Vĩnh Liêm Dalat

NHỮNG NGƯỜI THÍCH ĐÙA…

 

        Thân tặng chị Diệu Khanh, chị Ngọc Liên, Mỹ Đức, Á Nam và các bạn

                                                                             Vĩnh Liêm

 

 

Sau Tết Đinh Hợi 2007, tôi nhận được e.mail cuả chị Diệu Khanh báo tin sẽ về VN và cuối tháng 3 sẽ ghé lên Đà Lạt thăm tôi. Đó là một tin hết sức bất ngờ và đă khiến tôi nôn nao chờ đợi.

 Tôi và chị ấy từ trước đến nay chưa hề gặp nhau, có chăng chỉ biết tên nhau và thấy mặt nhau (sơ sơ) qua mấy tấm ảnh gửi kèm các email với một danh sách phong thần dài thậm thượt mà người đầu tiên có sáng kiến “nối ṿng tay lớn” ấy chính là nàng Liên Như đầu tàu.

 Liên Như là người có công lớn trong việc “sưu tầm” họ tên và địa chỉ (email) cuả đám trẻ (ĐK) lạc… từ hơn 30 năm về trước để đưa vào bảng phong thần, bảng phong thần ấy ngày một dài ra, trong đó có tôi và chị Diệu Khanh. Tôi vốn là đứa rất trọng t́nh bạn, mà Liên Như lại là kẻ siêng năng viết thư, thế cho nên thư trả lời cuả tôi lại vô t́nh bay về các bạn không quen biết bởi đôi khi tôi lười không lọc tên những người quen mà cứ thế bấm vào Reply All cho khoẻ. Và có lẽ chị Diệu Khanh cũng rứa.

 Ban đầu khi nhận được thư chị ấy (thư không dấu) tôi cứ băn khoăn với cái tên DIEU KHANH. Rồi sau đó, một số h́nh ảnh họp mặt giữa các bạn Đồng Khánh với cô Quế Hương nhân ngày Phượng Vỹ đến tay tôi, tôi thấy DIEU KHANH trong số đám bạn quen biết. Có phải đây là Diệu Khánh học cùng với tôi từ năm đệ tam đến đệ nhất C2 không nhỉ? Cũng là đôi mắt sâu với đôi lông mày đậm nét, sóng mũi cao, cái cằm nḥn nhọn và một bím tóc dài sau lưng. Nhưng Diệu Khánh ngày xưa không thanh tú và xinh đẹp bằng DIEU KHANH bây giờ. Không lẽ hắn đă đi thẩm mỹ viện, hơn nữa hắn lại c̣n mođen trong cách ăn mặc, mà Diệu Khánh ngày xưa sống ở thôn Vỹ th́ mộc mạc quê mùa? Tôi tự hỏi rồi loại ngay giả thuyết này bởi v́ Diệu Khánh có một người anh ruột làm lớn ở Việt Nam, nàng ta sức mấy bỏ nước ra đi. Thế th́ DIEU KHANH là ai, có cùng trang lứa với tôi không, học trên tôi hay sau tôi? Câu hỏi ấy cứ đeo đẳng tôi măi cho đến khi tôi biết (qua thư từ các bạn) DIEU KHANH là Diệu Khanh (không sắc) chứ không phải Diệu Khánh (có sắc).

 Email cuả Diệu Khanh mang theo nhiều câu chuyện …hoang để khi đọc xong tôi lại tủm tỉm cười một ḿnh (mà ngày xưa c̣n con gái đọc tới th́ lại dị bắt chết). Có lần Diệu Khanh kể chuyện về Huế, qua Cồn Hến thăm những gia đ́nh nghèo và giúp đỡ tiền bạc cho họ. Đọc thư tôi rất cảm động và t́nh cảm quư mến đối với Diệu Khanh đă nhen nhúm trong tim. Cho nên tôi nôn nao muốn gặp là vậy.

Diệu Khanh không nói rơ ngày nào sẽ lên Đà Lạt nên tôi cứ thấp thỏm chờ đợi, chỉ biết Mỹ Đức báo tin rằng sẽ đưa chị lên nghỉ tại nhà hắn trong thời gian ở Đà Lạt.

