|
Vĩnh Liêm L̉NG BIỂN
Linh nhớ măi buổi đầu tiên bước vào lớp 12 B1, lớp này
Linh dạy thay cho một thầy giáo xin nghỉ phép một tháng v́ bận việc gia
đ́nh. Thầy hiệu phó khi đưa Linh đến giới thiệu với lớp đă căn dặn “Cô
nhớ lớp này nghịch nhất trường nhưng tụi nó chỉ nghịch ngợm vậy thôi chứ
học giỏi và rất có t́nh. Thế nào chúng cũng sẽ trêu cô, cô cứ phớt lờ mà
dạy. Chúng trêu riết rồi cũng sẽ ngoan ngoăn học hành. Chúng tôi và thầy
chủ nhiệm lớp sẽ nhắc nhở các em thêm”.Trước khi ra khỏi lớp thầy không
quên trừng mắt răn đe bọn trẻ không được quậy phá cô giáo mới. Dù được
báo trước, Linh vẫn không khỏi hoảng hồn khi thấy chỉ lố nhố toàn bọn
học tṛ con trai đứng lên chào cô giáo, đứa nào cũng to con lớn xác, hấp
háy trong mắt chúng là sự ṭ ṃ tinh nghịch. Cố gắng giữ b́nh tĩnh, Linh
thân mật làm quen với học sinh bằng cái giọng Huế nhỏ nhẹ êm ái và khởi
sự bài giảng đầu tiên.
Quái lạ, bọn trẻ hầu như không để ư lời cô, chúng không chịu mở sách vở
mà cứ chống cằm nh́n cô giáo đăm đăm, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống Linh.
Nhiều đứa tướng tá bậm trợn, dễ thường xấp xỉ tuổi cô giáo. Chúng nói
chuyện rào rào bằng cái giọng ồm ồm của tuổi thanh niên mới lớn, h́nh
như chúng đang b́nh luận về cô. Thu hết can đảm, Linh lên tiếng “Các anh
có muốn học không?”, chúng đồng thanh gào lên “Muốn cô, muốn cô!!!”.
Linh ức lắm nhưng cũng cố dịu giọng bảo “Nếu vậy th́ hăy mở sách vở ra,
tập trung nghe giảng và ghi chép!”. Bọn học sinh vẫn không chịu nhúc
nhích, cứ nghếch cái mặt lên để ngắm cô giáo một cách tinh quái. Máu
trong huyết quản h́nh như đang tụ lại ở hai g̣ má, Linh cảm thấy nhột
nhạt, trăm con mắt đang dồn về phía Linh. Lúc c̣n học sư phạm, Linh hoàn
toàn không h́nh dung có ngày cô rơi vào t́nh huống dở khóc dở cười như
thế này. Cảm thấy bị xúc phạm, mắt đỏ hoe nhưng Linh cố ḱm nén hỏi bọn
trẻ “Các anh không thích tôi dạy phải không? Tại sao tôi bảo mở vở ra mà
các anh không nghe?”. Lần này th́ chúng lại gào lên “Thích cô, thích cô!!!”.
Thật là quá đáng, Linh đă hiểu ra mấy từ ngữ của bọn chúng, chắc sự
nghiệp trồng người của cô đă chấm dứt với buổi dạy hôm nay, sự buồn giận
không c̣n cách ǵ giữ được, nó oà vỡ thành những ḍng nước mắt tuôn như
mưa, Linh ngồi phịch xuống ghế, gục đầu vào bàn khóc nức nở.
Lớp tự nhiên lặng im một cách đáng sợ, Linh không c̣n nghe tiếng lao xao
của bọn học tṛ, h́nh như chúng cũng bị bất ngờ trước phản ứng của cô
giáo. Khóc một hồi Linh cảm thấy nhẹ nhơm nhưng rồi lại bối rối không
biết tính sao đây. Chẳng lẽ cứ gục đầu khóc măi hoặc đứng dậy lủi thủi
ra khỏi lớp th́ xấu hổ chết đi được! Bỗng cô nghe tiếng “Thưa cô…” rụt
rè của một đứa học tṛ, cô vội vàng ngồi dậy ngay ngắn, lau vội nước mắt.
