng sợ họ đành phá cửa chạy vào th́ một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trước mắt: trong đống lửa hừng hực, thân xác Quang với tư thế co quắp đă bị thiêu cháy!!! Đống củi anh dùng để tự thiêu chính là những mảnh gỗ từ chuồng gà, nơi anh chết là nơi nuôi gà, phải chăng lời nguyền của Hiền đă linh ứng? Hay anh không chịu nổi sự giày ṿ của lương tâm và đă tự xử bằng một h́nh phạt tương xứng?

Dư luận bàn tán xôn xao, có người chép miệng “vợ chồng họ cho đến cái chết cũng xung khắc, người chết nước, kẻ chết lửa!”. Nhưng có mấy ai biết cái chết bất thường của người đàn ông này đă làm trái tim hai người con thêm một lần rướm máu?

 

 

Trang Vĩnh-Liêm Dalat & Văn Uyên

 

art2all.net