Mỹ Đức và tôi cũng quen biết theo cái kiểu kiến kỳ thanh bất kiến kỳ h́nh. Số là tôi và Mỹ Đức đều có viết cho báo Quốc Học-Đồng Khánh ở Việt Nam (sau này tách ra thành Đồng Khánh Trường Xưa) nên biết tên nhau. Tôi đă có dịp gặp Mỹ Đức trong những lần họp mặt nhóm Đồng Khánh thế hệ ra trường khoảng 1964-1965 ở Sài g̣n để tay bắt mặt mừng và chuyện tṛ thân mật.

 Mỹ Đức hành nghề luật sư nên cái miệng hắn tôi căi không lại, song tính t́nh rất vui vẻ, chan hoà  và thích chọc ghẹo người này người nọ, nói chuyện cứ cà tưng cà tửng, nghe xong cứ phải cười đau bụng. Mỹ Đức sống và làm việc ở Sài g̣n nhưng có một ngôi biệt thư khang trang yên tĩnh ở đường Khe Sanh Đà Lạt để nghỉ ngơi sau những ngày căng thẳng ở toà án. Hắn thường dẫn bạn bè Đồng Khánh ở Sài g̣n hoặc các bạn bè ở nước ngoài về thăm nhà lên chơi, những lần này hắn thường điện thoại réo tôi đến cho bằng được. Mỹ Đức học sau tôi một năm vậy mà hắn cứ mi mi tau tau với tôi. Tôi cũng thích như rứa v́ không phải chỉ cho thân mật mà c̣n một lư do thầm kín nói ra e bị thiên hạ cười, đó là chứng tỏ tôi vẫn c̣n trẻ như hắn.

 Tôi vốn là một kẻ thật thà, cả tin và thêm một chút ngây thơ … vô (số) tội. Thỉnh thoảng tôi vẫn tự hào về bản tính cuả ḿnh (theo kiểu A.Q) khi chung quanh đầy người dối trá, nhưng lắm lúc cũng phải đau khổ v́ những ǵ mà ông Trời đă ban cho tôi. Không ít lần tôi đă bị những kẻ chuyên buôn nước miếng phỉnh gạt để moi tiền mà khi cầm trên tay một món hàng (dỏm) tôi lại tức điên lên và tự xỉ vả ḿnh là đồ khờ…Cho đến ngày gặp chị Diệu Khanh và Mỹ Đức tôi trở thành …diễn viên chính trong vở kịch …Những người thích đùa

 

Sáng ngày 24/3/07 tôi cùng chồng tôi chuẩn bị về Liên Khương để đón một người thân ở Pháp (về thăm chúng tôi mà chuyến bay anh ta từ Sài g̣n sẽ đáp xuống Liên Khương lúc 11giờ20) th́ điện thoại reo. Tôi nhấc điện thoại lên nghe, đầu dây bên kia léo nhéo nhiều tiếng người cười đùa, sau đó tiếng Mỹ Đức vang lên “A lô, VL đó hả, có rảnh không th́ đi chơi với tụi tau, có cả chị Diệu Khanh nữa!”. Tôi reo lên “Ồ, chị Diệu Khanh lên Đà Lạt rồi hả, bây giờ đang ở đâu?”. Nói xong tôi sực nhớ là phải đi  ngay kẻo trễ xe th́ nguy to nên vội vàng thông báo công việc cuả tôi lúc này và hẹn 2 giờ chiều tôi sẽ lên nhà Mỹ Đức để thăm Diệu Khanh. Khi tôi gọi trổng DIỆU KHANH th́ bị Mỹ Đức sửa lưng ngay. Hắn nói phải gọi là chị đàng hoàng v́ chị học trên tôi một hai lớp ǵ đó. Eo ôi, hơn tôi một hai lớp mà sao trẻ măng quá dzậy! Tôi vẫn thường được nhiều người khen trẻ (hơi nói dóc), vậy mà Diệu Khanh (trong ảnh) cũng trẻ không thua chi tôi, lại c̣n đẹp nữa mới chết chứ. Tôi cũng được chuyện tṛ chút chút qua điện thoại và nghe giọng Huế dịu dàng, ngọt lịm như đường phèn cuả chị mà thú vị..