Đó là trưởng lớp, cậu ta đang ṿ đầu bứt tai ngập ngừng:
-Thưa cô… em xin đại diện lớp xin lỗi cô…. Thật ra tụi em chỉ đùa một tư
cho vui chứ không dám hỗn láo với cô đâu… mong cô tha lỗi…
Cậu học tṛ đă cứu cô giáo một bàn thua trông thấy, tuy mừng thầm nhưng
Linh vẫn giả bộ nghiêm sắc mặt, giọng đanh lại:
-Các anh đùa giỡn quá đáng lắm. Nếu không thích học giờ của tôi th́ tôi
sẽ báo với thầy hiệu trưởng để thay người khác!
-Thôi cô, thôi cô – lần này th́ bọn chúng không gào lên mà nhao nhao năn
nỉ –cô đừng méc với thầy hiệu trưởng, tụi em thích học với cô thôi.
Có vài tiếng lao xao cuối lớp “v́ cô dễ thương quá!”
Linh cắn chặt môi để khỏi ph́ cười, dù sao Linh chỉ mới hai mươi hai,
tuy đă là cô giáo nhưng tính vẫn c̣n trẻ con. Cô trở lại bài giảng một
cách say sưa quên mất mới mấy phút trước đây đă khóc trước mặt học tṛ,
cô muốn chứng tỏ năng lực của ḿnh.
Một tuần sau, cũng ở lớp này, khi cô vừa gấp sổ điểm và đứng dậy chuẩn
bị bài giảng mới th́ nghe tiếng kêu “cô!” ngoài hành lang cạnh cửa sổ,
Linh nh́n ra, ngỡ ngàng nghe tiếng bấm tách và tia chớp vụt lên. Một cậu
học tṛ ranh mănh, có lẽ đă nhảy cửa sổ khi cô đang ḍ bài, chụp lén cô.
Thật không c̣n ǵ để nói với lớp này hơn nữa!
Cậu học tṛ đă hí hửng đem tấm ảnh đến lớp tặng cô, trông cô thật nhỏ bé
sau mấy cái đầu và những nụ cười hết cở của bọn trẻ. Những giây phút này
ḷng cô ấm lại, lũ trẻ nghịch tinh ấy thật đáng yêu!
*
Linh ngồi trên bàn giáo viên chống cằm nh́n xuống đám học tṛ đang cắm
cúi làm bài. Học tṛ miền biển hiếm thấy đứa nào da dẻ trắng trẻo mịn
màng. Ngoài lớp 12 B1, những lớp khác cô không nhọc công đối phó v́
chúng rất ngoan, thường hơn một nửa là con gái. Bọn con gái không ngắm
nghía cô bằng con mắt tinh quái như bọn con trai mà bằng sự ngưỡng mộ và
ao ước v́ cô giáo rất xinh.
Học tṛ rất mến cô. Vóc dáng và gương mặt của Linh đă là một bài thơ mà
Linh c̣n có giọng nói ấm áp ngân nga, cô biến giờ dạy của ḿnh thành
những giây phút tuyệt vời thú vị cả cô lẫn tṛ để cùng nhau phân tích
một tác phẩm văn học hay một bài thơ. Cô cũng cảm thấy quyến luyến bọn
trẻ mà trước đây nửa tháng cô tưởng đă bỏ nghề. Có khi cô say sưa giảng
bài quên mất thời gian, đôi lúc cô tṛ nán lại trong giờ chơi để tâm
t́nh, bọn trẻ ṭ ṃ muốn biết nhiều về cô. Có đứa hỏi cô “Cô có biết ở
Huế có một loại cây rất nhiều và rất dễ sống không?”. Cô thừa biết cậu
nam sinh này muốn nói ǵ nhưng cũng giả vờ hỏi”Cây ǵ?”. Cậu ta cười tủm
tỉm “Là cây si đó cô!”, cô nữ sinh ngồi bên cạnh cướp lời “Anh Tú si cô
th́ có!”. Linh chỉ cười xoà rồi lảng sang chuyện khác. Cô biết Tú có cảm
t́nh đặc biệt với cô, cậu ta đă đem tặng cô một tập thơ của ḿnh được
chép tay cẩn thận sau khi cô buột miệng khen bài thơ của Tú đăng trong
tờ báo tường của lớp. Linh trân trọng t́nh cảm đó không muốn làm tổn
thương Tú nhưng cũng không để cậu ta có ảo tưởng về ḿnh và vượt qua
giới hạn.
Học tṛ vẫn nghiêm túc làm bài, không loay hoay, không một tiếng lao xao
hỏi bài. Linh nhẹ nhàng bước xuống bục, tiến lại cửa sổ ngắm bâng quơ ra
ngoài cho đỡ buồn ngủ. Phía dưới kia, ngoài khuôn viên nhà trường là khu
dân cư với những dăy nhà lá lụp xụp, ít thấy nhà ngói, một vài cây cao
xơ xác, ngoài ra là cát, mênh mông cát. Con đường cát giữa hai dăy nhà
dẫn đến đâu nhỉ? Linh tự hỏi rồi đưa mắt nh́n theo con đường ngoằn nghèo
ấy đến tận nơi mà tầm mắt cô không c̣n thấy được. Bỗng cô thấy xa tít
chân trời là một dăi màu xanh mà người ta thường gọi “màu xanh nước biển”,
h́nh như nó đang chuyển động nhấp nhô, rất chậm, rất chậm. Cô chợt reo
lên nho nhỏ “ồ biển, đúng là biển rồi!”. Ḷng nôn nao khó tả, cô mong
mau chóng hết giờ để t́m đường ra biển. Từ trường ra biển chắc khoảng
hơn 500m theo đường chim bay, cô đoán thế, nhưng con đường đến đó không
biết đi mất bao lâu.
Thế rồi vẫn với bộ áo dài đi dạy, cô đă ra đến biển sau khi mày ṃ với
sự chỉ dẫn tận t́nh của mấy người dân trên đường cô đi qua. Người dân ở
đây thật chất phác và tốt bụng, họ tỏ ra rất quư trọng cô.
Biển buổi chiều màu xanh thẩm, ánh nắng vẫn c̣n lấp loáng rực rỡ, xa xa
là những cánh buồm đủ màu nhấp nhô trên sóng. Linh leo lên một mơm đá
cao nh́n ra khơi, gió biển lồng lộng thổi tung mái tóc và vạt áo dài
phần phật, cô phải giữ chặt vạt áo rồi ngồi xuống để gió đừng làm rách,
than thầm phải chi ḿnh mặc đồ tây. Thế nhưng biển bao la và đẹp quá,
hồn cô đă tan hoà với không gian mênh mông trời nước. Cô ngồi măi với
biển và với những hoài niệm.
Đêm đầu tiên nằm trên gác trọ ở một nơi xa nhà đến ngh́n cây số, nghe
tiếng sóng ́ ầm vọng đến, cô đă khóc sướt mướt, thao thức suốt đêm không
ngủ bởi nỗi nhớ. Cô nhớ nhà, nhớ cha mẹ, nhớ những buổi tối quây quần ấm
cúng bên những người thân yêu, nhớ những con đường nên thơ dưới hàng cây
xanh lấp lánh nắng hạ, nhớ bạn bè, nhớ giảng đường rộng mênh mông, những
tiếng cười nói lao xao của đám sinh viên và nhớ …người ấy.
Người ấy không hề nói yêu cô mà chỉ nh́n cô đăm đắm và duy nhất chỉ một
lần nắm tay cô khi từ biệt, thế thôi! Dường như cảm giác ấm áp khi bàn
tay cô nằm gọn trong bàn tay người ấy vẫn c̣n nguyên vẹn mà không gian
th́ quá xa vời… “Anh có biết t́nh em bao la như biển trời, mănh liệt như
sóng trào và trái tim em đă cháy bỏng v́ nhớ nhung không? Em đă chờ đợi
bao ngày mà thư anh vẫn không đến. Anh có yêu em như em đă yêu anh hay
anh chỉ xem em như một người em gái?...” Cô cứ thầm th́ chuyện tṛ với
biển rất lâu như muốn nhờ biển mang nỗi niềm của cô đến người ở phương
trời xa xôi ấy…
Sóng vẫn xôn xao đập vào ghềnh tung bọt trắng xoá, sóng đuổi nhau xô bờ,
những con dă tràng giạt vào vội vă chui xuống hang ẩn tránh, rồi lại ḅ
lên tiếp tục xe cát để lại bị sóng cuốn ra xa. Sóng chỉ là sự chuyển
động tại chỗ của lớp nước trên mặt biển, ở dưới sâu quá 30m nước biển
lại yên tĩnh, đóù là bài học địa lư Linh thuộc nằm ḷng từ thuở c̣n học
phổ thông. Vậy th́ sóng đuổi bắt nhau chẳng qua do ảo giác, t́nh yêu của
Linh với người ấy phải chăng cũng chỉ như thế?