 Trên đường về Liên Khương, tôi thầm than sao Mỹ Đức chẳng chịu báo trước để tôi chuẩn bị một cuộc tiếp đón thật ấn tượng. Sao không lên Đà Lạt lúc nào lại nhè ngay hôm nay, lúc tôi đang bận rộn với người thân phương xa. Sau bữa ăn trưa, rửa chén bát và dọn dẹp nhà cửa xong, tôi vội vàng nhờ ông xă chở lên nhà Mỹ Đức. Thật ra tôi cũng có một chiếc xe Chaly để đi đây đi đó khi cần, nhưng hôm đó trời vừa mưa một trận lớn đường trơn trợt, nhà Mỹ Đức khá xa, lại phải leo lên con giốc cao c̣n hơn cả giốc Nam Giao, tôi sợ té vô cùng.

 Đến nơi chỉ thấy Mỹ Đức ra đón rồi dẫn tôi lên lầu. Tôi hơi bẽ bàng khi trong pḥng khách không một ai. Mỹ Đức nói nhỏ với tôi “Chị Diệu Khanh đang ngủ với chồng trong pḥng”. Vừa lúc ấy, một người mặc áo ngủ mở cửa đi ra, nét mặt dễ thương, tôi khấp khởi mừng thầm doán đấy chính là chị Diệu Khanh, định chào th́ Mỹ Đức giới thiệu “Đây là chị Ngọc Liên, con gái thầy Đinh Qui, mi biết thầy Đinh Qui chớ!”. Tôi chào chị  Ngọc Liên rố trả lời Mỹ Đức “Mi hỏi chi lạ, học tṛ Đồng Khánh ai mà không biết thầy Đinh Qui, hiệu trưởng trường Quốc Học”. “Rứa th́ mi có thấy chị Ngọc Liên giống thầy Đinh Qui không?”, hắn tiếp tục tra hỏi tôi giống như tra hỏi phạm nhân. Tôi cười (ruồi) trả lời hàng hai “Con không giống cha th́ giống ai?”. Hắn tiếp tục“Không, mi nh́n kỹ đi, mi đă thấy mặt thầy Đinh Qui chưa?”. Cái con quỷ ni, hắn có âm mưu chi mà cứ hỏi tôi những câu không đâu vào đâu vậy? Tôi trả lời “Thấy chớ sao không, tau đă từng đến nhà thăm con Kim Ngô học chung với tau năm đệ tứ nữa ḱa!”. Kim Ngô là em vợ cuả thầy Đinh Qui, tôi nói để chứng tỏ tôi đă gặp thầy, để hù hắn, thực ra tôi chỉ thấy ảnh thầy Đinh Qui trên các sách giáo khoa cuả thầy thôi. Hơn nữa đâu nhất thiết con là phải giống cha, có khi vừa có nét cuả cha lại vừa có nét cuả mẹ, hoặc có khi chỉ giống mẹ như khuôn đúc, tôi lư sự với Mỹ Đức như thế. Tôi quay sang nói chuyện với chị Ngọc Liên, hỏi thăm về Kim Ngô, kể chuyện hồi xưa Kim Ngô bị bệnh đau tim hay té xỉu trong lớp… Nói về vai vế th́ Kim Ngô là d́ cuả chị Ngọc Liên, nhưng sao tôi cứ thấy chị ấy gọi trổng là “Kim Ngô”, hơi ngạc nhiên nhưng tôi không tiện hỏi. Mỹ Đức vẫn tiếp tục cái tṛ tinh quái mà tôi không đoán ra ư đồ cuả hắn “Mi thấy chị Ngọc Liên có đẹp giống chị Diệu Khanh không?”. Chà, một câu hỏi khó trả lời. Tôi thấy chị Ngọc Liên rất dễ thương, nét thanh tú như chị Diệu Khanh, nhưng Diệu Khanh (trong ảnh) dù sao vẫn trẻ đẹp hơn, lại có cái bím tóc dài, c̣n chị Ngọc Liên tóc uốn ngắn. Nói rằng chị Diệu Khanh đẹp hơn tôi sợ mất ḷng chị Ngọc Liên nên một lần nữa tôi lại trả lời hàng hai “Ai cũng đẹp cả, mỗi người đẹp một cách”.