-Côgiáo!
Linh giật ḿnh xoay người lại nh́n. Trên bờ một cậu bé đen nhẻm gầy
choắt đang toét miệng cười. Cô không nhớ hết tên và mặt đám học tṛ
nhưng đoán cậu bé này chắc học lớp 10.
-Cô ngồi ngắm biển à? Cậu bé hỏi tiếp – Gió chiều lạnh lắm đó cô mà thuỷ
triều cũng sắp dâng rồi.
Cô hơi hoảng vội leo xuống và đến bên cậu bé, cười ngượng nghịu:
-Em tên là ǵ, học lớp nào, xin lỗi tôi mới dạy nên không nhớ hết? Nhà
em ở đây à?
-Dạ thưa cô, em là Minh lớp 10A1, nhà em ở đây nè – cậu bé đưa tay chỉ
lên xóm nhà lợp lá nằm phía trên cao ẩn ḿnh dưới những hàng dương rồi
chỉ tay ra biển – ghe sắp vào rồi cô, em phải đến phụ kéo vào bờ.
Cô nh́n ra biển, nhiều chiếc ghe đầy cá đang vào bờ và người trong xóm
lũ lượt kéo xuống, Minh cũng vội vă chào cô và biến vào đám người ấy.
Một lúc sau cảnh mua bán cá tấp nập hiện ra trước mắt cô, có người mua
luôn cả ghe nhưng có người chỉ mua từng mớ một. Tiếng cười nói xôn xao,
tiếng căi vả hơn thiệt râm ran cả một vùng. Đám người kia không để ư đến
cô mà chỉ bận tâm đến việc mua bán, người không tranh được ghe này lại
thất vọng chen vào đám khác dể giành phần cá cho ḿnh. Ai cũng da xạm
đen, tóc khô cháy, nét mặt đầy vẻ nhẫn nhục, cam chịu, xem ra họ phải
vật lộn với cuộc sống nhiều khó khăn vất vả. Tự nhiên Linh cảm thấy xấu
hổ – trong khi đó cô lại ra đây ngắm trời biển để than mây khóc gió…
Chiều đă tắt nắng, triều cũng bắt đầu dâng, Linh quay bước định trở về
th́ Minh xuất hiện, trên tay là một xâu cá tươi, em đưa cho cô giáo “Má
em bảo em đem biếu cô giáo mấy con cá tươi, cô đừng từ chối má em buồn!”.
Linh giật ḿnh tṛn mắt nh́n Minh rồi hạ giọng “Tôi cám ơn má em nhưng
quả thật không thể mang về được, em hiểu chứ?”. Tấm ḷng của phụ huynh
học sinh làm Linh cảm động, nhưng thử tưởng tượng những người đi đường
sẽ nghĩ sao khi thấy một cô giáo mặc áo dài tha thướt lại cầm trên tay
một xâu cá c̣n quẩy đuôi dẫy dụa? Chắc là buồn cười lắm!
-Ừ hén - Minh gục gặc cái đầu ra chiều đă hiểu nỗi ngại ngần của cô giáo
- để tối em hấp sẳn rồi mang đến cho cô.
Nói rồi Minh vụt chạy không để cho Linh kịp phản đối.
Minh đă mang đến cho cô một hộp cá hấp c̣n nóng hổi như đă hứa, cô không
c̣n cách nào khác đành phải nhận mà ḷng cứ xốn xang.
*
Lớp 11A2 b́nh thường rất chăm chỉ, không hiểu sao hôm ấy lại giở chứng,
giờ kiểm tra bài cũ Linh ḍ đến đứa thứ ba vẫn không thuộc bài. Cô đâm
ra bực ḿnh tuyên bố với lớp “Tôi sẽ truy bài cho đến khi có người thuộc
mới thôi”.
Bọn con gái xanh mặt, con trai th́ lấm la lấm lét nh́n nhau, đứa rụt cổ,
đứa thè lưỡi khiến Linh phải buồn cười, nhưng cô vẫn cương quyết cúi
xuống sổ ḍ từng tên bất kỳ để truy bài.
Ngoài cửa một học sinh thập tḥ “Thưa cô, cho thầy Nguyên mượn quyển sổ
điểm”, nói rồi cậu ta đưa cho Linh tờ giấy có mấy ḍng chữ rất đẹp “Thưa
cô vui ḷng cho tôi mượn sổ lớp để vào điểm, xin cám ơn”, kư tên Trần
Hải Nguyên.