 

Chuyện tṛ với chị Ngọc Liên thật dễ chịu, chị dịu dàng ân cần, tỏ ra thân thiện với tôi. Mỹ Đức lạị lớn tiếng, có vẻ như muốn nói vọng vào bên trong “Cái bà Diệu Khanh ni thiệt lạ, con VL cất công tới thăm bà mà bà cứ ôm chồng ngủ như chết, người đâu mà thiếu lịch sự!”. Tôi cứ nhấp nhỏm nh́n đồng hồ, 4 giờ tôi phải về để lo cơm nước v́ ngoài vợ chồng tôi ra c̣n có ông khách phương xa nữa, nghe Mỹ Đức nói vậy  tôi lại chạnh ḷng, đă 3 giờ rồi vẫn không thấy chị Diệu Khanh đâu cả. Cửa xịch mở, một người đàn ông bước ra, không đợi Mỹ Đức giới thiệu tôi cũng biết đó là chồng chị Diệu Khanh nên lịch sự chào hỏi. Người ấy đến vỗ vai chị Ngọc Liên nói thầm ǵ đó rồi hai người đi xuống nhà. Không thấy chị Diệu Khanh, lại nh́n cảnh tượng trên tôi hết sức ngạc nhiên. Mỹ Đức đón ư tôi nói ngay “À chồng chị Diệu Khanh là cậu cuả chị Ngọc Liên, cậu cháu nhà họ thân mật rứa đó”. Tôi không c̣n thắc mắc sau khi nghe hắn giải thích, nhưng trong bụng đă có chiều bực bội. Không lẽ chị Diệu Khanh mà tôi quư mến bấy lâu nay lại là con người cao ngạo thế kia!!! Cửa lại xịch mở, tôi mừng, quay đầu nh́n, hoá ra là Á Nam, Vinh rồi sau đó là Thương và một người được giới thiệu là em chị Diệu Khanh. Tất cả quay quần quanh tôi, nào là măng cầu, xoài, mận, quưt… được bày ra để vừa ăn vừa chuyện tṛ vui vẻ ồn ào, thế nhưng chị Diệu Khanh vẫn c̣n ngủ kỹ (?) Lạ nhỉ, cứ như phim trinh thám, thủ phạm chính vẫn  chưa chịu xuất đầu lộ diện. Tôi cảm thấy thất vọng vô bờ bến nên nói với Mỹ Đức “Thôi, nếu đến 4 giờ mà chị Diệu Khanh vẫn chưa dậy th́ tau phải về để lo cơm nước cho ông khách cuả tau”. Hắn la lên “Rứa mi chỉ lo cho ông khách của mi mà không mời bọn tau à?”. Tính tôi vốn thật thà, trước khi ra đi chồng tôi có bảo mời Mỹ Đức và chị Diệu Khanh về nhà dùng cơm luôn, nhưng tôi gạt, nói rằng họ đi đông lắm, mời người này mà không mời người kia cũng kỳ. Tôi vốn ghét cái kiểu mời đưa, mời mà cứ cầu người ta không nhận lời, vả lại lúc này tôi lại không chuẩn bị kịp cho một số lượng khách đông, thức ăn thiếu trước hụt sau th́ kỳ cục vô cùng. Tôi kể lại cho các bạn nghe sự thể, mong được thông cảm. Hắn bảo tôi “Mi không mời bọn tau cũng được nhưng mi phải mời bằng được vợ chồng chị Diệu Khanh, bởi v́ người ta lên Đà Lạt cốt để thăm mi mà! Chắc tại chị không quen giờ giấc ở Việt Nam nên c̣n ngủ nướng đó thôi”. “Giờ này chị chưa dậy th́ làm sao mà mời?”, “Ừ , nếu đến 4 giờ mà chị Diệu Khanh chưa dậy th́ mi cứ về rồi tau nói lại với chị Diệu Khanh là mi có mời hai vợ chồng chị về nhà mi ăn cơm”.