Cô nh́n vào tờ giấy rồi nh́n xuống lớp nghi hoặc. Tại sao có sự trùng
hợp như vậy, chắc có đứa nào thừa cơ cô không để ư đă phóng qua cửa sổ
chạy sang lớp bên cầu cứu thầy chủ nhiệm của chúng rồi. Cô trù trừ một
lúc rồi đưa sổ cho cậu ta, dưới lớp học tṛ vổ tay mừng rỡ.
Thật ra cô chỉ phỏng đoán chứ chẳng biết thầy giáo này là ai, có phải là
chủ nhiệm lớp 11A2 hay không, bởi cô không để ư đến bất kỳ người nào
trong trường trừ một vài người bạn học cùng khoá. Tự nhiên cái tên Trần
Hải Nguyên lại ám ảnh cô. Khi ở pḥng giáo viên cô hỏi một cô giáo dạy
trước cô, cô ta bảo “Đó là anh chàng da trắng môi hồng ngồi chếch phía
trái tụi ḿnh”. Linh kín đáo liếc nh́n và đỏ mặt khi chạm phải ánh mắt
và nụ cười làm quen của Nguyên.
Cô đâu biết Nguyên đă để ư đến cô từ buổi đầu tiên cô ra mắt hội đồng
nhà trường và chuyện học sinh cầu cứu là cơ hội ngàn vàng để Nguyên tiếp
cận với cô. Khi đă quen thân, cô trách “Anh chỉ bắt thang cho tụi nó leo!”,
Nguyên cười “Tôi bắt thang cho tôi leo đấy chứ!”, Linh tránh ánh mắt của
Nguyên, nghĩ bụng “Tán khéo lắm!”. Một lần khác Nguyên lại nói “Cô nên
chết trước năm ba mươi tuổi”, Linh hỏi “Sao anh lại trù ẻo tôi chết sớm
vậy?”, “Để được nhiều người khóc!”, anh lại nh́n cô ánh mắt nửa tinh
quái nửa t́nh tứ. Cô định buột miệng “Chắc trong số đó có cả anh” nhưng
kịp dừng lại, cô không muốn Nguyên hiểu lầm và tiến xa hơn trong quan hệ
giữa hai người. Trong ḷng cô h́nh ảnh người ấy vẫn c̣n ngự trị.
Nguyên là một thầy giáo vui tính, tốt bụng và được không ít cô giáo trẻ
trong trường thích. Thỉnh thoảng Linh bắt gặp ánh mắt ghen tức của một
người nào đó khi Nguyên đến bên cô. Có Nguyên chuyện tṛ Linh cảm thấy
vui vui và đỡ lạc lơng khi ở trong pḥng giáo viên đông đảo những người
xa lạ. Đôi lúc Linh thầm nghĩ sao người ấy không bao giờ nói với cô một
lời t́nh tứ như Nguyên cho cô được ấm ḷng chờ đợi. Cô chờ đợi tin anh
trong mơi ṃn mà Nguyên th́ lại chờ đợi ở cô một ánh mắt nồng nàn, anh
ta luôn t́m cớ để được gần cô, để được cô nhờ vả… Trong buổi du ngoạn ở Băi Rạng do lớp 11A2 tổ chức mà bọn chúng kéo cho bằng được cô đi, Linh bắt gặp tia nh́n đắm đuối của Nguyên khi cô đang đứng trầm ngâm dưới rặng dừa nghe tiếng gió thổi xào xạt và ngắm nh́n biển trời mênh mông. Cô ngượng ngùng định quay vào với học tṛ th́ Nguyên tiến đến hỏi “Cô có thấy biển ở đây đẹp không?”, “Dạ, đẹp lắm!”, cô nhỏ nhẹ đáp lại và không hiểu v́ sao ḿnh lại nhu ḿ, dịu dàng đến thế! Không lẽ tim ḿnh đă chao đảo bởi ánh mắt của Nguyên hay sao? Không thể như thế, mới đây khi đang ngắm biển, cô đă nhớ người ấy đến nao ḷng! Nguyên tiếp “Biển ở đây với những rặng dừa ven bờ đẹp không khác cảnh ở Hạ uy di! Cô nh́n đàng xa tít kia là Mũi Né đó!”