 

Vừa lúc đó một người mở cửa pḥng, lầm lũi đi thẳng đến chỗ có ổ điện, h́nh như để sạt pin th́ phải, không hề có sự ǵ gọi là chú ư đến đám đông đang chuyện tṛ rôm ră, nhất là trong đó có tôi. Mỹ Đức nháy tôi, nói nhỏ “Chị Diệu Khanh đó!”. Tôi trố mắt nh́n, không một nét nào chứng minh rằng đây là Diệu Khanh, một người rất đẹp. Tôi hạ giọng nói với hắn như thế và thêm “Tau thấy trong ảnh tóc chị Diệu Khanh dài và thắt bím, đẹp lắm, c̣n chị này tóc cắt ngắn, lại cận thị nặng nữa”. Mọi người đều cười rộ sau câu nói cuả tôi. Mỹ Đức bẻ lại “Chớ mi chưa thấy người ta đội tóc giả à, tóc dài tóc ngắn mấy hồi”. Hắn hối tôi đến chào chị Diệu Khanh “Mi không chào, chị giận chết đó nghe!”. Hắn nói chắc như đinh đóng cột lại c̣n giọng Huế sao mà dẻo kẹo vậy không biết. Tôi nửa tin nửa ngờ. Ừ cũng phải, thời gian là kẻ thù cuả nhan sắc, chị Diệu Khanh cuả 4, 5 năm về trước trong trí nhớ (tồi) cuả tôi có thể đă thay đổi. Tuy hoang mang, tôi đành nghe lời hắn, rón rén đến gần “Chào chị Diệu Khanh, em là VL đây”. Lại nghe tiếng cười rộ phía sau. Chị Diệu Khanh không thèm nh́n mặt tôi, buông một câu thật phủ  phàng “Ai quen biết chi mà chào!”. Tôi thấy mất mặt quá nhưng cũng đành gượng cười, nghĩ bụng chắc chị đùa tôi đấy thôi. Chị Diệu Khanh đến ngồi xa lông, chuyện tṛ với những người khác không đếm xiả tới tôi. Tôi gợi chuyện “Hôm trước chị có i-meo nói rằng sẽ lên Đà Lạt, chị không nhớ à?”. “Tau có biết i-meo, i.miếc chi mô mà thư với từ!”. Tôi ngẩn người, hết nh́n người này đến người khác mà chỉ thấy họ cười tủm tỉm. Hay chị Diệu Khanh mắc bệnh đăng trí? Tôi ḍ hỏi “Chị về Huế có khi nào qua Cồn Hến không?”, “Ờ ờ…th́ cũng có qua …”, “Chị qua đó làm từ thiện phải không? “Ờ…cũng có…”chị Diệu Khanh trả lời lấp lửng  làm tôi rất ngỡ ngàng, h́nh như chị ấy không b́nh thường???

 

Đă đến giờ phải về nhà, tôi đứng lên chào mọi người, không quên mời vợ chồng chị Diệu Khanh về nhà tôi ăn cơm. Chị trả lời “Tau không đi, mắc mớ chi mà tau phải đi!”. Ôi, câu trả lời như một gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi - ngoài trời lại đổ mưa - cơi ḷng tôi tái tê khi mọi người, kể cả chị Ngọc Liên đều cười phá lên.

 

Mỹ Đức và Á Nam tiễn tôi về, hẹn 7 giờ tối cả đoàn sẽ đến nhà rủ tôi đi chơi. Hắn c̣n chu đáo dặn tài xế đưa tôi về tận nơi. Khi xuống thang lầu, Mỹ Đức nói với tôi “Mi đừng buồn, chị Diệu Khanh tửng tửng rứa chớ dễ thương lắm!”. Tôi nói nhỏ với Á Nam “H́nh như chị Diệu Khanh hơi man man khùng khùng phải không?”. Hắn trả lời ởm ờ “Ờ…th́ ai cũng khùng khùng vậy cả, có rứa mới sống được chớ!”. Một câu nói vô cùng triết lư, có lẽ ḿnh cũng đang khùng đây!!!

 Vừa mở cửa vào nhà, chồng tôi hỏi ngay “Đi chơi vui chứ?”. Tôi trả lời xuôi xị “Ờ…cũng vui” rồi lủi thủi xuống bếp chuẩn bị bữa cơm chiều. Tôi ngồi ăn với chồng và người bạn rất thân thiết cuả gia đ́nh mà đầu óc cứ nghĩ vẩn vơ  “h́nh như hôm nay ḿnh nấu ăn rất tệ, không biết ông khách ăn có ngon miệng không nhỉ, mà sao chị Diệu Khanh lại có thái độ lạ lùng rứa, những thư trước chị kể chuyện dễ thương quá trời mà bây giờ nói chuyện dấm dẳng, cứ như kê cái tủ vào miệng ḿnh vậy đó…”

 Trong bụng th́ buồn không muốn đi chơi nhưng tôi vẫn chuẩn bị chờ họ đến. Chuông điện thoại reo, giọng Mỹ Đức vang lên “Tụi tau đang ở trước cổng trường Bùi Thị Xuân, mi chuẩn bị ra đây đi chơi với tụi tau”  (nhà tôi ở gần trường Bùi Thị Xuân, có lẽ trời mưa đường lầy lội xe không vào được). Tôi xin lỗi ông khách rồi khoác măng tô, che dù và chạy vội ra. Cửa xe mở sẳn, tôi bước vào và ngồi xuống cạnh chị Ngọc Liên (h́nh như mọi người dành cho tôi chỗ ngồi này th́ phải). Tôi reo lên “Ồ, lại được ngồi cạnh chị Ngọc Liên”. Cả bọn cười rộ lên, tôi chột dạ, ngơ ngác không hiểu tại sao họ lại cười th́ chị Ngọc Liên bên cạnh dịu dàng nói “Diệu Khanh đây!”. “Uả?”, tôi ngạc nhiên quay sang chị Ngọc Liên  nh́n kỹ rồi phá lên cười. Đúng là chị Diệu Khanh với gương mặt đẹp và những đường nét sắc sảo tôi đă thấy trong ảnh. Khi chiều chị mặc áo ngủ, không trang điểm, hơn nữa con ranh Mỹ Đức đánh lừa mà tôi th́ ngây thơ cả tin nên đă  không nhận ra. Có thế chứ, lẽ nào chị Diệu Khanh mà tôi quư mến lại đành đoạn với tôi đến thế!

 Những ấm ức bực bội cuả buổi chiều đă tan biến đâu mất, tôi cười rất to rồi quay sang bắt tội Mỹ Đức “Mi đem tau ra làm tṛ cười cho thiên hạ!”. Hắn căi “Tau làm tṛ cười cho thiên hạ đó chớ!”. Hắn vốn là luật sư, lư sự vô cùng, tôi đành chịu thua. Rồi mọi người tranh nhau kể cho tôi nghe màn kịch do Mỹ Đức đạo diễn. Chị Diệu Khanh nói khi chị vừa bước ra th́ Mỹ Đức đă giới thiệu là Ngọc Liên, không cải chính được nên đành đóng trọn vai. C̣n chị Ngọc Liên th́ sau khi tôi về cứ suưt soa “tội nghiệp con VL” và bắt Mỹ Đức phải xin lỗi ngay kẻo tôi giận. Á Nam hỏi “Tụi tau cười quá trời mà mi không để ư chi hết à?”. Ôi trời đất ơi, ai mà biết con Mỹ Đức bày mấy tṛ quỷ quái đó, cái mặt hắn cứ tỉnh bơ, lư luận đâu ra đó, ai đâu ngờ hắn cho ḿnh vào xiếc. Chị Ngọc Liên đóng vai Diệu Khanh thật xuất sắc, cứ tưng tửng như người tâm thần khiến cho tôi vừa buồn vừa khó hiểu…

 Xe bon bon trên đường phố. Bên ngoài trời se lạnh, Đà Lạt mơ màng huyền ảo trong màn mưa., bên trong tiếng cười đùa ồn ào vẫn không dứt. Tâm hồn tôi lâng lâng như đang trở về những năm tháng học tṛ nghịch ngợm dưới mái trường Đồng Khánh thân yêu với một bầy con yêu bánh nậm dễ thương…

 

 

Trang Vĩnh-Liêm Dalat & Văn Uyên

 

art2all.net