. Cô nh́n theo ngón tay Nguyên và thấy Mũi Né như một chấm đen nhô ra biển trong bức tranh toàn cảnh mà những rặng dừa uốn cong ven bờ là đường viền lục sẩm làm nổi bật màu nước biển trong xanh và những mảng mây trắng bồng bềnh trên cao. Linh góp chuyện, không nghĩ ḿnh đă đổi cách xưng hô “Không ngờ một nơi khí hậu khô khan khắc nghiệt mà lại nhiều cảnh thiên nhiên đẹp như vậy. Linh đă thấy những cồn cát trắng mịn với những đường sóng lượn lờ đẹp như một bức tranh thuỷ mạc”. “Thế cô có định ở đây lâu dài không?”, Nguyên nh́n sâu vào mắt cô ḍ hỏi. “Dạ…Linh cũng không biết nữa…mà thôi ta vào với các em đi!”, nói rồi cô vội vàng bước đi …
Linh nhận được thư của cô bạn thân ở Huế “…Tau mới gặp anh Thành hôm
qua, anh ấy gửi lời thăm mi. Trông anh ấy buồn lắm, anh bảo mới đính hôn
với một người mà anh không yêu, h́nh như bị gia đ́nh thúc ép…”
Linh lặng người một lúc lâu, tim đau nhói, mắt cay sè. Suốt buổi cô thẩn
thờ không chuyện tṛ với ai. Nguyên đến bên hỏi “Có chuyện ǵ mà trông
cô buồn thế? Lại bị học tṛ trêu nữa à?”, cô không trả lời, quay đi nơi
khác.
Buổi chiều cô ra biển t́m nơi vắng ngồi khóc một ḿnh. Thế là Thành đă
không yêu cô như cô mong đợi hoặc Thành là người yếu đuối không đủ nghị
lực vượt qua chông gai thử thách để đến với cô? Dù sao chăng nữa cô cũng
đă mất anh!
Nh́n những cánh hải âu nhởn nhơ chao lượn trên mặt nước cô lại tủi thân
khóc sụt sùi…Bỗng cô nghe tiếng chân ai bước nhẹ đến gần, cô nh́n lên và
thảnh thốt nhận ra Nguyên – Trên đường ra biển Nguyên đă thấy cô khi đi
ngược chiều. Nh́n dáng đi thểu năo và nét mặt u uất của cô, Nguyên đă
đoán ra phần nào sự thể nên quay lại gửi xe ở quán nước bên đường và đi
theo cô…
Nguyên ngồi xuống bên cô, dịu dàng bảo “Tôi biết em đang có tâm sự buồn,
hăy dựa vào vai tôi mà khóc đi cho vơi bớt!”. Nguyên quàng tay qua vai
cô vỗ về, Linh gục đầu vào vai anh oà khóc như một đứa trẻ. Nước mắt
thấm ướt áo Nguyên, đến lúc này Linh mới nhận ra chính Nguyên là người
cô cần biết bao! Cô nghe tiếng Nguyên thầm th́ như trong mơ “Em biết
không, tôi đă yêu em ngay buổi đầu gặp em. Em đúng là người con gái tôi
kiếm t́m mấy lâu nay. Tôi nghĩ số phận đă đưa em đến với tôi, tôi hy
vọng em sẽ chấp nhận tôi. Ba má tôi đều là người Huế, nếu tôi có được em
chắc họ sẽ vui mừng lắm…”
Nỗi buồn vẫn mênh mang nhưng sao lúc này ḷng cô lại nhẹ thênh như vừa
rủ bỏ được lớp bụi đường quá khứ. Ngày mai cô không c̣n phải chờ đợi vô
vọng những lá thư của Thành nữa, cô không c̣n đêm đêm khắc khoải băn
khoăn Thành có yêu cô hay không, những điều đó bây giờ đă trở thành vô
nghĩa. Biển ở đây thật đẹp, ḷng người ở đây thật bao dung chân t́nh. Cô
cảm nhận sự b́nh an tin cậy khi ở trong ṿng tay của Nguyên. Dù chưa sẵn
sàng đón nhận t́nh yêu của Nguyên nhưng có lẽ cô sẽ chọn nơi này làm quê
hương thứ hai…
Biển chiều nay trong xanh hơn mọi khi. Những con sóng vô tư tung tăng
đuổi nhau xô bờ dào dạt và ở dưới sâu, Linh biết, biển vẫn dịu êm… 6/2005
|